Chương 7 - Người Đưa Cơm Bí Ẩn
Tôi nhắm chặt mắt, chờ anh nổi giận.
Trên đỉnh đầu im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ xoay người rời đi.
Sau đó, tôi nghe thấy giọng anh rất nhẹ, rất bình tĩnh hỏi:
“Vậy tại sao em và anh trai em khác họ?”
Tôi thành thật giải thích:
“Vì lúc trước bố mẹ em đã thỏa thuận, đứa con đầu tiên sinh ra sẽ theo họ mẹ, nên anh trai em họ Chu theo mẹ, còn em họ Tần theo bố.”
Ngôn Thâm lại hỏi:
“Tối hôm đó, em hôn tôi… cũng là đang trêu tôi sao?”
Tôi đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt nóng lên, dùng sức lắc đầu:
“Không phải!”
“Đó là thật lòng.”
“Khoảng thời gian này em trò chuyện với anh, ở bên anh, em cũng thật sự… thích anh.”
Tôi cắn môi, giọng run rẩy:
“Thật sự xin lỗi, anh muốn phạt em thế nào cũng được.”
Anh nâng tay lên.
Tôi sợ đến mức rụt cổ, trong lòng gào thét:
Xong rồi xong rồi, thật sự muốn đánh à…
Giây tiếp theo, cổ tay bị anh nhẹ nhàng kéo một cái, cả người tôi được anh ôm chặt vào lòng. Lực ôm chặt đến mức như muốn khảm tôi vào xương máu.
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng vừa khàn vừa mềm, mang theo sự may mắn như sống sót sau tai nạn:
“May quá.”
“May mà em chưa kết hôn.”
“May mà em cũng thích tôi.”
Tôi ngẩn ra, cẩn thận giơ tay ôm lấy eo anh, nhỏ giọng hỏi:
“Anh… không giận sao?”
Anh cười trầm một tiếng, lồng ngực rung lên, bàn tay ôm tôi lại siết thêm vài phần.
“Giận.”
“Giận bản thân bị em lừa xoay vòng vòng, giận mình suýt phát điên trước mặt anh trai em, giận mình gặp em muộn như vậy.”
Anh dừng một chút, giọng dịu dàng đến mức rối tinh rối mù:
“Nhưng so với tức giận, tôi càng thấy may mắn hơn.”
“May mắn vì tôi xuất hiện không quá muộn.”
“Có điều, tôi còn một chuyện muốn hỏi em.”
Tôi còn đang chìm trong niềm may mắn sống sót sau tai nạn, bây giờ dù anh hỏi gì tôi cũng sẽ thành thật khai hết.
Tôi gật đầu:
“Anh hỏi đi, em sẽ không giấu anh nữa.”
Anh có vẻ hơi ngập ngừng:
“Vậy những ảnh gym tôi đăng, em thật sự thích, hay chỉ bấm thích vì lịch sự?”
“Hả?”
Nghĩ đến đây, mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Tôi cúi đầu, vành tai nóng đến mức sắp cháy, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Đương nhiên là vì thích… nên mới bấm thích.”
Ngôn Thâm ngẩn ra một chút, ngay sau đó thấp giọng cười. Lồng ngực anh rung đến mức tim tôi mềm nhũn.
Anh nhéo nhẹ sau gáy tôi:
“Hóa ra không phải lịch sự, là thật sự có xem.”
“Hại tôi căng thẳng vì chuyện này suốt.”
Tôi vùi trong lòng anh, vừa xấu hổ vừa ngọt ngào, tay chân đều không biết đặt đâu.
Anh nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, đầu ngón tay lau qua khóe mắt tôi, nghiêm túc đến mức không giống đùa:
“Tần Thiển, tôi không ép em, nhưng tôi muốn theo đuổi em lại từ đầu.”
“Không phải thầm yêu vợ người khác, cũng không phải muốn làm tiểu tam.”
“Mà là quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận theo đuổi em.”
Tim tôi loạn nhịp, trực tiếp nhón chân, nhanh chóng hôn lên môi anh một cái.
“Không cần theo đuổi nữa.”
“Em đồng ý. Em cũng thích anh.”
Ánh mắt anh lập tức sáng đến kinh người. Anh cúi đầu hôn xuống, mạnh mẽ tiến sâu.
Tôi nhắm mắt, cũng quên mình đáp lại nụ hôn ấy.
Lần này, không còn bất kỳ yếu tố nào khác chen vào.
Tất cả đều xuất phát từ chân tình.
8
Đợi chúng tôi nắm tay nhau quay lại cửa quán cà phê, phát hiện anh trai tôi và chị dâu tôi căn bản chưa đi.
Vừa thấy chúng tôi đi ra, anh trai tôi lập tức đứng thẳng, giả vờ ngắm phong cảnh, nhưng tai lại dựng cao hết cỡ.
Tôi hít sâu một hơi, kéo Ngôn Thâm đi qua kể lại từ đầu đến cuối chuyện bài đăng, hiểu lầm, đánh cược đưa cơm, cố ý diễn kịch.
Anh trai tôi càng nghe mặt càng xanh chỉ vào tôi cả buổi không nói nên lời:
“Tần Thiển! Em giỏi lắm! Vì chỉnh anh mà hủy hoại hình tượng của anh như vậy! Anh đã nói người ưu tú như anh sao lại cứ bị gây khó dễ mãi chứ!”
“Anh còn bị điều đi công tác nửa năm! Anh trêu ai chọc ai rồi!”
Ngôn Thâm khẽ ho một tiếng, bình tĩnh che tôi ra sau lưng, thái độ coi như thành khẩn:
“Xin lỗi, là tôi hiểu lầm trước, sau đó lại lấy việc công trả thù riêng. Chuyện điều đi công tác, tôi về sẽ hủy bỏ.”
Anh trai tôi lập tức đổi mặt, cười rạng rỡ:
“Ôi dào, người một nhà cả, nói gì hiểu lầm chứ!”
“Ông chủ… không đúng, em rể! Sau này anh đây trông cậy vào cậu chăm sóc đấy!”
Chị dâu tôi đứng bên cạnh cười đến không đứng thẳng nổi, vỗ vai tôi:
“Tiểu Bảo, em đúng là biết chơi thật.”
“Nhưng nhặt được một người bạn trai tốt như vậy cũng xem như đáng.”
9
Tối hôm đó, Ngôn Thâm cầm điện thoại do dự rất lâu, cuối cùng mở bài đăng đã đồng hành cùng toàn bộ tâm sự thầm yêu của anh, cũng là bài anh từng thề sẽ không cập nhật nữa.
Anh gõ xuống:
“Cập nhật: Xin lỗi, tôi nuốt lời rồi.
Tôi lại đến cập nhật tiếp đây.
Cảm ơn mọi người đã quan tâm trong khoảng thời gian này.
Hiểu lầm đã được giải quyết toàn bộ.
Cô gái khiến tôi đau lòng kia chưa kết hôn, càng không bị bắt nạt.
Cô ấy là em gái ruột của đồng nghiệp tôi, chỉ là đi đưa cơm nên bị tôi nhận nhầm.
Những cố chấp, kích động, suy nghĩ muốn làm người thứ ba trước đó đều là lỗi của tôi.
Nhưng rất may mắn, tôi không bỏ lỡ cô ấy.
Cô ấy cũng thích tôi.
Hiện tại chúng tôi đã quang minh chính đại ở bên nhau.
Bài viết đến đây kết thúc, sau này sẽ không cập nhật nữa.”
Tôi ghé qua xem, không nhịn được cười:
“Anh không sợ cư dân mạng cười anh à?”
“Vì yêu phát điên, kết quả lại là một cú hiểu lầm lớn.”