Chương 2 - Người Đáng Thương Thực Sự Là Ai
Sau đó là Thi Lan Chỉ và Tiêu Dục đính hôn.
Rồi thành thân ngay trong thời kỳ đại tang.
Khiến ta thở phào một hơi.
Pháp Hải, là người tốt.
Diệp phu tử cũng đồng ý để ta mượn lời đồn trong phủ, nhanh chóng thoát khỏi phủ Quốc Công.
Bởi phụ thân sắp hồi kinh, chắc chắn quan chức còn thăng thêm một bậc.
Nếu ngoại tổ mẫu đột nhiên đổi ý thì không hay.
Tuy tốn không ít lời, cuối cùng ta vẫn rời khỏi phủ Quốc Công.
Trở về nhà mình.
Sau khi phụ thân trở về, quả nhiên từ tam phẩm thăng thành nhị phẩm.
Trực tiếp vào Nội các.
Vị góa phu già nhà ta lại biến thành miếng bánh thơm ngon trong kinh thành.
4
Hai năm nay.
Ta tự mình làm chủ trong nhà, sau khi sắp xếp ổn thỏa chuyện hậu trạch thì cũng không phức tạp.
Mấu chốt là phụ thân không định tái giá.
Trong lòng ông ấy, tận trung với hoàng đế, chết trên nhiệm sở chính là lý tưởng.
Trong nhà vô cùng đơn giản.
Nha hoàn bà tử ta dùng hằng ngày, tiểu tư và mạc liêu của phụ thân.
Diệp phu tử cũng trở thành Diệp đại nhân, được điều ra ngoài làm quan.
Những ngày nghỉ, phụ thân cũng sẽ cùng ta đi tìm các bậc đại gia thư pháp.
Ta luôn cảm thấy bình cảnh thư pháp của mình sắp đột phá, nhưng lại thiếu một cơ duyên.
Phụ thân và Diệp phu tử đều cho rằng ta có thể đi xa hơn trên con đường thư pháp.
Đúng lúc ấy, tiểu biểu tẩu Thi Lan Chỉ lần đầu tiên tới cửa.
Nàng ta thay đổi không nhiều, chỉ có đôi mắt trở nên đặc biệt khác trước.
Trông vô cùng mệt mỏi.
Năm ấy khi ta rời phủ Quốc Công, mọi chuyện vốn chẳng vui vẻ gì.
Dù sao lời đồn cũng truyền ra từ phủ Quốc Công, nói ta hình khắc song thân.
Ta muốn đi, ngoại tổ mẫu không cho.
Nhưng các cữu cữu đều không lên tiếng.
Ngoại tổ mẫu tức đến không chịu nổi.
Mấy vị cữu cữu của ta, bất kể có phải do bà sinh ra hay không, đều bắt đầu ngoài mặt vâng dạ, trong lòng làm trái lời bà.
Ngoại tổ mẫu muốn giữ ta lại là vì biết phụ thân lợi hại.
Còn các cữu cữu hoặc bị lời đồn ảnh hưởng, hoặc cảm thấy một đứa ngoại sanh nữ không mấy nghe lời như ta đi hay ở cũng chẳng quan trọng.
Khiến bầu không khí trong phủ Quốc Công vô cùng kỳ quái.
Vì vậy, dù phủ đệ hoàng thượng ban cho phụ thân ta chỉ cách phủ Quốc Công hai con ngõ.
Hai năm nay phủ Quốc Công cũng không có ai tới cửa.
Hơn nữa ta từng nghe nha hoàn nói, hai năm nay phủ Quốc Công càng ngày càng thu không đủ chi.
Tiểu biểu tẩu vẫn ăn mặc thể diện.
Nhưng chiếc trâm vàng trên đầu đã đến lúc phải đánh bóng lại, đôi khuyên tai cũng là kiểu ta từng thấy trước đây.
Lại nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt nàng ta.
Khiến ta rất bất ngờ vì chỉ trong hai năm phủ Quốc Công đã suy bại đến mức này.
“Lệnh Nghi, không giấu gì muội, Tiểu Bảo nhi từ khi sinh ra đã yếu ớt nhiều bệnh, đến nay hơn một tuổi rồi mà đêm nào cũng khóc không ngừng.”
“Đại phu cũng đã xem, thần Phật cũng đã bái, nhưng vẫn như vậy.”
“Sau này có một ma ma già đưa ra chủ ý, nói cần nhận một vị nghĩa mẫu nhân phẩm quý trọng, mới có thể phù hộ nó bình an. Ta liền nghĩ tới muội.”
“Muội vốn là thân thích gần gũi với phủ Quốc Công, chúng ta cũng quen biết từ nhỏ, Tiểu Bảo nhi lại là con của Dục biểu huynh muội. Hay là chọn một ngày, ta dẫn nó tới nhà muội, đơn giản để Tiểu Bảo nhi nhận muội làm nghĩa mẫu, được không?”
Nàng ta siết chặt khăn tay trong tay.
Dường như sợ ta từ chối.
“Dục biểu tẩu, ta vẫn là một cô nương chưa xuất giá. Tẩu tìm ta làm nghĩa mẫu của con tẩu thật sự không thích hợp.” Ta trực tiếp từ chối.
Đùa gì vậy.
Năm ấy ở phủ Quốc Công, nàng ta từng nói ta không phải người toàn phúc.
Bây giờ lại muốn tìm một người toàn phúc làm nghĩa mẫu.
Chắc chắn có âm mưu.
Nhưng ta không ngờ Thi Lan Chỉ lập tức quỳ xuống trước mặt ta.
“Lệnh Nghi, cầu xin muội cứu con ta. Tiểu Bảo nhà ta đáng thương quá, Dục biểu huynh của muội cũng lớn lên cùng muội, lẽ nào muội nhẫn tâm nhìn huynh ấy vừa thành thân đã mất con sao?”
“Năm sau Dục biểu huynh còn phải xuống trường thi, bây giờ thân thể Tiểu Bảo nhi thế này cũng khiến huynh ấy lo lắng không thôi. Hai người vốn thanh mai trúc mã, ta biết năm xưa muội muốn gả cho Tiêu…”
“Bốp!”
Một cái tát quất qua nàng ta lập tức ngoan ngoãn.
“Dục biểu tẩu, tẩu tuyệt đối không được nói bậy!”
“Ta và Dục biểu huynh ngoài khoảng thời gian từng ở chung tại chỗ ngoại tổ mẫu trước năm mười tuổi ra, sau này hai chúng ta chưa từng nói riêng với nhau bất cứ lời nào quá giới hạn!”
“Nếu hôm nay tẩu tới đây để vu khống ta, vậy xin mời về. Ta sẽ để phụ thân sai người tới hỏi phủ Quốc Công các người rốt cuộc có ý gì!”
Ta thật sự nổi giận.
Chỉ là ta cũng không ngờ sức tay mình lớn như vậy, trực tiếp đánh rơi một chiếc răng của nàng ta.
Hai năm nay phụ thân luôn cảm thấy ta viết chữ quá mệt.
Nghĩ đủ cách bắt ta rèn luyện thân thể.
Không ngờ Kim Cương công ấy lại lợi hại quá mức.
Đánh rụng cả răng của khách.
5
Sau khi phụ thân tan nha trở về, ta kể cho ông ấy chuyện mình gây họa.
Phụ thân cười.
“Con làm đúng. Nào có đạo lý để người khác bắt nạt đến tận đầu rồi còn không phản kháng? Như vậy không phải kẻ ngốc thì cũng là đồ đần.”