Chương 1 - Người Đứng Sau Bức Màn
Ta lấy chồng xa, gả vào Hầu phủ đã sáu năm, mẫu thân gửi thư đến, nói cháu gái vì ta mà từ chối hôn ước.
Sau khi về nhà, cháu gái khóc lóc ầm ĩ trong phòng.
“Thanh mai trúc mã thì đã sao? Cô phụ ái mộ cô cô nhiều năm, sau khi thành thân chẳng phải vẫn nhìn nhau chán ghét đó sao!”
“Cô phụ còn đưa tiểu sư muội của mình vào phủ, cố ý khiến cô cô khó xử.”
“Nếu bắt con phải sống những ngày tháng như vậy, con thà chết còn hơn.”
Trong phòng lập tức im bặt, tẩu tẩu vừa mắng vừa bịt miệng con bé.
Ta sững người.
Thì ra chuyện giữa ta và Tạ Dữ đã sớm truyền khắp nơi.
Ngay cả nhà mẹ đẻ ở tận Khúc Châu cũng không ngoại lệ.
01
Tuệ Nhi năm nay mới mười lăm tuổi, chỉ vì cãi nhau vài câu với tam công tử Lý thị mà đã làm ầm lên đòi hủy hôn.
Tẩu tẩu vì chuyện này mà đau đầu không thôi.
Ba đại gia tộc Bắc Sở suốt trăm năm qua đều dùng hôn nhân để liên kết.
Nhờ đó mà nương tựa lẫn nhau.
Tuệ Nhi là đích nữ Trịnh gia ta, hôn ước với Lý thị đã được định ra từ mấy năm trước.
Chỉ chờ con bé chọn người mình ưng ý nhất.
Tam công tử Lý thị, Lý Chiêu, chính là người năm xưa con bé đã gật đầu chọn.
Hai đứa vốn là thanh mai trúc mã, sở thích hợp nhau.
Nhưng chuyện của ta trong Hầu phủ cuối cùng vẫn truyền về.
Tuệ Nhi bị tẩu tẩu bịt miệng, thấy ta im lặng, lúc này mới biết mình nói sai.
Con bé nhìn ta như thể vừa làm chuyện có lỗi.
“Cô cô, Tuệ Nhi không có ý đó.” Nói xong, con bé tủi thân bật khóc.
Ta cho mọi người lui xuống.
Lúc ấy mới hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Chẳng qua chỉ là chuyện một phần bánh hạt dẻ.
Tuệ Nhi thích ăn, mỗi tháng Lý Chiêu đều mua mấy lần bánh hạt dẻ mang đến cho con bé.
Vừa hay hai ngày trước, một tiểu thư Vương thị đi ngang qua Khúc Châu, xin Lý Chiêu phần bánh hạt dẻ cuối cùng.
Sau khi biết chuyện, con bé nói chắc chắn Lý Chiêu thấy tiểu thư Vương thị xinh đẹp nên mới nhường bánh.
Vốn đã giận.
Lại vô tình nghe được tình cảnh gần đây của ta từ cuộc trò chuyện giữa huynh trưởng và tẩu tẩu, nhất thời sợ hãi, liền không muốn gả nữa.
Ta bật cười.
Đưa tay véo má con bé.
“Vậy con nói thử xem, đã nghe được những gì?”
Tuệ Nhi mím môi.
“Phụ thân nói, năm xưa vốn là cô cô hạ giá gả xuống!”
“Ai chẳng biết trong ba đại thế gia Bắc Sở, Trịnh thị chúng ta đứng đầu. Lý thị muốn liên hôn với chúng ta nên từ sớm đã phái Lý Chiêu đến Khúc Châu ở bên con.”
“Năm xưa cô cô là đích nữ Trịnh thị, tài mạo song toàn, công tử của Lý thị và Vương thị muốn chọn bao nhiêu cũng có.”
“Cô phụ khi ấy chẳng qua chỉ thừa kế tước vị Hầu phủ, hữu danh vô thực.”
“Nếu không phải năm đó cô phụ khổ sở theo đuổi suốt năm năm, cô cô mới không gả cho người!”
Ta cầm một miếng bánh hạt dẻ ăn thử, vị hơi ngọt, quả thật không tệ.
“Sau đó thì sao?”
“Sau khi mới thành thân, cô phụ nâng niu cô cô như châu như ngọc. Nhưng chỉ mới ba năm, tiểu sư muội của người đã giả bệnh dọn vào Hầu phủ.”
“Cô ta bày ra dáng vẻ yếu đuối đáng thương, cầu xin cô cô thu nhận.”
“Sau đó hai người bằng mặt không bằng lòng. Phụ thân tức giận, nói với mẫu thân rằng năm nào cũng muốn đến đón cô cô về.”
“Nhưng cô…”
“Nhưng ta từ chối?” Ta nói.
Tuệ Nhi khó hiểu gật đầu: “Cô cô, rốt cuộc cô còn lưu luyến tên bạc tình ấy ở điểm nào!”
02
Những điều Tuệ Nhi nói đều đúng.
Năm đó Tạ Dữ từng đến Khúc Châu gặp ta một lần, khi ấy ta mới mười ba tuổi.
Chỉ khách sáo gọi hắn một tiếng huynh trưởng.
Sau đó hắn ở lại Khúc Châu một thời gian, còn thường đến phủ nhà ta đánh cờ, uống trà với phụ thân.
Ta chưa từng gặp hắn.
Hai năm sau, ta cập kê.
Mỗi lần có công tử hai nhà Lý, Vương đến phủ, hắn đều bất an trong lòng.
Sai người dò hỏi tâm ý của ta.
Khi ấy người ngoài cười nói, dung mạo Tạ Dữ thuộc hàng xuất chúng, gia thế tuy không phải tốt nhất.
Nhưng gộp lại cũng được xem là một quý công tử thượng đẳng của Bắc Sở, huống hồ hắn nổi tiếng không gần nữ sắc.
Lại là con trai duy nhất trong nhà.
Nhưng Trịnh thị đã liên hôn với hai nhà Lý, Vương suốt trăm năm, Tạ Dữ muốn cưới ta, khó lắm!
Tẩu tẩu hỏi ta nghĩ thế nào, ta lắc đầu.
Đều không thích.
Dù là Tạ Dữ hay công tử hai nhà Lý, Vương đến phủ.
Tẩu tẩu trêu rằng nàng biết ta thích ai.
Ta vội bịt miệng nàng.
Không thể nói, nhất định không thể nói.
Tâm tư của thiếu nữ mười lăm tuổi bị ta giấu kín tận đáy lòng.
03
Năm ấy Tạ Dữ không nhận được câu trả lời của ta, lòng nguội lạnh, đến thư viện Sơn Thăng tiếp tục học hành.
Đi một lần là ba năm.
Mỗi năm hắn đều phái người gửi đến rất nhiều thư và quà.
Người ngoài đều truyền rằng hắn si tình không đổi.
Giữa chừng hắn cũng nhiều lần xuống núi, đến phủ gặp ta.
Hắn nói:
“Đời này, nếu có thể được tiểu thư để mắt đến, Tạ Dữ dù chết vạn lần cũng không từ.”
Hôm ấy ta vừa khóc suốt một đêm, gắng gượng vực tinh thần hỏi hắn.
“Chàng có nạp thiếp không?”
Tạ Dữ khẽ sững sờ, kích động đến đỏ bừng mặt.
“Nếu có thể cưới tiểu thư vào cửa, đời này tuyệt đối không nạp thiếp!”
“Cũng tuyệt đối không nuôi ngoại thất.”
Nói xong, hắn vẫn cảm thấy chưa đủ.
“Lệnh Vi, ta thật lòng thích nàng, không phải xúc động nhất thời một hai ngày, xin nàng thương ta.”
Tạ Dữ có dáng vẻ lạnh lùng thanh lãnh, vậy mà nói đến đây lại đỏ vành mắt.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, biết mình đã vô duyên với người kia.
Khẽ “ừ” một tiếng.
Vậy thì gả thôi!
Từ đây, không hỏi chuyện quá khứ.
Chỉ cùng Tạ Dữ sống cho thật tốt.
Hắn đến cửa cầu hôn.
Mẫu thân biết tâm tư của ta, sau khi thở dài cũng không ngăn cản nhiều.
Bà nói trong nhà đã có bà, ba đại gia tộc liên hôn nhiều năm, không thiếu một cuộc liên hôn của ta.
Chỉ cần ta đã nghĩ kỹ.
Bà còn nói với ta, trên đời này, gả cho nam nhân rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn vẫn là bản thân mình.
Khi ấy ta vẫn chưa hiểu.
Nửa năm sau, Tạ Dữ học thành trở về từ thư viện Sơn Thăng, chúng ta liền thành thân.
Ban đầu phu thê hòa thuận, Tạ Dữ đối xử với ta rất tốt.
Sự tốt đẹp ấy duy trì được ba năm.
04
Ta không trả lời Tuệ Nhi rằng mình lưu luyến Tạ Dữ ở điểm nào.
Chỉ hỏi con bé.
Đã thật sự nghĩ kỹ muốn hủy hôn với Lý Chiêu chưa?
Có muốn đến tiệm bánh hỏi cho rõ ràng hay không?
Tuệ Nhi lại đỏ mắt, lắc đầu.
Ta nắm lấy tay con bé.
“Sao vậy? Nói với cô cô nghe.”
“Người ngoài đều nói con không xứng với Lý Chiêu, nói huynh ấy tài mạo song toàn, còn con…”
Ta hiểu ý Tuệ Nhi.
Tẩu tẩu có hai nữ nhi, Tuệ Nhi là nhỏ nhất.
Hai tỷ tỷ của con bé đều có học thức và dung mạo xuất chúng, từ lâu đã lần lượt gả vào hai nhà Lý, Vương.
Chỉ là đại tỷ gả vào nhị phòng Lý thị, không ở Dương Châu.
Con bé tự thấy dung mạo không bằng các tỷ tỷ, tài học cũng kém hơn đôi chút.
Con bé biết hai nhà Lý, Vương tranh nhau cầu cưới chính là đích nữ Trịnh thị.
Lý Chiêu chịu đến ở bên con bé, dỗ dành con bé, có lẽ cũng vì thân phận này.
“Vậy con có thích Lý Chiêu không?”
Nhắc đến Lý Chiêu, vẻ mặt Tuệ Nhi nhẹ nhõm hơn một chút, cũng không né tránh.
Khẽ gật đầu.
“Huynh ấy đẹp, lúc nhìn con, con cảm thấy tim mình như sắp tan chảy.”
“Nhưng bây giờ huynh ấy ở bên con là vì Trịnh gia.”
“Trên đời có nhiều nữ tử như vậy, nếu con gả qua đó, phải nhìn huynh ấy đón người mới vào cửa, vậy Tuệ Nhi thà không gả!”
Đây là tâm sự thiếu nữ của Tuệ Nhi.
Năm xưa ta khổ vì yêu mà không được, dù ta chỉ cần người kia ở bên, người ấy cũng không chịu.
Nhưng Tuệ Nhi sợ hãi vì cuộc hôn nhân của ta, nên sinh lòng khiếp đảm với mối hôn sự này.
Con bé không chỉ muốn có được con người Lý Chiêu, mà còn muốn có được trái tim hắn.
Sợ Lý Chiêu không thật lòng, lại sợ lòng thật đổi thay trong chớp mắt.
Chi bằng đừng bắt đầu.
“Vậy con định thế nào?”
Tuệ Nhi lau nước mắt nói: “Lên núi làm ni cô, hai tai thanh tịnh.”
Ta bật cười khẽ.
“Vậy mẫu thân con thật sự sẽ khóc ngất mất.”
“Con đừng vội, chờ ta đi gặp Lý Chiêu đã!”
05
Trước khi gặp Lý Chiêu, đương nhiên ta phải gặp một người trước.
Tẩu tẩu tiễn ta ra khỏi viện của Tuệ Nhi.
“Viện trước kia của muội vẫn luôn có người quét dọn, huynh trưởng muội không chịu nổi cảnh nơi ấy phủ bụi.”
“Còn có một người…” Nàng cười, “hắn đã chờ trong viện của muội rồi, cứ đến hỏi đi.”
Cảm tạ tẩu tẩu.
Ta đến thăm mẫu thân, sau bữa tối mới trở về viện.
Người kia vẫn ở trong sân.
Hắn mặc trường sam màu xanh đen, thân hình cao thẳng đứng giữa sân, sắc mặt lạnh nhạt, toàn thân tỏa ra khí thế lạnh lùng khiến người ta khiếp sợ.
Vẫn như trước, vừa nhìn đã khiến người ta không dám đến gần.
Ta siết lòng bàn tay, bước đến ngồi xuống trong sân.
Thấy ta, sắc mặt hắn không đổi, cúi người hành lễ.
“Đại tiểu thư.”
Ta rót hai chén trà.
“Ngồi đi, nói chuyện của Lý Chiêu xem.”
Vẫn đi thẳng vào trọng điểm.
Giọng hắn hờ hững.
“Hôm ấy là nhị tiểu thư chi thứ Vương thị, nàng sai người đến hỏi Lý Chiêu.”
“Hai người không hề trò chuyện.”
“Là vậy sao?”
Vậy không biết Tuệ Nhi nghe ở đâu rằng Lý Chiêu thấy Vương nhị tiểu thư xinh đẹp nên mới nhường bánh.
“Đã giải thích với Tuệ Nhi chưa?”
Hắn khẽ gật đầu: “Phu nhân đã nói.”
“Có lẽ chính vì Vương nhị tiểu thư xinh đẹp nên Tuệ Nhi mới nghĩ nhiều.”
Hắn không đáp.
Ta nhấp một ngụm trà, khẽ hỏi: “Hạc Giang Đình, Vương nhị tiểu thư có đẹp không?”
Ánh mắt hắn khựng lại, vẫn không đáp.
Trước khi đi, tẩu tẩu nói với ta rằng chuyện giữa Lý Chiêu và Vương nhị tiểu thư hoàn toàn chỉ là hiểu lầm.
Ta hỏi vì sao nàng chắc chắn như vậy.
Tẩu tẩu thở dài, ghé sát lại.
“Vương nhị tiểu thư tuy thuộc chi thứ, nhưng vì sinh ra cực kỳ xinh đẹp nên rất được trưởng phòng Vương gia coi trọng.”
“Nhưng mấy năm nay nàng thường xuyên qua lại Khúc Châu, muội có biết vì sao không?”
Tẩu tẩu nói mấy năm trước, Hạc Giang Đình thay huynh trưởng ra ngoài làm việc, vô tình cứu Vương nhị tiểu thư.
Nàng vừa gặp đã đem lòng yêu Hạc Giang Đình.
Thỉnh thoảng lại tặng đồ cho hắn.
Phần bánh kia cũng là nàng mua từ tay Lý Chiêu để tặng Hạc Giang Đình.
Ta uống cạn chén trà trong một hơi.
“Được rồi, ngươi về đi.”
Ta đứng dậy vào phòng, Hạc Giang Đình bỗng thấp giọng hỏi.
“Tiểu thư ở Hầu phủ có tốt không?”
Ta không quay đầu: “Mọi chuyện đều tốt!”
Sau đó đóng cửa phòng lại.
06
Hạc Giang Đình là người ta cứu được khi đi ngang qua Dương Châu vào năm bảy tuổi.
Hôm ấy, bên bãi tha ma hai phía đường núi chất không ít xác chết, còn có tiếng người khóc lóc tìm thân nhân.
Ta nhìn thấy Hạc Giang Đình tám tuổi kéo lê chân bị thương bò ra ngoài, máu trên đầu hòa cùng nước bẩn, chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp.
Ta sai người cứu hắn.
Phụ thân đặt tên cho hắn là Hạc Giang Đình.
Hắn trở thành hộ vệ thân cận của ta.
Phụ thân nói hộ vệ thân cận là gia bộc tinh nhuệ do người đích thân lựa chọn, ngoài bảo vệ an toàn cho chúng ta, ngày thường còn hành sự kín đáo, thay Trịnh gia dò hỏi tin tức, không dễ dàng lộ diện bên ngoài.
Hạc Giang Đình là một mầm non tốt.
Phụ thân nói không sai.
Hạc Giang Đình thiên tư thông minh, học gì cũng nhanh, ngay cả khi mời tiên sinh đến dạy, hắn đứng ngoài cửa nghe ké cũng nhớ còn kỹ hơn ta.
Khi ấy để không thua kém người khác, ta đã khổ công đọc sách không ít.
Hắn cũng vì báo đáp ân cứu mạng mà từ nhỏ đã bảo vệ ta.
Ta rơi xuống nước, hắn là người đầu tiên nhảy xuống.
Gặp giặc cướp trên đường, hắn liều mạng chiến đấu để bảo vệ ta.