Chương 9 - Người Đội Phượng Quan và Kẻ Bốn Bể Không Nhà
Trong khoảnh khắc tấm rèm rơi xuống, ta tình cờ liếc thấy một bóng lưng lướt qua phía sau quân trướng.
Người đó là Tạ Lâm Xuyên.
Trong lòng ta không hiểu sao lại cảm thấy mình ban nãy không nên trả lời như vậy.
Nhưng nếu phải đổi cách nói, thì nên nói gì bây giờ?
Ta một mình trằn trọc hồi lâu, càng nghĩ càng rối loạn, ngược lại còn sinh ra một cỗ bực bội vô cớ.
11.
Trời vừa hửng sáng, tiếng trống hối thúc xuất chiến lại vang lên.
Tân đế lên ngôi mới một năm, đã mấy bận phát binh, khắp nơi khiêu khích chinh phạt.
Chưa đầy mười hai tháng, của cải trong nhân gian gần như bị hắn vét sạch.
Mùa đông năm nay gian nan hơn mọi năm, giá gạo một ngày biến động ba lần, bên đường toàn những kẻ chết đói, giữa những ngón tay gầy gò vẫn còn bấu chặt lớp vỏ cây khô cằn không thể cắn đứt nổi.
Các nơi cuối cùng cũng có người giương cờ khởi nghĩa, khói lửa loạn lạc hết chỗ này đến chỗ khác.
Ta không biết A tỷ trong cung nay sống ra sao.
Chỉ nghe phong phanh qua tin tức, tỷ từng mang thai một đứa trẻ, nhưng về sau lại không giữ được.
Tỷ ấy luôn mong mỏi được làm mẹ đến thế, đột nhiên mất đi giọt máu trong bụng, trong lòng ắt hẳn đau đớn dữ dội.
Nhưng kinh thành cách xa ngàn dặm, ta không thể chạm tới tỷ ấy, cũng chẳng giúp được gì, chỉ đành vào giữa đêm khuya nhìn thêm vài bận lên vầng trăng ở hướng Bắc.
Ban ngày ta theo quân y băng bó vết thương, trong cổ họng từng đợt dịch chua trào lên, lại bị ta cắn răng nuốt xuống.
Ta còn bám lấy Tạ Lâm Xuyên, bắt hắn dạy ta luyện đao.
Hắn đồng ý dứt khoát, nhưng khi ra tay lại không mảy may nương tình.
Khi lưng ngã ầm xuống nền tuyết, vụn băng đâm vào xương sống đau điếng.
Hắn vừa kéo ta đứng dậy, ta còn chưa đứng vững, cú quét chân tiếp theo đã đến ngay trước mắt.
Bùi Thừa An từ đằng xa nhìn thấy, vội vàng chạy tới, giơ tay kéo lấy Tạ Lâm Xuyên.
“Tạ tướng quân, nương tay chút. Chiếu Đường đã bao giờ phải chịu cái khổ này, ngươi cứ quật ngã nàng ấy như vậy, đêm về nàng ấy lại khóc đấy.”
Ta lấy cùi chỏ hích một cú vào eo chàng: “Im đi, ta khóc lúc nào cơ chứ?”
Chàng chẳng cam lòng yếu thế, giơ mu bàn tay ra trước mặt ta: “Đêm qua ai kêu đau cánh tay? Lúc quân y bôi thuốc cho nàng, nàng cắn ta một ngụm, dấu răng đến giờ vẫn còn đây này.”
Ta nhìn thấy hàng dấu răng in rõ rệt, vẫn cứng miệng chối: “Ta mới không kêu đau, là do chàng cứ lượn qua lượn lại bên cạnh làm người ta phiền, ta mới cắn chàng.”
Bùi Thừa An né tránh ánh mắt ta, giọng nói nhỏ tới mức gần như uất ức: “Nhát cắn của nàng vừa nãy, thật sự rất đau.”
**Chương 6**
Ta bất đắc dĩ thở dài.
Mấy hôm trước lưng chàng bị xẻ một đường sâu hoắm, khi quân y khâu lại phần da thịt lởm chởm, chàng đến lông mày cũng không mảy may nhúc nhích, nay ngược lại đi so đo hàng dấu răng này.
Ta có hơi chột dạ, quay đầu đi chỗ khác: “Vậy lần sau chàng đứng xa một chút, ta đương nhiên sẽ không cắn chàng.”
Dứt lời, ta theo bản năng đi tìm Tạ Lâm Xuyên.
Thế nhưng hắn đã quay lưng bỏ đi.
Ta ngẩn người nhìn bóng lưng ngày càng xa dần kia, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao hắn lại tức giận.
Cơn bực bội không rõ lý do đó, lại một lần nữa từ sâu thẳm trong lòng ngoi lên.
12.
Cắn răng chống chọi thêm hai mùa đông, Bùi Thừa An mới công khai dấy binh thảo phạt nghịch tặc.
Lúc đó quân địch ở Sóc Bắc vừa rút đi, Tân đế liền ban thánh chỉ triệu Tạ Lâm Xuyên về kinh nhận thưởng.
Mặt ngoài chiếu thư viết là thăng tước ban thưởng, nhưng mật thám đã truyền tin về, Tân đế kiêng dè Tạ Lâm Xuyên công cao lấn chủ, lần triệu kiến này rõ ràng là muốn diệt trừ hắn.
Nhưng Tạ Lâm Xuyên sẽ không phụng chiếu vào kinh.
Hắn trung thành với bách tính, cũng giữ gìn non sông, càng không chịu tùy tiện vứt bỏ cương thường quân thần.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng