Chương 8 - Người Đến Sau Có Được Yêu Thương
Anh lại chẳng hay biết gì.
Hôm ấy là lần đầu tiên Hạ Vãn Tinh đòi ly hôn với chồng.
Anh lập tức bay đến M quốc trong đêm.
Đến nơi mới biết, lý do ly hôn chỉ là vì chồng cô ấy mua nhầm túi xách, không phải màu hồng cô ta thích.
Cố Tư Việt gần như càn quét mọi cửa hàng, gom đủ các mẫu túi hồng giới hạn khắp M quốc, Hạ Vãn Tinh mới chịu nín khóc.
Lúc anh về nước.
Tỉnh Tỉnh đã chào đời.
…
Cơn hoảng loạn và hối hận đến muộn, như thủy triều lạnh buốt, nhấn chìm Cố Tư Việt.
Ngón tay anh run lên không thể khống chế.
Dốc toàn bộ sức lực, anh mở phong thư còn lại – của bà ngoại viết cho mình.
27
Gửi ngài Cố:
Chào cậu.
Tôi là bà ngoại của Ôn Hy.
Có vài điều về con bé, tôi nghĩ cậu nên biết.
Hy Hy ba tuổi mất cha, năm tuổi mẹ cũng bệnh mất.
Khi đó nhà máy nơi tôi làm bị người ta cuỗm hết tiền, lương hưu không được phát, tôi đành đi nhặt rác nuôi nó.
Con cái nhà người ta có kẹo ăn, có áo mới mặc, còn Hy Hy nhà tôi phải lục trong bãi rác tìm đầu bút chì người ta bỏ, mùa đông rét cắt da, đi nhặt giấy vụn bán kiếm tiền.
Tay nó nứt nẻ, tím bầm như củ cà rốt, tôi thoa thuốc thì nó rùng mình đau đớn, nhưng vẫn ngẩng đầu cười: “Bà ơi, không đau. Mai mốt con lớn sẽ mua loại kem dưỡng tốt nhất cho bà.”
Lúc còn đi học, để tiết kiệm tiền trọ, mỗi ngày nó đi bộ hơn mười cây số.
Ra khỏi nhà khi trời chưa sáng, về lúc trời đầy sao.
Đế giày mòn, nó nhét giẻ vào lót, chân phồng rộp lên vẫn không kêu tiếng nào.
Sau đó, nó gặp cậu.
Lần đầu nhắc đến cậu, mắt nó sáng lấp lánh.
Nó bảo: “Bà ơi, con hình như thích một người… rất rất tốt.”
Đó là lần đầu tiên tôi thấy đứa cháu khổ cả đời này lộ vẻ thẹn thùng và mơ mộng như một thiếu nữ thực thụ.
Bảy năm nay, mỗi lần nó về quê thăm tôi, luôn nói cậu bận, cậu tốt lắm, Tỉnh Tỉnh rất ngoan.
Nó cứ chờ.
Chờ cậu quay lại nhìn nó.
Chờ một mái ấm mà cậu sẽ cho.
Ngài Cố, tôi không trách cậu.
Tình cảm không thể gượng ép.
Tôi chỉ muốn nói, cháu gái tôi nhận được quá ít yêu thương, đã chịu quá nhiều khổ sở.
Nó như cây cỏ mọc từ khe đá, chỉ cần chút nắng mưa cũng dốc sức sống tiếp.
Bảy năm bên cậu, có thể chẳng đáng kể gì với cậu, nhưng với nó là tất cả mà nó dốc lòng giữ gìn.
Tôi già rồi, bệnh rồi, chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Chỉ cầu xin cậu một điều, hãy cho Hy Hy một gia đình.
Nếu thật sự không thể, xin cậu hãy rõ ràng với nó, đừng để nó chờ thêm nữa.
Nửa đời trước của Hy Hy đã quá khổ rồi.
Tôi chỉ mong, nửa đời sau, cậu có thể khiến nó hạnh phúc hơn.
– Bà ngoại Ôn Hy.
28
Tờ giấy mỏng.
Như sắt nung đỏ ép thẳng lên tim Cố Tư Việt, khiến tim anh co rút đau nhói.
Trước nay anh luôn nghĩ Ôn Hy chỉ là người phụ nữ hiền lành dễ bảo.
Đến giờ phút này mới giật mình nhận ra, anh chưa từng chạm đến phần máu thịt thật sự dưới lớp dịu dàng ấy.
Những năm qua anh thản nhiên hưởng thụ tình yêu của cô, mà không hề biết cô từng sống khổ đến mức nào.
Sự hối hận nặng nề như hắc ín lạnh lẽo dày đặc, chậm rãi bao trùm ngực anh, khiến anh nghẹt thở.
Lúc này, điện thoại vang lên.
Là trợ lý.
“Cố tổng, đã tra ra rồi.”
“Cô Ôn đã đưa bà ngoại mình lên chuyến bay lúc 7 giờ sáng nay đến Đức.”
Câu nói ấy như thùng nước đá đổ ập từ đầu xuống.
Giọng trợ lý vẫn tiếp tục:
“Bên trung tâm môi giới cho biết, cô ấy làm visa thời hạn dài nhất. Còn nói có thể sẽ không quay lại.”
“Còn nữa, phòng pháp lý công ty vừa nhận được một tài liệu khẩn gửi từ văn phòng luật sư…”
“Là bản thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con của cô Ôn.”
Từ bỏ quyền nuôi con…
Ngay cả Tỉnh Tỉnh, Ôn Hy cũng không cần nữa.
Cô muốn nhổ bật mình khỏi cuộc đời anh, không để lại dấu vết nào.
“Ba ơi…”
Tiếng gọi khẽ của con trai vang lên bên cạnh.
Cố Tỉnh Tỉnh siết chặt vạt áo của anh, cậu đã nghe rõ cuộc gọi vừa rồi:
“Mẹ… không cần tụi mình nữa sao?”
Cố Tư Việt không thể trả lời.
“Cố tổng?”
Tiếng trợ lý một lần nữa kéo anh ra khỏi cơn hoảng loạn.
Anh siết chặt điện thoại, giọng khản đặc, gần như rách ra thành từng mảnh:
“Tra! Dùng hết tất cả mối quan hệ! Dù phải lật tung nước Đức cũng phải tìm ra cô ấy!”
29
Ngày thứ bảy ở Berlin, Đức.
Bệnh tình của bà ngoại, dưới sự can thiệp của đội ngũ y tế hàng đầu, đã ổn định một cách kỳ diệu.
Bác sĩ nói, nếu duy trì được trạng thái này, có lẽ sẽ vượt qua tiên lượng ban đầu.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ có vườn, bên ngoài cửa sổ là con đường rợp bóng cây yên tĩnh.
Mỗi ngày, tôi đọc báo cho bà nghe, đẩy xe đưa bà đi tắm nắng.
Nhịp sống rất chậm.
Chậm đến mức khiến tôi nhớ lại rất nhiều chi tiết tưởng chừng đã lãng quên—
Ví như, thật ra tôi rất thích vẽ.
Ví như, tôi cũng rất yêu chó con.
Tôi nhanh chóng bắt tay vào thực hiện.
Mua giá vẽ, màu sơn.
Nhận nuôi một chú cún nhỏ.
Cuộc sống mang một sự bình yên chưa từng có.
Và điều tôi cầu mong duy nhất, là bà ngoại có thể ngày một khỏe mạnh hơn.