Chương 9 - Người Đến Trễ Hóa Ra Chính Là Anh
Anh siết điện thoại, nhấc chân đi về sân nhà có cây bưởi.
Cổng sân khép hờ.
Văn Chinh đứng ở cửa, vừa nhìn đã thấy Lý Diêm ngồi đối diện bà cụ tóc bạc trắng, cùng phơi nắng.
Bà cụ nhìn thấy anh trước.
“Chàng trai, cậu cũng là bạn của Hy Hy à?”
Lý Diêm nghe tiếng ngẩng đầu, trên mặt hiện vẻ cảnh giác.
Đúng lúc đó, tôi từ trong nhà đi ra, nghe tiếng liền đối diện ngay gương mặt Văn Chinh ngoài cổng.
Bước chân tôi dừng lại, phản ứng đầu tiên là nhìn bà ngoại.
Bà vẫn ngồi trên ghế mây, vẻ mặt nghi hoặc, nhìn tôi rồi lại nhìn Văn Chinh.
Tôi cảnh cáo nhìn Văn Chinh một cái, giả vờ nhẹ nhàng nói: “Bạn học của cháu, đến dự tiệc đính hôn nhưng tới muộn.”
Văn Chinh đứng ở cổng, môi khẽ động, lặp lại: “Bạn học?”
Anh cười lạnh khe khẽ.
Tim tôi co mạnh, vội bước sang nửa bước dùng người chắn tầm mắt bà ngoại, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: không thể ở đây, không thể để anh phát điên trước mặt bà.
Tôi lại ra hiệu cho Lý Diêm đỡ bà vào nhà trước.
Tôi bước nhanh tới trước mặt Văn Chinh, giữ cổ tay anh, hạ giọng: “Ra ngoài.”
Văn Chinh không giãy, mặc tôi kéo anh ra khỏi sân, kéo đến dưới cây bưởi bên ngoài tường viện.
Vừa ra khỏi phạm vi bà ngoại có thể nghe thấy, tôi hất tay anh ra.
Văn Chinh lên tiếng trước, giọng vừa lạnh vừa gắt: “Sao? Vội kéo anh ra là sợ bà ngoại biết em là người phẩm hạnh không đoan chính à?”
Lời vừa ra anh đã hối hận, rõ ràng trên đường đã tự nhủ sẽ nói chuyện đàng hoàng, vừa gặp mặt lại không kìm được lửa giận.
Tôi tức đến bật cười: “Muốn phát điên thì đi chỗ khác mà điên. Văn Chinh, chúng ta đã chia tay rồi. Có cần tôi giúp anh nhớ lại không?”
Văn Chinh lại bị châm lửa, nhìn tôi chằm chằm.
“Em đề nghị chia tay là vì từ lâu đã qua lại với Lý Diêm rồi đúng không?”
“Đừng dùng suy nghĩ bẩn thỉu của anh để suy đoán người khác.” Tôi ngẩng mắt nhìn thẳng anh. “Còn nữa, đây là chuyện của tôi, không liên quan đến anh.”
Văn Chinh không chịu buông: “Anh hỏi em lần nữa, em với Lý Diêm bắt đầu từ khi nào?”
“Ngày hôm sau sau khi biết anh và cô ‘anh em tốt’ của anh từng có con, hài lòng chưa?”
Văn Chinh như bị tát một cái, cơn giận trên mặt đột ngột khựng lại.
Tôi tiếp tục: “Văn Chinh, tôi không giống anh. Khi chưa dứt sạch, tôi sẽ không bắt đầu một mối quan hệ mới. Anh cảm thấy chia tay quá khó coi, muốn nói lại một lần, tôi có thể nói với anh. Nhưng đừng lôi Lý Diêm vào, cũng đừng phát điên ở nhà bà ngoại tôi.”
Cơn giận của Văn Chinh giảm bớt, giọng cũng vô thức hạ xuống: “Em cố ý dùng cậu ta để chọc tức anh đúng không?”
“Anh không quan trọng đến thế.” Tôi cười lạnh.
Mặt Văn Chinh cứng lại.
Anh im lặng vài giây, ép cơn giận xuống, kiên nhẫn nói: “Cố Hy, anh cho rằng lần chia tay này quá bốc đồng. Anh đến tìm em là muốn em suy nghĩ lại.”
“Không cần.” Tôi quay mặt đi. “Tôi đã nghĩ rất rõ.”
Từ ba tháng trước, mỗi ngày sau đó tôi đều chờ bản thân hoàn toàn chết tâm.
Sửa một thói quen xấu cần thời gian, cai một người cũng cần thời gian.
Quyết định chia tay nhưng vẫn chưa rời đi là vì tôi chừa cho chính mình một khoảng đệm.
“Văn Chinh, anh tự đại, kiêu ngạo, coi mập mờ như trò chơi. Người như anh không nên tìm bạn gái. Anh nên sống cả đời với cô bạn thân kiểu anh em của mình mới đúng.”
Văn Chinh lộ vẻ bị tổn thương, giọng cũng biến đi: “Anh tự đại kiêu ngạo? Trong mắt em anh là như vậy? Chẳng lẽ ba năm nay anh chưa từng nhượng bộ vì em sao?”
Tôi im lặng một lúc.
Có.
Tôi nhớ có một năm vào sinh nhật tôi, anh vốn đi công tác xa. Tôi thuận miệng nói muốn ăn bánh hạt dẻ của tiệm phía tây thành phố, không hề trông mong anh về. Kết quả tối đó anh ướt mưa bước vào cửa, giày ướt hết, trong tay còn xách hộp bánh ấy.
Anh nói khách hàng đột nhiên đổi lịch, đúng lúc rảnh.
Nhưng tôi biết tiệm đó không thuận đường, đi về phải lái thêm hơn một giờ.
Còn một lần, nửa đêm tôi bị viêm dạ dày ruột cấp, co người bên giường run rẩy.
Áo khoác anh còn chưa mặc chỉnh đã cõng tôi xuống lầu, đưa vào bệnh viện.
Đêm đó anh ngồi ngoài hành lang đến sáng, mệt đến mức tựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau bác sĩ đi buồng, dưới mắt anh thâm quầng, vậy mà vẫn nói với tôi không sao.
Chính vì những điều ấy, tôi mới chống đỡ suốt ba năm.
Nhưng bây giờ, tất cả tình yêu đã bị mài mòn sạch, mọi thứ đều đã qua.
Tôi hoàn hồn, giọng rất nhẹ: “Văn Chinh, anh đi đi.”
Văn Chinh như bị đóng băng, đứng tại chỗ rất lâu mới lên tiếng: “Em nghĩ cho kỹ, không ai mãi đứng yên chờ em đâu. Cố Hy, anh không ăn cỏ quay đầu.”
Chương 10
Tôi nhìn anh, không đáp.
Văn Chinh hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Anh đi vừa gấp vừa nặng, bước chân giẫm lên đường đá như muốn chém toàn bộ cơn giận vào đất. Nhưng chưa đi được bao xa, ngọn lửa ấy đã tắt hơn nửa, thay vào đó là một nỗi hoảng hốt không nói rõ được.
Anh theo bản năng quay đầu nhìn, cổng sân khép hờ, Cố Hy đã không còn bóng dáng.
Tôi trở về nhà, bà ngoại đã vào phòng ngủ.
Bà nằm trên giường, gầy chỉ còn một lớp mỏng, hơi thở nhẹ đến gần như không nghe thấy.
Tôi đứng ngoài cửa nhìn một lúc, trong lòng đau xót khó tả.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng