Chương 7 - Người Đến Sau Ngày Cưới
Phương Hạo Nam đứng đơ tại chỗ, con ngươi dần rạn nứt, cuối cùng rống lên như thú hoang:
“Con tiện nhân! Tao giết mày——”
Đúng lúc đó, tiếng chuông rộn ràng vang lên, hôn lễ hoàn tất.
Tôi khoác tay Phương Trí Tín xoay người, phía sau hai con chó điên vẫn đang cắn xé nhau—
Phương Hạo Nam bị Tô Man Man cào rách mặt, Tô Man Man thì bị giật rơi cả tóc giả, hiện trường chẳng khác gì chợ cá.
Mười bảo vệ không kéo nổi, đám đông hả hê hú hét:
“Top 1 màn chó cắn chó của năm!”
“Sảng khoái! Chính chủ thành đôi, cặn bã bại lộ!”
Tôi giơ tay, ném thẳng bó hoa vào đầu hai người kia,
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, dính chặt khỏi rời.”
Tại tiệc mừng sau lễ cưới.
Ông nội nhà họ Tần – người nổi tiếng khó tính, kén chọn đến từng sợi tóc – lại đang ngồi cùng Phương Trí Tín, từ chuyện rượu Moutai chuyển sang vũ khí quân dụng, cười đến nhăn hết cả mặt.
Mẹ tôi gắp cho tôi một miếng sườn chua ngọt, cười híp mắt:
“Vòng vèo một hồi, cuối cùng vẫn là mối tơ hồng này, đúng là duyên số!”
Tôi nghệt mặt: ?
Mẹ tôi hạ giọng thủ thỉ:
“Hồi xưa người mẹ định gả con cho không ai khác chính là Trí Tín đó, ai ngờ con nghe đến chữ ‘chú’ là nổi điên, bỏ nhà chạy mất. Mẹ còn tưởng con ghét người ta cơ đấy.”
Đầu tôi “ong” một tiếng—
Hóa ra năm đó chỉ là khác vai vế, không phải tuổi tác?!
Phương Trí Tín ghé sát tai tôi, giọng thì thầm câu chỉ tôi nghe được, mang theo ý trêu chọc:
“Anh cũng ghét phải làm ‘chú nhỏ’ của em từ khi còn trẻ.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng như máu.
Đêm khuya, trở về biệt thự.
Trong màn mưa, Phương Hạo Nam trông như chó ướt ngồi co ro trước cổng, dù là thiếu gia nhà họ Phương, nhưng quản gia cũng chẳng dám đuổi, đành giả vờ không thấy.
“Thiên Ngữ——”
Phương Trí Tín nắm tay tôi chưa từng buông, lúc này lại càng siết chặt, chắn tôi sau lưng.
Tôi phản tay lại, đan chặt mười ngón với anh.
Giọng Phương Hạo Nam khàn đặc trong mưa:
“…Anh biết anh sai rồi, sai đến nỗi không thể tha thứ!”
“Anh đã chặn WeChat, xóa số Man Man, cô ta mà đến gần nữa, anh báo công an!”
Tôi vẫn đứng yên lặng.
Phương Trí Tín giương ô che cho tôi, ngón tay cái dịu dàng miết qua kẽ tay, như trấn an, cũng như tuyên bố chủ quyền.
Phương Hạo Nam như bị đâm trúng chỗ đau, quỳ lê hai bước, thảm hại như nam chính rẻ tiền trong vở kịch dở:
“Anh không xứng để cầu xin em tha thứ! Nhưng anh hết cách rồi…”
“Thiên Ngữ, mở mắt anh thấy em, nhắm mắt vẫn là em. Không có em… anh sống không nổi nữa!!”
Tôi khẽ cười, âm lượng không lớn, nhưng đủ để anh ta nghe rõ từng chữ.
“Phương Hạo Nam, anh thật sự nhớ tôi?”
“—Hay là nhớ con ‘chó ngoan’ từng gọi là có, xoay quanh anh cả ngày? Nhớ những ngày tự do phè phỡn trước khi bị bố anh cắt thẻ, cắt viện trợ?”
Sắc mặt anh ta bị mưa tẩy trôi đến tái nhợt, môi tím bầm: “Anh…”
“Đừng diễn nữa!” Tôi cắt lời, giơ tay khoe chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
“Tôi có chồng rồi. Anh ấy yêu tôi đến tận xương tủy, tốt gấp vạn lần anh.”
“Từ nay đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi thấy xui.”
Nói xong, tôi kéo tay Phương Trí Tín bước vào biệt thự.
Cánh cửa khép lại, tiếng gào thét xé cổ của Phương Hạo Nam vang lên từ sau lưng:
“Anh sẽ không từ bỏ! Em là của anh——!!!”
“Rầm!”
Tôi dứt khoát đóng cửa, tiếng van nài giả tạo bị bóng đêm và mưa nuốt sạch.
Bên trong, ánh đèn tường vàng dịu.
Phương Trí Tín khẽ vuốt mi tâm tôi: “Khó chịu à?”
Tôi lắc đầu.
“Em lại đau dạ dày rồi, bác sĩ bảo nếu còn cố chấp sẽ nguy hiểm đấy—”
Tôi bỗng bắt được điểm mấu chốt.
“…Lần trước em đau nhập viện, người ở lại trông cả đêm là anh?”
Anh hơi dừng lại, vành tai phiếm hồng, gật đầu.
Thì ra, Phương Trí Tín chưa từng rời xa tôi.
Ngày sinh nhật bị Hạo Nam cho leo cây, anh âm thầm sai người tặng tôi bó hoa tôi thích nhất.
Khi tôi nằm viện, chính anh thu xếp tất cả, ở bên tôi suốt đêm.
Thậm chí đêm đính hôn, chú gấu vụng về ở ven đường mua vui cho tôi… cũng là anh.
Tim tôi mềm nhũn, hóa thành một vũng nước.
Tôi kiễng chân, hôn anh.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ, tiếng thở gấp, âm thanh va chạm sau cánh cửa hòa làm một.
Mười phút sau, Phương Hạo Nam cuối cùng cũng bị chọc điên, rống lên một tiếng “Đm!” rồi lảo đảo bỏ đi.
Tôi cười khẽ, treo trên cổ Phương Trí Tín như mèo nhỏ vừa ăn vụng:
“Chồng à, tiếp tục đi~”
Anh siết chặt eo tôi, giọng khàn đặc:
“Tuân lệnh, vợ yêu.”
Tô Man Man lần cuối cùng xuất hiện trước công chúng là vào 3h sáng, trong một buổi livestream ở bến tàu.
Cô ta mặc chiếc váy rách tả tơi, chỉ còn một chiếc giày gót gãy, mặt sưng như đầu heo, toàn thân bầm tím như bị xe cán.