Chương 4 - Người Đến Từ Miếu Cầu Tự
Rồi lại dùng những cành cây nhặt được trên đường để luyện chữ trên đất.
Luyện đến lúc mặt trời lặn, mới nhớ ra bụng đói cồn cào.
Nhưng đôi mắt y cực kỳ sáng.
Giống như sao Bắc Cực trong đêm tối.
Ta đã nhìn thấy y.
Đã cho y một xấp mạn thầu, vài bộ quần áo cũ, còn xin phụ thân cho y vào tộc học.
Tiết Thanh Huyền đỏ mặt muốn báo đáp ta.
Y chưa biết làm gì khác, đành dắt ngựa cho ta.
Tròn mười năm.
Người khác không nắm được điểm yếu của y, chỉ có thể chế giễu y.
Là nô tài giữ ngựa của nhà họ Tạ.
Khi ta hỏi y, y lại đỏ bừng cổ.
“Có thể dắt ngựa cho tiểu thư, là vinh hạnh của Tiết mỗ.”
Cho nên khi phụ thân lại hỏi ta có muốn gả cho y không.
Ta gật đầu.
Sắc mặt phụ thân u ám.
“Vi phụ có ý nhắm Tiết Hành, nếu con oán hận nó, Phật tử nhà họ Bùi tuy lạnh lùng, nhưng cũng là sự lựa chọn thượng hạng.”
Ta lắc đầu.
“Bọn họ… con đều không cần.”
Phụ thân tức giận ném vỡ chén trà.
“Trong nhà có ba đứa con gái, sao các tỷ tỷ con đều có thể vì nhà họ Tạ mà xuất giá, duy chỉ có con là không được?”
Ta đã nghe lọt tai.
Kiếp trước ta cũng từng vì nhà họ Tạ mà xuất giá.
Nhưng cuối cùng ta nhận được gì cơ chứ?
Chẳng qua chỉ là một nấm mồ cô độc nơi ngàn dặm xa xôi mà thôi.
“Đại tỷ phu năm ngoái lại nạp thêm hai phòng mỹ thiếp, nhị tỷ phu vì để nuôi ngoại thất, đã ăn cắp một nửa đồ cưới của nhị tỷ.”
Ta bình thản nhìn phụ thân.
“Phụ thân, gả cho Phật tử, người cũng muốn thấy con thanh đăng cổ Phật cả một đời sao?”
Ta không nhìn khuôn mặt vì tức giận mà tái mét của phụ thân nữa.
Lúc ra cửa, Tiết Thanh Huyền vẫn cố chấp đứng bên ngoài cổng phủ.
Đôi nhạn ngoan ngoãn đứng trong lồng, mổ mổ ngón tay y.
Xung quanh y tụ tập rất nhiều người đứng xem.
“Cái gì mà đích tử nhà họ Tiết, chẳng qua chỉ là một tên nô tài dắt ngựa mang cái danh hão, vậy mà cũng dám vác mặt đến cửa cầu thân.”
Y im lặng đứng đó, như không nghe thấy gì.
Thấy ta đi ra.
Đôi mắt y sáng lên.
“Lan Nhân.”
Y đỏ bừng tai, nuốt sống hai chữ tiểu thư vào trong họng.
Ta nhận lấy đôi nhạn trong tay y, cố ý trêu y.
“Huynh học cưỡi ngựa bắn cung từ khi nào vậy?”
Y cẩn thận giấu đôi bàn tay đầy vết sẹo do kéo cung vào trong ống tay áo.
“Bất kể khi nào, ta đều chỉ sợ không kịp.”
10
Hôn sự được định vào ba tháng sau.
Mùa đông.
Mùa đông của năm này ở kiếp trước, đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Đích tử Ân nhi của đại tỷ bị sủng thiếp bày mưu, ngã vào chậu than củi.
Không sống được đến đầu xuân.
Ngoại thất của nhị tỷ phu cuỗm sạch tiền bạc bỏ trốn.
Nhị tỷ vì muốn lấp đầy khoảng thâm hụt, lao lực quá độ, từ đó mắc chứng bệnh ho.
Nửa đêm tỉnh giấc.
Ta luôn vẽ lại từng chút một ký ức của kiếp trước.
Trông ngóng muốn từ những đường nét đang dần mờ nhạt đó, bắt lấy một chút tàn ảnh.
Ngày mẫu thân chuẩn bị xong của hồi môn cho ta.
Ba mươi đòn gánh.
Kém xa so với mười dặm hồng trang mà bà chuẩn bị cho ta ở kiếp trước.
Ta hiểu.
Là ta đã mất đi giá trị.
Ta không oán hận.
Chỉ âm thầm lấy bạc từ đồ cưới ra, đến thanh lâu chuộc một mỹ nhân.
Phái nàng ta đi Thục địa chỗ của Đại tỷ.
Lại nhờ Tiết Thanh Huyền đi một chuyến đến Vương gia chỗ của Nhị tỷ.
Sự dây dưa của kiếp trước thường xuyên xuất hiện trong ác mộng của ta.
Ta đến chùa Tích Đàm thắp đèn, cung phụng thần linh.
Chỉ cầu mong đời này suôn sẻ.
Có người đưa hương cho ta.
Là Bùi Lang Thanh.
Chàng lặng lẽ đứng sau lưng ta.
“A Nhân, nàng thực sự muốn gả cho y sao?”
Hương trầm lượn lờ.
Chẳng qua chỉ là vài ngày ngắn ngủi không gặp mà thôi.
Chàng đã nuôi tóc hoàn tục.
“Đúng.”
Chàng vân vê chuỗi Phật châu màu đỏ trong tay.
“Nếu ta không chịu thì sao?”
Trong tim ta bỗng đập liên hồi.
Chàng dựa vào cái gì mà không chịu?
Bùi Lang Thanh khẽ cười một tiếng.
“Ông trời thương xót ta.”
“A Nhân, lần này, ta có thể hứa cho nàng một đứa con gái.”
Tim ta ngừng đập.
Chàng mày mắt tĩnh lặng thắp hương trước tượng Phật.
Lúc đi, bước chân rất nhẹ.
Nhưng lưng áo ta đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt sũng.
Hóa ra, chàng cũng sống lại rồi.
11
Sự tái sinh của Bùi Lang Thanh, khiến ta kinh hoàng hoảng sợ.
Ta sợ ta làm chưa đủ, không thay đổi được số mệnh của kiếp trước.
Khi Tiết Thanh Huyền về lại Đông Giang, ta đi bến tàu đón y.
Y xách theo hai con cá hoàng ngư nhỏ.
Cười đem áo choàng trên người mình khoác lên người ta.
Chuyến đi này của y.
Đã làm bạn rượu với Nhị tỷ phu một khoảng thời gian.
Vừa hay dẫn dụ hắn bắt quả tang ngoại thất lăng loàn.
Nhị tỷ phu hận đến mức rút kiếm chém chết đôi cẩu nam nữ đó ngay trên phố.
Nhị tỷ được tự do.
Từ đó Vương gia do tỷ ấy quán xuyến.
Nhị tỷ nhờ người mang cho ta rất nhiều châu báu trang sức, làm đồ trang điểm thêm cho ta khi xuất giá.
Bến tàu gió lạnh.
Ta đứng trong gió, cười hỏi Tiết Thanh Huyền đang đứng trên mũi thuyền.
“Mùa này cá hoàng ngư nhỏ cực kỳ khó tìm.”
Tiết Thanh Huyền đưa tay kéo chặt áo choàng cho ta.
“Chỉ cần nàng thích, thì có gì khó đâu?”
Ta dần yên tâm lại.
Chỉ là trên đường trở về, chúng ta gặp phải khách không mời.
Trúc mã Tiết Hành đã trở lại.
Dẫn theo Giang Ngâm Thu mà chàng ngàn dặm bôn ba đuổi theo về.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng