Chương 4 - Người Định Mệnh Nhầm Lẫn
10
Cảnh Tranh từng bước đi tới, gương mặt góc cạnh dưới ánh đèn pha lê giữa hội sở từ sáng chuyển sang tối, khó phân hỉ nộ.
Cổ tay bị anh nhẹ nhàng nắm lấy rồi nâng lên.
Chuỗi đá quý lạnh lẽo chạm lên da, khiến tôi khẽ run.
“Đông Đông đang nói chuyện gì mà vui vậy?”
Tôi không trả lời, ngược lại hoảng hốt chất vấn.
“Sao anh đã quay lại rồi?”
Mặt anh tối lại, nhướng mày.
“Sao, anh làm phiền em à?”
Không phải!!
Anh đi ra xe lấy đồ nhất định sẽ đi qua hồ bơi ngoài hội sở.
Nữ chính đang ở đó, chờ anh cứu.
Sao anh có thể quay lại nhanh như vậy!
Sao trên người anh lại không dính một giọt nước!
Tôi lo lắng đứng dậy, vượt qua anh chạy về phía hồ bơi.
Hồ bơi ban đêm như một viên bảo thạch xanh đậm bị ánh đèn thắp sáng.
Nếu không có cô gái đang không ngừng vùng vẫy trong nước, quả thật đẹp đến không tưởng.
“Chu Nghiên!”
“Đông Nghi… cứu… cứu tôi.”
Tim tôi đập như trống, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
“Đừng sợ, tôi đến cứu cô.”
Tôi run giọng, cố gắng trấn an cô ấy.
Liếc nhìn mặt nước, ánh đèn không chiếu tới đáy, sâu như vực thẳm.
Tôi cũng sợ.
Xả thân vì nghĩa không phải là tín điều của đời tôi, nhưng…
Trong đầu thoáng qua từng dòng bình luận trước đây.
【Nữ phụ qua đường hưởng cuộc sống tốt lâu như vậy, kiểu gì cũng phải dập đầu tạ lỗi với nữ chính đi!】
【Đồ ăn cắp suýt nữa chiếm lấy cuộc đời của bảo bối tôi.】
【Dù hệ thống sửa xong nam chính tìm được nữ chính thật, Thẩm Đông Nghi vẫn mãi mãi nợ nữ chính.】
……
Tôi nhắm mắt, đang định nhảy xuống thì cổ tay bị giữ chặt như gọng kìm.
“Thẩm Đông Nghi, không được nhảy! Em còn không biết bơi, còn muốn xuống cứu người!”
Tôi sững lại một giây.
“Đúng! Tôi không thể cứu, người nên cứu cô ấy là anh!”
Anh nhíu mày.
“Bảo anh đi ôm ấp phụ nữ khác, em không tức sao?”
Anh mím môi, lấy điện thoại ra.
“Đừng gấp, anh lập tức gọi người tới cứu.”
Tôi dùng sức đẩy anh.
Xuống đi, nói nhiều quá!
Đợi anh gọi người đến, nữ chính đã “hưởng phúc” rồi.
11
Tôi cầm bộ quần áo đã nhờ Giang Khởi chuẩn bị trước, đẩy cửa phòng nghỉ của hội sở.
Thiếu nữ co ro trong chiếc khăn tắm rộng, run rẩy.
Nam nữ chính cuối cùng cũng có giao điểm, bình luận bay nhanh.
Cuối cùng không còn là những lời mắng chửi nghi ngờ dồn dập, cũng có người chịu nói đỡ cho tôi một câu.
【Đã xác nhận, nữ phụ qua đường là người tốt.】
【Hành động vừa rồi của cô ta bất chấp tất cả muốn nhảy xuống cứu nữ chính làm tôi kinh ngạc, giống như nữ hiệp vậy!】
【Nữ phụ qua đường rất tốt, nam chính cũng là người.】
Khóe môi tôi không nhịn được khẽ cong lên.
Chu Nghiên nhìn tôi, hốc mắt đỏ lên.
“Đông Nghi, cảm ơn cô đã cứu tôi.”
“Nếu không có cô, hôm nay tôi đã chết trong hồ bơi rồi.”
Cô ấy nhanh chóng lau nước mắt, trong mắt đầy kiên cường.
“Mẹ tôi còn đang chờ tiền thuốc của tôi, tôi còn chưa trả xong khoản vay học tập, tôi không thể chết như vậy.”
“Tôi phải kiếm tiền, phải để mẹ sống tốt, phải tàn nhẫn vả mặt những kẻ xem thường và bắt nạt chúng tôi!”
Bình luận tràn ngập sự xót xa.
【Thương nữ chính quá, may mà hôm nay nam nữ chính cuối cùng cũng gặp nhau rồi, mọi thứ sẽ ổn thôi, sau này cô chính là vợ của tổng tài trăm tỷ, chút tiền này chỉ là chuyện nhỏ.】
【Dù nữ phụ qua đường hiện tại nhìn có vẻ là người tốt, nhưng vẫn tức vì khoảng thời gian này đã thay thế thân phận của nữ chính bảo bối.】
【Chiếm tổ chim khách, chiếm thân phận nữ chính thì không có gì để nói.】
【Đúng vậy, bảo bối không cần cảm ơn chân thành như vậy, đây là điều cô ta nợ cô.】
Cổ họng như bị nhét một cục bông, nuốt không trôi cũng không nhổ ra được.
Tôi chớp đôi mắt khô rát, ép xuống cảm xúc tiến lên vỗ nhẹ vai cô ấy an ủi, đưa quần áo cho cô.
“Không cần cảm ơn, đây là tôi——”
nợ cô.
“Hửm?”
Chu Nghiên mở đôi mắt trong veo hỏi câu tôi chưa nói hết.
Tôi mỉm cười.
“Không có gì, Nghiên Nghiên, nếu… sau này cô phát hiện tôi đã làm chuyện có lỗi với cô, mong cô đừng hận tôi.”
“Tôi không cố ý.”
Chu Nghiên nhíu mũi.
“Đông Nghi, cô đang nói gì vậy?”
“Đúng rồi, người cứu tôi lên là bạn trai cô sao?”
Một bước chuyển đột ngột.
Nhìn đôi mắt lấp lánh của cô ấy.
Tôi hé môi, giả vờ bình thản.
“Không phải.”
“Có lẽ là… người qua đường tốt bụng.”
12
Kéo cửa xe ra, gió lạnh ban đêm mang theo hơi ẩm nặng nề ập tới.
Cảnh Tranh ngồi ở ghế lái, không biết đã đợi bao lâu.
Toàn thân ướt sũng, áo sơ mi dính sát vào đường nét cơ thể, ngọn tóc vẫn còn nhỏ nước.
Bình luận xôn xao.
【Mẹ nó, tuyệt phẩm phương Đông.】
【Mũi nam chính cao như vậy, năng lực chắc chắn mạnh, con nhỏ nữ chính này sau này hưởng phúc rồi!】
【Đừng nói nữa, tôi vừa nghĩ đến việc anh ta từng ở bên nữ phụ qua đường là đã thấy ghê thay cho nữ chính.】
【Nhưng nữ phụ qua đường đã thúc đẩy tình cảm nam nữ chính mà, nghĩ đến việc cô ta đẩy nam chính xuống nước, tôi cảm thấy nam chính đối với cô ta không chỉ là ghét, mà là hận thấu xương.】
Tôi cúi mắt, trong lòng đầy áy náy, vô thức rút khăn giấy lau nước trên tóc anh.
Cổ tay bị nắm chặt, lực mạnh đến đau đớn, làn da lạnh đến thấu xương.
“Thẩm Đông Nghi, cú đẩy vừa rồi của em, có từng nghĩ anh cũng có thể chết đuối không?”
Giọng anh hạ rất thấp, ánh mắt lạnh lẽo đâm thẳng vào tôi.
“Trong mắt em, tùy tiện kéo một người ra cũng quan trọng hơn anh sao?”
Những lời giải thích đã chuẩn bị mắc kẹt nơi cổ họng, trong lòng tôi không khỏi tuyệt vọng.
Cảnh Tranh dưới sự tùy hứng của tôi trước đây, đã sớm ở trạng thái cố gắng nhẫn nhịn tôi.
Mà lần này tôi lại làm quá đáng hơn.
Quá đáng đến mức như thể hoàn toàn không quan tâm đến anh.
Chủ động xem anh như một vật hi sinh có thể tùy tiện vứt bỏ.
Không cần nhìn những bình luận chế giễu tôi, tôi đã cảm thấy tay chân mình đang chuẩn bị cho lễ tiễn biệt chính mình.
Nhưng tôi còn có thể nói gì?
Nói Chu Nghiên tuyệt đối không thể xảy ra chuyện, vì cô ấy là nữ chính định mệnh của anh?
Tôi muốn liều mạng cứu cô ấy vì tôi nợ cô ấy?
Tôi cứng họng, lần nữa nhận lỗi.
“A Tranh, em sai rồi.”
“Lúc cấp bách em không nghĩ nhiều như vậy.”
……
Không gian vẫn đông cứng.
Tôi hít hít mũi cay xè, lại nhỏ giọng nói.
“Em biết anh là quán quân bơi lội khóa trước của A Đại.”
“Em nói rồi sau này sẽ cho anh tự do, không quản anh nhiều nữa. Anh có thể tiếp xúc thân thể với người con gái khác, em không để ý đâu…”
Tôi dè dặt đưa tay, kéo áo sơ mi ướt sũng của anh lắc nhẹ.
“Xin lỗi mà, anh đừng giận nữa.”
“… Sau này em sẽ không làm loạn nữa, cũng không sai khiến anh nữa, càng không quản anh nhiều như vậy nữa, được không?”
Chỉ trong một ngày, xin lỗi đến mức bây giờ gặp ai tôi cũng muốn quỳ xuống.
Ánh mắt Cảnh Tranh trầm đen, ánh nhìn lạnh lẽo dán lên tôi vài giây.
“Ừ, đúng, anh thật sự không thích em quản nhiều như vậy, rất phiền.”
Cuối cùng cũng nói ra rồi.
Nam chính cũng không dễ dàng gì.
Nhịn còn giỏi hơn cả Câu Tiễn.
“Ồ.”
Tôi ngoan ngoãn thắt dây an toàn ở ghế phụ.
Chiếc Porsche màu đen mờ nhanh chóng nhập vào dòng xe trong thành phố.
Không khí trong xe duy trì trạng thái đông cứng rất lâu.
Tôi khẽ hít một hơi, có chút hối hận vì hành động nhận lỗi vừa rồi.
Đã sớm muộn gì cũng chia tay.
Chẳng phải vừa rồi là cơ hội tốt nhất sao?
Chủ động nói ra, vẫn tốt hơn đợi Cảnh Tranh biết sự thật rồi trả thù tôi.
Tôi mím môi, phá vỡ im lặng.
“Cảnh Tranh, chúng ta——”
Anh đột nhiên lên tiếng cắt ngang.
“Thôi đi, anh biết em muốn nói gì, bình thường em giương nanh múa vuốt như con mèo xù lông, không làm loạn anh là tốt rồi, còn có thể làm gì tốt được, anh tha thứ cho em rồi.”
“……”
“A Tranh——”
Anh đưa một tay ra, nắm cổ tay tôi bóp nhẹ.
“Đúng rồi, chiếc vòng tay đó em thích lắm à? Ngày mai anh tặng em cái khác.”
“Cảnh Tranh!!”
Chiếc xe đột ngột dừng gấp ở một chỗ trống ven đường.
Anh bất ngờ nghiêng người, một tay giữ sau gáy tôi, thô bạo khóa chặt môi tôi.
Không phải hôn.
Là cắn mang theo ý cảnh cáo.
Cảnh cáo rằng có những lời không nên nói.
Cho đến khi cả hai nếm được vị mặn chát của nước mắt, mới dần dịu lại.
Anh liếm lên chỗ sưng đỏ, môi mỏng khẽ chạm bên tai, thở dốc thì thầm.
“Đông Đông anh yêu em.”
“Làm ơn, đừng nói.”