Chương 16 - Người Đến Trễ Hóa Ra Chính Là Anh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hôm qua anh đã nghe Lâm Sênh nói Văn Chinh thuê nhà ở đối diện.

Bà ngoại cười hỏi: “Hy Hy, bạn con sáng sớm đã tới đợi rồi, có phải con còn chưa dẫn người ta đi dạo quanh đây không?”

“À, hôm qua chưa kịp.” Tôi khô khan đáp.

Lý Diêm cực kỳ tự nhiên đi tới, tiện tay gắp một cái há cảo tôm trên bàn, đưa đến bên miệng tôi.

Tôi nhìn anh, không nhúc nhích.

Tay kia của anh nâng lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe miệng tôi, giọng trầm thấp dịu dàng: “Há miệng, bữa sáng không thể không ăn.”

Sau đó, anh liếc Văn Chinh bằng khóe mắt.

Quả nhiên, gân xanh nơi thái dương Văn Chinh giật một cái.

Khóe môi Lý Diêm cong lên, rất nhanh lại ép xuống.

Tôi ăn mà chẳng biết mùi vị, máy móc há miệng, nhai nuốt.

Bây giờ tôi chỉ có một suy nghĩ, đó là khiến hai người này đều rời đi.

Lý Diêm lại nghiêng người về phía tôi, dịu giọng nói: “Có qua có lại. Hy Hy, lau miệng giúp tôi đi.”

Tôi cảnh cáo trừng anh một cái.

Anh chẳng những không bớt lại, ngược lại còn quay sang nhìn bà ngoại: “Bà ngoại, bà nói xem, vợ chồng có phải nên thông cảm và giúp đỡ lẫn nhau không?”

Bà ngoại ở bên cười ha hả: “Tiểu Diêm nói đúng.”

Tôi nghiến răng, bất đắc dĩ vươn tay, cứng đầu định lau giúp anh.

Lý Diêm lại nghiêng đầu né đi trước khi tôi chạm tới, nửa cười nửa không nhìn tôi: “Tôi tự làm.”

Anh thong thả cầm khăn ướt, lau khóe miệng, lại ngồi xuống cạnh tôi, như đang tuyên bố điều gì đó.

Từ đầu đến cuối Văn Chinh không chen được câu nào, chỉ đứng nhìn tôi chăm chăm.

Bà ngoại ngồi nói chuyện với chúng tôi một lúc rồi lại thấy mệt, vào nhà ngủ trước.

Trong sân lập tức yên tĩnh.

Tôi có thể nghe thấy tiếng gió sáng sớm xuyên qua cây bưởi xào xạc, còn có tiếng thở Văn Chinh chẳng buồn che giấu.

Lý Diêm như lúc này mới phát hiện Văn Chinh vẫn đứng đó, cau mày: “Ăn sáng xong rồi, sao cậu còn chưa đi?”

Văn Chinh không nhúc nhích, ngược lại tiến lên hai bước.

Anh nhìn tôi, giọng hơi khàn: “Hy Hy, tôi thuê nhà ngay đối diện. Sau này em muốn ăn sáng, ngày nào tôi cũng mang tới cho em.”

Ánh mắt Lý Diêm lạnh xuống, chắn tôi ra sau lưng.

“Văn Chinh, đừng đứng trong sân nhà tôi nói những lời như vậy với vị hôn thê của người khác.”

Văn Chinh nhìn Lý Diêm, bỗng cười khẽ: “Vị hôn thê của người khác? Lý Diêm, Hy Hy đã thừa nhận chưa?”

Lý Diêm không đáp.

Anh quay đầu nhìn tôi: “Hy Hy, cô nói đi.”

Chương 19

Tôi đứng giữa hai người đàn ông, chỉ cảm thấy phiền lòng.

Bây giờ tôi chỉ muốn ở bên bà ngoại, cùng bà đi hết quãng thời gian cuối cùng của cuộc đời.

Tôi không trả lời câu hỏi của Lý Diêm, mà nhìn Văn Chinh.

“Văn Chinh, anh về đi.”

Văn Chinh như không nghe thấy, tự mình nói tiếp.

“Tôi nuôi một chú chó con ở nhà đối diện. Hy Hy, em muốn xem thì bất cứ lúc nào cũng có thể qua tìm tôi.”

Tôi không để ý anh.

Trước đây khi sống chung với anh, tôi cũng từng đề nghị nuôi chó.

Văn Chinh từ chối với lý do người anh em của anh dị ứng lông chó.

Bây giờ tôi không cần nữa.

Im lặng một lát, tôi lại nhìn Lý Diêm.

“Anh vào trong trước đi.”

Lý Diêm không nhúc nhích.

Anh cau mày, không tình nguyện nói: “Tôi không muốn đi.”

Nói xong, anh trực tiếp ngồi xuống.

“Tôi có thể không nói gì, để tôi ở lại đây đi.”

Tôi bất lực nhìn anh.

Người này trước mặt người khác luôn kiềm chế và đàng hoàng, nhưng ở trước mặt tôi, thỉnh thoảng lại giống một thiếu niên trẻ con thích hơn thua.

Tôi đang định nói, Lý Diêm lại đứng dậy.

“Được rồi, tôi đi.”

Anh nhìn tôi thật sâu, ánh mắt vừa mang chút tủi thân, vừa có sự nhượng bộ kiềm chế.

Sau đó mới xoay người đi vào nhà.

Đi tới cửa, anh lại dừng một chút, ngoái đầu nhìn tôi.

Trong sân chỉ còn tôi và Văn Chinh.

Gió thổi từ cây bưởi xuống, cuốn vài chiếc lá xoay tròn trên mặt đất.

Anh nhìn tôi, môi động đậy, giọng vừa khàn vừa thấp: “Hy Hy.”

“Cố Hy.” Tôi lạnh nhạt nói.

“Anh còn tới tìm tôi làm gì? Không đi ăn nấm của anh à?”

Bị nhắc chuyện cũ, sắc mặt Văn Chinh lúc đỏ lúc trắng, vừa đau vừa bực.

Anh nghiến răng, giọng như ép ra từ kẽ răng: “Hôm đó tôi đồng ý với Thư Dư vì bố mẹ cô ấy tưởng tôi sẽ tới, còn cố ý nhờ người mua. Tôi không muốn làm người lớn thất vọng nên mới—”

Tôi ngẩng mắt nhìn anh, không nói gì.

Giọng anh dần nhỏ xuống, chính anh cũng cảm thấy lý do này quá yếu ớt.

Anh nhắm mắt, khi lên tiếng lại thì giọng đã mềm đi, hạ mình chưa từng có: “Hy Hy, tôi không đồng ý chia tay. Trước kia là tôi bốc đồng, tôi hối hận rồi. Em theo tôi về Giang Thành, chúng ta bắt đầu lại được không?”

Một người luôn kiêu ngạo hóa ra cũng biết cúi đầu.

Tôi bất ngờ nhìn anh một cái.

Ba năm qua Văn Chinh chưa từng hạ mình như vậy.

Anh quen chờ tôi nhượng bộ trước, quen việc dù tôi tức giận đến đâu cuối cùng cũng sẽ vì chút tốt đẹp lẻ tẻ của anh mà tha thứ.

“Chia tay không cần anh đồng ý.” Tôi bình tĩnh nói. “Nếu anh tìm tôi chỉ để nói những lời này, vậy tôi không muốn nghe.”

“Tôi tưởng trước đây chúng ta đã nói rất rõ rồi. Văn Chinh, đừng tới tìm tôi nữa.”

Niềm hy vọng trên mặt Văn Chinh từng chút nứt vỡ, cổ họng anh phát ra vài hơi thở gấp: “Em nhất định phải nói chuyện với tôi như vậy sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng