Chương 6 - Người Được Chọn
Biết người muốn cưới ta là thất hoàng tử, thái tử hoàn toàn chết tâm.
Hắn chặn ta ở cửa cung, đôi mắt đen tối tăm:
“Vòng đi vòng lại, cuối cùng nàng vẫn muốn gả cho hắn.”
Ta thần sắc lạnh nhạt:
“Điện hạ vẫn nên lo cho bản thân mình đi.”
Danh tiếng của thất hoàng tử dần nổi lên, lại có hoàng đế che chở, người chịu ảnh hưởng đầu tiên chính là thái tử.
Sắc mặt hắn đột ngột biến đổi, hung hăng trừng ta một cái.
9
Hôn kỳ định rất gần.
Chỉ vỏn vẹn ba tháng, đã hoàn thành nạp cát nghênh thân.
Tứ muội muội cũng trong khoảng thời gian này được một chiếc kiệu nhỏ khiêng vào Đông Cung.
Thái tử quả nhiên đối xử với nàng cực tốt.
Hắn dường như dần nhớ lại những chuyện kiếp trước, không để tứ muội muội phải sớm tối thỉnh an, không để đích tỷ khiến nàng chịu nửa phần ấm ức. Bất kể vật gì thái tử phi có, chỗ nàng nhất định cũng phải có một phần.
Theo lời hắn nói, hắn muốn bù đắp cho tứ muội muội những khổ sở kiếp trước.
Ngày thứ hai sau khi ta thành hôn, đích tỷ sinh hạ một nhi tử trong Đông Cung.
Những ngày này nàng chịu không ít ấm ức, cũng từng cãi nhau với thái tử, lấy cốt nhục trong bụng ra nói chuyện. Chỉ là thái tử thần sắc nhàn nhạt:
“Cô nhớ kiếp trước nàng sinh hạ hoàng tử, thân thể khỏe mạnh. Chớ lấy đứa trẻ ra làm văn. Huống hồ kiếp trước chính vì chính thê là nàng, Cô mới bạc đãi Tố nhi nhiều năm.”
Đích tỷ tức giận không nhẹ, nhưng cũng chẳng có cách nào.
Từ sau khi thành hôn, thất hoàng tử đuổi hết đám oanh oanh yến yến trong phủ đi, cả ngày canh giữ bên thê tử, cũng không còn động tĩnh gì.
Phía thái tử, hoàng đế cũng không nói thêm gì. Rốt cuộc hắn là trữ quân một nước, hoàng đế cũng không muốn dễ dàng động vào hắn, chỉ để hoàng hậu gõ vài câu, ngược lại càng khiến thái tử sủng thiếp diệt thê hơn.
Ta nghe xong chỉ cười cho qua.
Hắn luôn như vậy, hy sinh một bên để bảo vệ một bên khác, cuối cùng lại hối hận, khiến cả hai phía đều tổn thương.
Chuyện có chuyển biến là nửa năm sau.
Sở Lăng bị trọng thương khi đi diệt phỉ. Hôn mê hai ngày rồi tỉnh lại, tính tình đột nhiên đại biến.
Hắn như phát điên, đẩy Dung Tố ngã xuống giường, xé y phục nàng, cầm kiếm muốn chém vào vết bớt trên vai nàng.
Trong miệng không ngừng gào:
“Tiện nhân lừa ta, tiện nhân hại ta!”
Cung nhân không kịp ngăn, vai Dung Tố bị hắn sống sờ sờ gọt mất một mảng da thịt.
Khi đích tỷ kể cho ta những chuyện này, cả người đã tiều tụy không chịu nổi, đôi mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm:
“Tam muội, nữ tử trong mộng của điện hạ là muội, đúng không?”
Ta không trả lời.
Kiếp trước hắn vì bảo vệ thể diện của chính thê mà chà đạp ta đến chết. Nay lại vì bù đắp mà chà đạp chính thê và một người không liên quan.
Đến cuối cùng, người hắn bảo vệ là sai, người hắn oán hận cũng là sai.
Đợi người đi rồi, ta mới phát hiện thất hoàng tử đứng sau lưng ta.
Màu mắt hắn sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.
Thấy ta nhìn hắn, hắn lại cười hì hì mở miệng:
“Nương tử, cùng ta đi ngắm hoa được không?”
Ta cười gật đầu.
Chuyện của Dung Tố bị người ta truyền ra ngoài.
Không biết là ai, truyền đến có mũi có mắt, nói thái tử bạo ngược, tính tình bất định, không xứng làm trữ quân.
Sở Lăng làm như không thấy, ngược lại sai người đi khắp nơi bắt những kẻ truyền lời.
Hai ngày sau, hắn chặn ta trước cổng Tướng Quốc Tự.
Cách hai kiếp, đây mới là lần chúng ta thật sự đối diện với nhau.
Hắn nhìn chằm chằm ta, giọng khàn đến lợi hại:
“Vì sao không chịu nhận ta?”
“Ta sớm nên phát hiện ra. Ta ở bên nàng ta không hề vui vẻ. Ta sớm nên biết, nàng rõ ràng biết tất cả, vì sao không nói với ta?”
Ta bình tĩnh nhìn hắn:
“Điện hạ vì sao lại cho rằng, ngài đối xử với ta như vậy, ta vẫn phải chọn ngài?”
Hắn lùi lại một bước, lắc đầu như đang tự nói với chính mình:
“Không phải. Khi ấy Cô chỉ sợ nàng ỷ sủng sinh kiêu. Mẫu hậu bị quý phi áp bức cả đời, Cô từng nói tuyệt đối sẽ không để thê tử của mình chịu khổ như vậy. Cô sợ thái tử phi đau lòng, chỉ có thể nhục nhã nàng để nàng ấy yên tâm. Đều là ta không tốt, nhưng ta đã sửa rồi, vì sao nàng ngay cả cơ hội cũng không cho ta?”
Thần sắc hắn xám xịt, đau thương nhìn ta.
“Không, ngài chưa từng sửa, điện hạ.”
Ta khẽ cười một tiếng, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Sống lại một đời, ngài vẫn không nhìn rõ lòng mình. Ngài ức hiếp ta, nhục mạ ta, làm xong những chuyện này rồi ngài vẫn muốn cưới ta.”
Miệng hắn khẽ động như muốn nói, bị ta ngăn lại.
“Có phải ngài muốn nói, ngài sợ phụ tứ muội muội, cho nên mới nói lời trái lòng?”
Hắn mím môi.
Ta cười khẩy một tiếng:
“Điện hạ, trên đời nào có chuyện như vậy? Dựa vào đâu ta phải chiều theo ngài? Dựa vào đâu ta phải mặc cho ngài muốn làm gì thì làm?”
“Tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại, cho dù ngài sửa rồi, thì ta phải đợi ngài sao? Người như ngài, có chỗ nào đáng để ta gả?”
Nói xong, ta nhìn thẳng vào hai mắt hắn, gằn từng chữ:
“Sở Lăng, ngươi khiến ta thấy ghê tởm.”
Hắn không nhịn nổi nữa, lảo đảo bỏ chạy.
10
Thái tử bệnh rồi. Nghe nói bệnh rất nặng, vẫn luôn nói mê sảng.