Chương 2 - Người Đứng Lại Để Ta Thấy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lông mi chàng khẽ động, đặt sách xuống, bước đến bên giường.

Ta lập tức dịch vào trong, nhường chỗ.

“Ngươi không sợ cô sao?”

Ta chớp mắt:

“Sao lại phải sợ chàng?”

“Muội muội ngươi, mỗi lần nhìn thấy cô đều khóc thét.”

Hình như là thật.

“Muội ấy vốn hay khóc, không phải tại chàng.”

Ta thuận miệng bịa.

Chàng khẽ cười lạnh.

Ngay lúc ấy, một tia sét xé ngang trời.

Ta hoảng hốt nhào vào lòng chàng.

Chàng không giống mẫu thân, không vỗ về, cũng chẳng an ủi.

Chàng chỉ lặng lẽ để ta ôm, không hề đẩy ra.

Đợi bên ngoài yên tĩnh lại, ta mới buông tay, kéo nhẹ tay áo chàng, nhỏ giọng:

“Thái tử điện hạ… thật ra Dao Dao sợ sấm lắm. Chàng ngủ cùng ta được không?”

Chàng cúi nhìn tay ta, rồi nhìn ta.

“Được.”

Ta biết mà.

Tám năm trước ta đã biết, Lý Yển là người tốt.

Bây giờ vẫn vậy.

3

Khi ma ma tìm được ta, Lý Yển đã rời đi.

“Thái tử phi, người làm lão nô sợ muốn chết.”

Ma ma chạy tới, thấy ta không sao mới thở phào.

Ta hiểu vì sao bà nói thế.

Trong Đông cung, ai cũng sợ Lý Yển.

Ngay cả ma ma, gặp chàng cũng không dám ngẩng đầu, như thể chàng là mãnh hổ.

Nhưng ta nghĩ họ đều nhầm.

Lý Yển đẹp như vậy, phải nhìn nhiều mới đúng.

Từ đêm ta ngủ lại Tần Chính Điện, không ai cản ta đến tìm chàng nữa.

Chỉ là chàng không phải lúc nào cũng chịu gặp ta.

Cũng không cho ta ngủ lại thêm lần nào.

Có lẽ vì đêm đó ta đá chăn, khiến chàng nghĩ ta ngủ không ngoan.

Nhưng không sao cả.

Chỉ cần được gặp chàng thường xuyên là đủ.

“Hôm nay Thái tử phi không thể vào.”

Cung nhân trước Tần Chính Điện ngăn ta lại.

Ta lập tức xị mặt.

Đúng lúc ấy, trong điện vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ.

Cung nhân trước mặt ta run bắn.

Ta thì quen rồi.

Muội muội cũng hay ném đồ như vậy.

Ta vừa bước lên, định ghé tai vào cửa nghe xem Lý Yển có khóc không, thì bị giữ lại.

Cung nhân mặt tái mét, giọng run rẩy:

“Thái tử phi, xin người quay về… điện hạ lại phát bệnh rồi.”

“Điện hạ bệnh sao?”

Vậy thì ta càng không thể đi.

Ta nhận lấy hộp điểm tâm bà vú mang theo, không để ý bọn họ ngăn cản, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Trong điện hỗn loạn vô cùng.

Lý Yển ngồi rũ rượi bên bàn, cẩm bào màu đen thêu hoa văn tinh xảo có chút lộn xộn.

Khác với vẻ cao ngạo, lạnh nhạt thường ngày, lúc này mái tóc chàng có một lọn xõa xuống trán, đôi mắt ửng đỏ, cả người toát ra vẻ điên cuồng.

“Thái tử điện hạ.”

Ta bước đến, nhẹ giọng gọi chàng.

Những cung nhân đang quỳ rạp trên đất nghe thấy ta đến, lập tức hoảng loạn bò dậy chạy ra ngoài.

Lý Yển ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực.

Có lẽ đang cố nhìn rõ ta, chàng nheo mắt, đưa tay xoa trán.

Chưa kịp để ta đến gần, chàng đã gầm lên:

“Cút ra ngoài!”

Bà vú cuống quýt chạy vào kéo ta, muốn đưa ta rời đi.

Ta giãy khỏi tay bà, mang theo hộp điểm tâm tiến lên, chớp mắt với chàng:

“Thái tử điện hạ, hôm nay ta làm quế hoa tô rất ngon, chàng có muốn ăn thử không?”

Chàng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, một tay đè chặt đầu.

“Chàng có phải bị đau đầu không?”

Ta vội đặt hộp điểm tâm xuống, vòng ra phía sau chàng, “Ta giúp chàng xoa bóp.”

Nói xong, ta liền đặt tay lên đầu chàng, giống như cách mẫu thân từng xoa bóp cho phụ thân.

Vừa xoa, ta vừa nhẹ nhàng thổi khí:

“Thái tử điện hạ, còn đau không?”

Chàng không nói gì.

Bà vú không biết từ lúc nào đã lặng lẽ rời đi.

Thật lâu sau, Lý Yển mới giơ tay, nắm lấy tay ta.

“Học từ ai?”

Giọng chàng không còn khàn khàn như lúc nãy, mà thấp trầm dễ nghe đến lạ.

Ta ngoan ngoãn đáp:

“Học từ mẫu thân, trước đây phụ thân cũng thường xuyên đau đầu.”

Những lần trước khi ta nhắc đến phụ thân, chàng đều sẽ hỏi thêm vài câu.

Nhưng lần này, chàng không hỏi nữa.

Chỉ giữ lại hộp quế hoa tô, bảo ta về nghỉ sớm.

Sau này, ta mới biết, chàng mắc bệnh đau đầu từ nhỏ.

Bà vú kể, trong cung ai cũng biết, mỗi lần bệnh phát tác, chàng chẳng khác gì kẻ điên.

Không ít cung nhân đã ch,et trong những lần chàng lên cơn.

“Về sau, người phải cẩn thận hơn.”

Bà vú lo lắng dặn dò ta.

Ta lắc đầu:

“Nếu ta không giúp chàng xoa bóp, chàng chẳng phải sẽ càng đau sao?”

Bà vú biết không thể thuyết phục ta, cũng không nói gì thêm.

Những ngày sau, mọi chuyện vẫn như thường.

Chẳng bao lâu sau, một đạo thánh chỉ phế bỏ ngôi vị Thái tử được truyền đến.

Ta không hiểu “phế thái tử” nghĩa là gì.

“Nghĩa là từ nay, Thái tử không còn là Thái tử nữa.”

Bà vú lo lắng giải thích cho ta.

Ta ngẩng đầu nhìn bà:

“Vậy chàng là ai?”

“Là Lý Yển.”

Ta vẫn không hiểu.

Lý Yển vốn dĩ vẫn là Lý Yển mà.

Hôm ấy, ta chờ trong Tần Chính Điện rất lâu rất lâu, cuối cùng có người đưa chàng trở về.

Chàng đầy người là m,áu, khiến ta nhất thời chẳng biết phải làm sao.

Chỉ có thể mở to mắt nhìn người ra ra vào vào.

Cuối cùng, khi cung nữ thay chàng y phục sạch sẽ, tất cả mới lui ra ngoài.

“Ngươi khóc cái gì?”

Nằm trên giường, Lý Yển nghiêng đầu nhìn ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)