Chương 4 - Người Đánh Cắp Danh Tính
Ta nhìn xuống lão: “Ông vì Ôn thị hay vì tâm tư ích kỷ của ông?”
Cả người lão cứng đờ.
“Kẻ mà ông vứt bỏ, mới là đích nữ thân sinh của ông.”
Chương 6
6
Trong điện không còn ai dám cất lời biện minh cho Ôn gia nữa.
Ôn Nhược Y quỳ trên nền đất, nước mắt giàn giụa trên mặt, nhưng lại khóc không thành tiếng.
Bùi Thanh Diên nhìn bà ta, sắc mặt trắng bệch.
Cả đời này đây là lần đầu tiên nàng ta nghe thấy, tổ mẫu của mình có lẽ căn bản không phải là vị đích nữ Ôn thị như lời mọi người vẫn nói.
Ôn Kính Hành hít sâu một hơi, vẫn muốn giãy giụa.
“Bệ hạ, nương nương, cho dù năm xưa danh sách có nhầm lẫn, cũng không thể nói rõ mọi chuyện sau này. Ôn thị được rửa oan, là nhờ Tiên đế thánh minh, là triều đình phúc tra, sao có thể quy hết công lao cho một nữ tử?”
Ta không đáp lời lão, nhìn sang Ngự sử đài.
“Rương thứ ba.”
Ngự sử Trung thừa bóc niêm phong rương.
Cuộn hồ sơ cũ được lấy ra, bùn niêm phong là niên hiệu Tiên đế, góc giấy đã mòn, nhưng những trang bên trong bảo quản hoàn hảo.
Ngự sử Trung thừa dõng dạc tuyên đọc.
“Năm Kiến An thứ tám, sổ sách cũ của quân Trấn Bắc, mật thư quan ải, bản thảo cung khai ngụy tạo, do một nữ tử mang danh quân kỹ nhờ lão binh sĩ đưa vào Ngự sử đài. Nữ tử này tự xưng Ôn Ngọc Hành, cáo giác án thông đồng với địch của Ôn thị có hung thủ khác. Phía cuối hồ sơ còn lưu lại dấu vân tay bằng máu.”
Trang giấy đó được dâng lên, dấu vân tay bằng máu đã sẫm màu.
Ta nhìn nó, ngón tay siết chặt.
Đó là dấu vết nương ta để lại trên thế gian này.
Người bị đưa đến Bắc cảnh, nhưng không chết ở đó.
Người biết chữ, biết tính toán, nên bị Giám quân trong doanh trại sai bảo chỉnh lý văn thư cũ.
Người từ trong sổ sách cũ tìm ra sơ hở, từ trong mật thư tìm ra hung thủ thực sự, rồi chép lại chứng cứ đưa ra khỏi doanh trại.
Rõ ràng là người đã cứu Ôn gia.
Vậy mà Ôn gia lại đem công lao dâng tặng cho Ôn Nhược Y.
Ôn Nhược Y gấp gáp lên tiếng: “Nàng ta đã là phận nữ tử trong doanh kỹ sở, làm sao có thể chạm tới văn thư trong quân? Lai lịch của cuộn hồ sơ này không rõ ràng!”
Ngự sử Trung thừa lạnh giọng cất lời: “Trong hồ sơ có kèm theo lời khai của Giám quân Bắc cảnh năm xưa. Trong doanh trại nữ tử biết chữ rất ít, Ôn thị quả thực bị ép sao chép sổ sách cũ. Việc này đã có lời chứng của quan lại cũ.”
Ta nói: “Truyền Đổng Đại Niên.”
Cấm quân dìu một lão già thọt chân bước vào điện.
Lão nhân tuổi tác đã cao, lúc quỳ xuống đầu gối vang lên tiếng lục cục.
“Thảo dân Đổng Đại Niên, khấu kiến Bệ hạ, khấu kiến Hoàng hậu nương nương.”
Ngự sử Trung thừa hỏi: “Chứng vật năm xưa là ai giao cho ngươi?”
Đổng Đại Niên ngẩng đầu: “Là Ôn cô nương. Nàng nói nàng tên Ôn Ngọc Hành, không gọi là Ôn Nhược Y.”
Môi Ôn Nhược Y bắt đầu run rẩy.
Đổng Đại Niên tiếp tục kể: “Nàng nói, nàng không tự nguyện vào tiện tịch, là người nhà đã tráo đổi thân phận của nàng. Nàng còn nói, nếu Ôn thị được giải oan, chỉ mong Ôn gia nhớ rằng nàng cũng là nữ nhi của Ôn gia.”
Ôn Kính Hành nhắm nghiền mắt lại.
Đổng Đại Niên quay sang nhìn lão: “Đêm Ôn thị trở về kinh thành, thảo dân đã theo cùng Ôn cô nương đến ngoài cửa phủ. Nàng ôm một đứa bé gái, quỳ trước cửa cầu xin mở cửa.”
Lồng ngực ta thắt lại.
Chuyện này ta biết, nhưng vẫn vô cùng đau đớn.
Đổng Đại Niên giọng nói run run: “Sau khi cửa mở có người đưa nàng vào trong. Thảo dân ở đầu hẻm đợi đến hửng sáng, chẳng bao giờ thấy nàng bước ra nữa.”
Ôn Nhược Y đột ngột xen vào: “Lời của một lão binh sĩ, sao có thể coi là chứng cứ?”
Đổng Đại Niên nhìn bà ta: “Năm xưa phu nhân đứng dưới hiên. Bà nói, nữ nhân trở về từ nơi dơ bẩn đó, không đáng được bước qua cửa Ôn gia một lần nữa.”
Ôn Nhược Y lập tức câm bặt.
Bùi Nghiên Chu đứng bật dậy, hốc mắt đỏ ngầu: “Đêm nàng hồi kinh, ngươi từng gặp nàng?”
Ôn Nhược Y không đáp.
Bùi Nghiên Chu bước tới trước một bước. “Ngươi từng gặp nàng, vậy mà chưa bao giờ nói với ta?”
Ôn Kính Hành đột nhiên lên tiếng: “Nó từng bị sung vào doanh kỹ sở lại còn ôm theo một đứa con trở về, Ôn gia làm sao dám nhận? Khi đó Ôn thị vừa mới phục hưng môn đệ, chịu không thấu việc lại bị người đời đâm chọc sau lưng.”
Lão cuối cùng cũng nói ra sự thật.
Cả điện xôn xao.
Ta nhìn lão. “Cho nên, ông đã giết người.”
Ôn Kính Hành cắn chặt răng không đáp.
Ta đưa tay lên. “Đem cuốn sổ ngầm của từ đường Ôn thị dâng lên đây.”
Chương 7
7
Nữ quan dâng lên một cuốn sổ cũ bọc da đen.
Đây là thứ lấy được từ trong bức tường kép của ngôi nhà cũ Ôn thị.
Lúc Tam ty phá tường, bên trong giấu vài cuốn sổ ngầm.
Ôn thị giấu giếm suốt ba mươi sáu năm, cứ tưởng giấy có thể gói được sinh mạng con người.
Nữ quan mở cuốn sổ ngầm ra.
Tất cả mọi người trong điện đều nghe thấy giọng nàng ấy đọc “Tội nữ Ôn Nhược Y, làm nhục gia môn, theo gia quy đem trầm đường.”
Ôn Nhược Y ngồi bệt xuống đất.
Ôn Kính Hành cũng ngẩng đầu lên.
Nữ quan lại lấy ra tờ giấy kẹp bên trong: “Tội nữ thực chất là Ngọc Hành. Xử lý dưới cái tên Nhược Y, để bảo vệ quan hệ thông gia với công phủ, giữ gìn thanh danh trong sạch cho Ôn thị.”