Chương 2 - Người Đứng Bên Ngoài Cửa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi úp điện thoại xuống giường.

Tất nhiên là chưa từng nghe nói rồi.

Kết hôn ba năm, tôi đã nghe vô số lần.

Lục Thời Yến tham gia sự kiện, phóng viên hỏi về tình trạng hôn nhân, anh ta chỉ cười cười cho qua.

Tiệc cuối năm của công ty, nhân viên kính rượu gọi “Chị dâu”, anh ta lạnh nhạt chỉnh lại: “Cứ gọi là cô Khương là được.”

Tôi không phải là không biết, tôi chỉ đang giả vờ không biết mà thôi.

**4.**

Tôi nắm chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.

Chuông báo tin nhắn WeChat vang lên liên hồi.

Dì ba gửi tin nhắn thoại, trong giọng điệu giấu không nổi sự hưng phấn: “Niệm Niệm à, xem tin tức chưa? Cái con bé nhà họ Thẩm kia là sao vậy? Cháu phải để tâm vào đấy, đàn ông mà, giữ cho chặt vào.”

Cô hai nối gót ngay sau đó: “Ây da, cô đã nói từ đầu là cuộc hôn nhân này không hợp mà, gia cảnh nhà họ Thẩm thế nào, nhà mình thế nào. Niệm Niệm à, cháu cũng đừng buồn quá, chuyện kết hôn cốt ở môn đăng hộ đối.”

Chị họ gửi một icon “đáng thương”, kèm theo dòng chữ: *Em gái nghĩ thoáng chút đi, cùng lắm thì ly hôn, dù sao em cũng chưa lớn tuổi lắm, vẫn còn tìm người khác được.*

Chị dâu họ còn thẳng thắn hơn: “Niệm Niệm, không phải chị nói em, kết hôn ba năm rồi, sao đến trái tim đàn ông cũng không giữ được? Em nhìn Thẩm Du Du người ta xem, vừa ly hôn đã câu được người đi rồi, em cũng phải học hỏi đi chứ.”

Từng tin, từng tin một, toàn là tin nhắn thoại.

Tôi không bấm nghe một tin nào, chỉ nhìn phần chữ cũng đủ nghe ra sự hả hê không giấu nổi của họ.

Chỉ có Lâm Vi gửi đến một tin nhắn với giọng điệu cứng ngắc: “Đừng để ý đến mấy bà tám đó. Thỏa thuận tớ gửi rồi, cậu xem kỹ lại các điều khoản tớ liệt kê đi?”

Tôi gõ chữ trả lời: *Được.*

Sau khi bấm gửi, tôi úp điện thoại xuống giường.

Ba năm rồi.

Trong ba năm qua tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần câu “Cứ gọi là cô Khương là được”, nghe vô số lần câu “Chồng cô và cô Thẩm lại lên báo rồi kìa”, nghe quá nhiều người ngoài miệng thì quan tâm nhưng bên trong thì chê cười.

Tôi tưởng mình đã sớm quen rồi.

Nhưng giờ đây, nhìn những tin nhắn đó liên tục nhảy ra, tôi vẫn thấy mệt mỏi.

Không phải đau buồn.

Mà chỉ là mệt mỏi.

Hơn nữa, tôi sắp ly hôn với Lục Thời Yến rồi.

Nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn nhìn đăm đăm vào biểu cảm dịu dàng của Lục Thời Yến trong video, nhìn đến mức khóe mắt cay xè.

**5.**

Một tiếng sau, tôi nhận được một tin nhắn WeChat.

Từ Thẩm Du Du.

Là một bức ảnh.

Trước cửa căn hộ của Lục Thời Yến, đôi giày cao gót của cô ta nằm lăn lóc trên đất, còn anh ta đang cúi người đi giày lại cho cô ta. Tay anh ta nắm lấy mắt cá chân cô ta, động tác nhẹ nhàng như sợ làm cô ta đau.

Dòng tin nhắn kèm theo chỉ có một câu: *Lần đầu tiên anh ấy đi giày cho tôi, bảo sợ tôi bị lạnh. Cô đã bao giờ được hưởng đãi ngộ này chưa?*

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó rất lâu.

Sau đó tắt màn hình, mở danh bạ, gọi điện cho mẹ.

“Niệm Niệm? Sao giờ này lại gọi điện cho mẹ?”

“Mẹ,” Tôi khựng lại, “Con sắp ly hôn rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Có chuyện gì vậy? Nó bắt nạt con à?”

Tôi kể tóm tắt lại sự việc. Kể xong mới nhận ra giọng nói của mình bình tĩnh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Mẹ tôi im lặng một hồi, lúc lên tiếng, giọng bà hơi khàn: “Con gái, về nhà đi con. Mẹ hầm canh cho con uống.”

“Vâng.”

Cúp máy, tôi ngồi xổm trên mặt đất nhắm mắt một lát.

Không khóc.

Chỉ thấy mệt mỏi.

Đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt, nhìn bóng mình trong gương, chợt nhớ lại hồi bé.

Bố tôi từng dạy, ngã rồi thì phải tự mình bò dậy, nhưng không được ngã vô ích, phải nhớ rõ cái hố đó nằm ở đâu.

Tôi nghĩ, tôi nhớ kỹ rồi.

Có lẽ bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ.

Nhưng tôi biết, sẽ không còn mất nhiều thời gian nữa đâu.

**6.**

Lục Thời Yến đưa Thẩm Du Du về đến dưới khu căn hộ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)