Chương 11 - Người Đứng Lại Để Ta Thấy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà chỉ thở dài:

“Tiểu thư bây giờ đã lớn, có chính kiến của mình. Nếu phu nhân có linh thiêng, hẳn cũng sẽ vui mừng.”

Nếu mẫu thân thực sự phù hộ,

Vậy xin hãy bảo vệ Lý Yển.

Ta ngồi trước bàn, viết một bức thư cho chàng.

Chủ yếu là dọa chàng rằng nếu chàng ch,et, ta cũng không sống một mình.

Viết đến cuối, ta lại thấy bản thân như vậy không tốt lắm, nên thêm một câu:

“Ta đợi chàng ở kinh thành.”

Thư gửi đi hơn một tháng, vẫn không có hồi âm.

Ngược lại, phụ thân cũng bận rộn hơn trước.

Rốt cuộc, đến tháng thứ hai, trong cung truyền ra tin hoàng thượng lâm trọng bệnh.

Ta bỗng dưng cảm thấy bất an.

Cuốn sách cầm trong tay, đọc thế nào cũng không vào.

“Tiểu thư! Lão gia bị giữ lại trong cung rồi!”

Bà vú vội vã chạy vào, “E là bệ hạ không qua khỏi ngày hôm nay!”

Vậy còn Lý Yển thì sao?

Mọi chuyện đáng lẽ phải nằm trong kế hoạch của chàng.

Thế nhưng suốt cả đêm, ta chẳng nhận được tin tức nào.

Ngay cả phụ thân cũng chưa về.

Ta lo lắng đến mức cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, cuối cùng cũng đợi được phụ thân trở về.

Cùng với tin hoàng thượng băng hà.

Ông thực sự đã ch,et.

“Phụ thân, còn Lý Yển?”

Mắt ta đỏ hoe, vội vàng hỏi.

Phụ thân ngước lên nhìn ta, râu mép rung lên vì giận:

“Đồ không có lương tâm! Ta một đêm không về, mà con chỉ biết lo cho cái tên nhóc thối tha đó!”

Thấy ông nổi giận như vậy, lòng ta cuối cùng cũng yên tâm.

Ta vội tiến lên đỡ lấy cánh tay ông:

“Dĩ nhiên con lo cho người nhất, người không về, con cả đêm không ngủ được.”

Sắc mặt phụ thân dịu đi, nhưng vẫn hất tay ta ra:

“Hừ, đừng giở trò với ta.”

Nhưng rốt cuộc, ông vẫn không nói cho ta biết tung tích của Lý Yển.

Ngày hôm đó, bà vú nghe ngóng tin tức bên ngoài, bảo rằng Hoàng hậu và Tứ hoàng tử đã bị giam vào ngục.

Nhưng người kế vị không phải Lý Yển.

Lẽ nào mọi chuyện không liên quan đến chàng sao?

Ta nghĩ mãi không thông, liền muốn viết thư gửi đến Duyện Châu.

“Bà vú, đóng cửa sổ lại, gió lùa vào lạnh quá.”

Ta vừa đặt bút, vừa nói.

Bà vú chưa kịp bước vào, đã có người từ phía sau lưng ta đi đến.

Một bàn tay rộng lớn, ấm áp, đặt lên tay ta.

Dẫn ta viết nốt hai chữ “Phu quân” trên giấy.

Lý Yển có một mùi hương rất đặc trưng.

Lúc nào cũng khiến tâm trạng rối ren của ta bình ổn lại.

Ta bĩu môi, khẽ nói:

“Leo tường vào phủ Thừa tướng, không giống phong thái quân tử chút nào.”

Chàng bật cười sau lưng ta:

“Xem ra hai tháng nay, Dao Dao đọc không ít sách.”

Hôm sau, ta mặc áo cưới đỏ thẫm, ngồi lên kiệu hoa lớn, một lần nữa được rước vào Đông cung.

Ta có rất nhiều điều muốn nói.

Nhưng cuối cùng, từng câu từng chữ đều nghẹn lại, chỉ biết ôm chàng thật chặt, không cần nói gì nữa.

Sau một lúc lâu, ta mới hỏi:

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Người lên ngôi là Nhị hoàng tử?”

Chàng bế bổng ta lên, đặt ta ngồi vào lòng.

Không trả lời câu hỏi của ta, chỉ cười khẽ, chạm nhẹ vào mũi ta:

“Nàng thích Duyện Châu, mấy ngày nữa chúng ta về đó.”

Ta chớp mắt.

Chàng nói “mấy ngày nữa”, có lẽ là đợi đến khi tận mắt thấy Hoàng hậu và Tứ hoàng tử bị hành quyết.

“Ta cứ tưởng chàng sẽ lấy lại ngôi vị Thái tử.”

“Ban đầu cũng nghĩ vậy.”

Chàng cười, ánh mắt phảng phất hơi ấm của tuyết tan đầu xuân.

“Nhưng sau đó nghĩ lại, chim sẻ nhỏ không nên bị nhốt trong lồng.”

“Vậy thì, ngôi Thái tử cũng không quan trọng bằng nàng nữa.”

Tựa như có một con côn trùng nhỏ, cắn khẽ lên tim ta.

Ngứa ngáy, tê dại, nhưng ngọt ngào vô cùng.

Ta nâng mặt chàng lên, cẩn thận hôn một cái lên môi chàng.

“Phu quân.”

Ý cười trong mắt chàng dần biến mất.

Chỉ còn lại màu đen sâu thẳm.

Đen đến đáng sợ.

Chưa kịp phản ứng, ta đã bị chàng ôm lên, lao ra khỏi cửa sổ.

Lúc chàng phi thân lên mái nhà, ta hoảng hốt ôm chặt lấy cổ chàng, hét lên:

“Chúng ta đi đâu vậy?”

“Về Duyện Châu.”

“Không phải mấy ngày nữa sao?”

“Có chuyện quan trọng hơn.”

“Chuyện gì quan trọng?”

“Chúng ta còn chưa động phòng.”

( Hết. )

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)