Chương 2 - Người Đến Sau Ngày Cưới
“Tôi tra rồi! Hai người này là cặp đôi hào môn nổi tiếng, Phương thiếu và nữ thần Tô!”
“Con chim sẻ hoang này vì muốn ép cưới mà dùng tới cả giấy giả.”
Thấy tôi bị châm chọc, Tô Man Man vui vẻ xem trò vui, Phương Hạo Nam thì thờ ơ lạnh nhạt.
“Phương Hạo Nam!” Tôi cuối cùng cũng không nhịn được, “Tôi mới là cô dâu hôm nay!”
“Anh lại câm như hến, để họ làm nhục tôi thế à?!”
Phương Hạo Nam cau mày, lại quay sang trách tôi không hiểu chuyện,
“Thường ngày chiều em quen rồi, đừng có làm loạn giữa nơi đông người!”
“Man Man vừa thoát khỏi paparazzi, em lại gây chuyện lôi kéo sự chú ý, cô ấy gặp chuyện thì em chịu trách nhiệm à?”
Một câu, đóng đinh tôi ngay tại chỗ.
Tô Man Man đầy ẩn ý: “Thôi mà Hạo Nam, bao nhiêu người đang nhìn đó—”
“Cút!” Tôi giật mạnh chân cô ta đang cố tình dẫm lên tà váy cưới của tôi, “Ở đây không tới lượt cô nói chuyện!”
Cô ta ngã ngay vào lòng Phương Hạo Nam, nước mắt lưng tròng giọng nũng nịu: “Hạo Nam, anh xem chị ấy…”
Đám đông ăn dưa càng hứng thú:
“Điên rồi hả? Còn dám ra tay xô người?!”
“Cái kiểu này, bị bỏ là đáng! Đàn ông nào thèm!”
Tô Man Man hít mũi, làm ra vẻ thánh thiện:
“Thôi bỏ đi, Thiên Ngữ chắc không cố ý đâu.”
“Hạo Nam, anh cứ nhún nhường xin lỗi cô ấy một tiếng, đừng khiến mọi người chê cười.”
Dưới ánh mắt bao người, Phương Hạo Nam quả nhiên lập tức ngoan ngoãn.
Một tay đút túi, hất cằm về phía tôi:
“Được rồi, nể mặt Man Man, xin lỗi cô đấy.”
“Hô——!!!”
Đám đông bùng nổ.
“Một câu của Tô Man Man, thái tử gia cúi đầu thật kìa!”
“Ánh trăng trắng năm nào vẫn bá đạo như thế!”
“Thế thân còn không mau quỳ xuống tạ ân, ha ha ha…”
Khóe môi Tô Man Man cong lên, như tát thẳng vào mặt tôi:
Thấy chưa? Cô mãi chỉ là kẻ nhặt đồ tôi bỏ lại.
“…Buồn nôn thật đấy.”
Tô Man Man giả vờ kinh ngạc:
“Thiên Ngữ, sao chị lại chửi người?”
Tôi bật cười lạnh: “Chửi cô đấy!!”
“Buồn nôn nó mở cửa cho buồn nôn vào nhà, chính là cô!!”
“Bốp——”
Lưng tôi bất ngờ va mạnh vào cột đá cẩm thạch, lạnh thấu xương.
“Dám nói lại lần nữa?!”
Phương Hạo Nam túm chặt cánh tay tôi, gân xanh nổi lên, gằn từng chữ:
“Xin lỗi Man Man, ngay lập tức!”
Tôi đau đến hít một hơi, vẫn ráng cười nhạt:
“Đồ cặn bã với kẻ trơ trẽn, đúng là trời sinh một cặp. Mong hai người gắn keo chết dính luôn, đừng đi hại ai khác!”
“Đồ đàn bà điên! Bị đá cái là không chịu nổi à?!”
“Hôm nay đúng là vở diễn kinh điển! So với phim còn kịch tính hơn!”
“Không xin lỗi?”
Bị làm mất mặt giữa đám đông, Phương Hạo Nam giận dữ:
“Vậy thì khỏi cưới luôn đi!”
Ha!
“Cầu còn không được.”
Tôi nghiến răng nhả từng chữ, quay lưng rời đi.
Gót giày cao gót trẹo một phát, tôi bèn đá phăng, chân trần giẫm lên nền đá lạnh buốt.
Điện thoại reo, Phương Trí Tín gọi tới:
“Vợ à, xe đỗ bên đường. Mình đi thẳng tới nơi tổ chức lễ cưới…”
“Vườn mây Cloud Top?” Tôi lập tức xác nhận.
Bởi vì nơi tổ chức hôn lễ của tôi và Phương Hạo Nam cũng chính là ở đó.
Phương Hạo Nam thấy tôi đi thản nhiên thì ngớ người, vừa nghe hai chữ “Vườn mây”, mắt lại sáng lên:
“Miệng cứng thật đấy!”
“Cuối cùng vẫn là muốn cưới tôi? Không nỡ thì nói đại ra.”
Anh ta sải bước đuổi tới, túm lấy tay tôi kéo mạnh vào lòng:
“Đừng làm loạn nữa, lên xe. Tôi rộng lượng, không chấp với cô.”
“Buông ra!!!”
Tôi giơ chân đá anh ta, nhưng anh ta chẳng nhúc nhích, ngược lại còn bế bổng tôi, nhét thẳng vào ghế phụ.
Tôi điên cuồng giật cửa:
“Phương Hạo Nam anh bị điên à?! Thả tôi xuống!”
“Thả cô xuống cho cô bắt taxi?” Anh ta lạnh giọng, cài dây an toàn cho tôi:
“Tôi không muốn mất mặt.”
Tôi tức đến muốn nổ phổi, vội rút điện thoại nhắn tin cho Phương Trí Tín:
【Vợ anh bị người ta bắt cóc rồi!】
Tin nhắn hồi lại ngay:
【Thằng con bất hiếu. Chán sống rồi!】
Tôi chưa kịp hiểu “thằng con bất hiếu” là ai thì…
“Cô trợ lý, xác nhận lại điểm đến, là Vườn mây Cloud Top đúng không ạ?”
Trợ lý?
Cuối cùng cũng ngồi được vào xe cưới vốn thuộc về mình, lại bị nhầm thành trợ lý đi theo.
Thật là… trớ trêu!
Ghế sau, Phương Hạo Nam bắt chéo chân, Tô Man Man tựa vào vai anh ta, ngọt ngào chói mắt.
Nghe thấy hiểu lầm, Tô Man Man giả vờ bất ngờ: