Chương 3 - Người Đàn Ông Xuyên Tường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bây giờ có khả năng người khác xâm nhập trái phép vào nhà tôi.”

“Ông lại nói với tôi khối lượng công việc lớn?”

Ông ta không nói được gì.

Tôi mở điện thoại ngay trước mặt cảnh sát.

“Quản lý Dương.”

“Câu vừa rồi tôi cũng ghi âm rồi.”

Chương 3

Sáng hôm sau.

Trước cửa văn phòng ban quản lý có hơn mười người.

Không phải tới xem náo nhiệt.

Mà là những người tôi gọi tới.

Tôi không ở nhà chờ ban quản lý “điều tra”.

Bởi vì sau khi trở về tối qua tôi chỉ ngủ hai tiếng.

Thời gian còn lại, tôi làm ba việc.

Thứ nhất.

Xuất toàn bộ lịch sử khóa thông minh rồi sao lưu.

Thứ hai.

Lưu lại từng tin nhắn chửi bới, vu khống tôi trong nhóm cư dân.

Thứ ba.

Liên hệ luật sư.

Luật sư mới nghe nửa đầu câu chuyện đã nói với tôi:

“Đừng để ban quản lý tiếp tục gọi chuyện này là ‘tranh chấp hàng xóm’.”

“Bây giờ ít nhất có ba vấn đề hoàn toàn khác nhau.”

“Xâm phạm danh dự công khai.”

“Tự ý xâm nhập chỗ ở.”

“Khả năng tồn tại hành vi trộm cắp quay lén hoặc những hành vi xâm phạm khác.”

“Mỗi lần cô trộn ba việc này vào làm một để nói, đối phương lại có thêm một cơ hội hòa bùn cho qua chuyện.”

Cho nên chín giờ sáng.

Quản lý Dương vừa nhìn thấy tôi thì mặt tối sầm.

“Cô Trình, cô gọi nhiều người tới đây làm gì?”

Tôi đặt một tờ danh sách đã in lên bàn.

“Không phải tôi gọi.”

“Là camera của các ông quay được.”

Trong danh sách có bảy thời điểm.

Tương ứng với bảy người đàn ông khác nhau.

Tối qua tôi đã xem từng khung hình trong đoạn video mà ban quản lý đưa.

Trong vòng một tháng, tổng cộng có bảy người đàn ông lạ từng xuất hiện ở tầng mười hai vào lúc nửa đêm.

Trong đó có hai người xuất hiện hơn một lần.

Hôm qua ban quản lý còn nói “khối lượng kiểm tra camera quá lớn”.

Tôi tự mình tổng hợp xong hết.

Cảnh sát cũng tới.

Họ đã bắt đầu tra người dựa theo dữ liệu thang máy và hệ thống kiểm soát ra vào của chung cư.

Dì Lưu đứng bên ngoài.

Hôm nay bà ta không chửi nữa.

Chỉ khoanh tay đứng xem.

Bảo vệ mở thêm dữ liệu camera.

Người đàn ông thứ nhất.

0 giờ 40 phút vào khu chung cư.

Cách đăng ký qua cổng: mã khách.

Người thứ hai.

1 giờ 03 phút.

Mã khách.

Người thứ ba.

1 giờ 22 phút.

Mã khách.

Tôi lập tức chú ý tới cột này.

“Những mã khách này do ai tạo?”

Quản lý Dương nói.

“Chủ nhà hoặc người thuê đều có thể tạo.”

“Hệ thống có tra được tài khoản mời không?”

Ông ta im lặng một chút.

“Có.”

“Tra.”

“Liên quan đến quyền riêng tư của người dùng.”

Tôi gần như bật cười vì tức.

“Bảy người đàn ông lạ nửa đêm xuất hiện trước cửa nhà tôi, hôm qua các ông kéo cả tòa nhà vào bàn luận đời tư của tôi thì không thấy liên quan đến quyền riêng tư.”

“Hôm nay kiểm tra xem ai mở cửa cho họ vào thì ông lại nói với tôi về quyền riêng tư?”

Viên cảnh sát bên cạnh lên tiếng.

“Kiểm tra đi.”

Quản lý Dương lúc này mới yêu cầu nhân viên đăng nhập hệ thống.

Mã khách thứ nhất.

Tài khoản tạo:

Khách tạm thời của ban quản lý.

Mã thứ hai.

Khách tạm thời của ban quản lý.

Mã thứ ba.

Vẫn vậy.

Bảy mã liên tiếp.

Tất cả đều xuất phát từ hệ thống ban quản lý.

Cả văn phòng lập tức im bặt.

Dì Lưu là người phản ứng đầu tiên.

“Ban quản lý cho họ vào?”

Sắc mặt quản lý Dương thay đổi ngay lập tức.

“Chưa chắc.”

“Khi bảo vệ trực ca, khách giao đồ, thợ sửa chữa, người tới xem nhà đều có thể dùng mã khách tạm thời.”

Tôi hỏi.

“Một giờ sáng tới xem nhà?”

Không ai trả lời.

“Hai giờ sáng sửa chữa?”

Vẫn không ai nói.

Tôi tiếp tục.

“Vậy kiểm tra ghi chú đăng ký.”

Nhân viên mở bản ghi đầu tiên.

Ghi chú:

Sửa chữa.

Bản thứ hai:

Kiểm tra định kỳ.

Bản thứ ba:

Giao đồ.

Bản thứ tư:

Sửa chữa.

Tôi nhìn quản lý Dương.

“Nhà tôi hỏng cái gì?”

Trán ông ta bắt đầu đổ mồ hôi.

“Có thể họ không tới nhà cô.”

“Nhưng hôm qua các ông một mực khẳng định họ tới nhà tôi.”

“Sao hôm nay đột nhiên lại không biết nữa?”

Sắc mặt dì Lưu ngày càng khó coi.

Có lẽ cuối cùng bà ta cũng nhận ra.

Bà ta đã chửi tôi hơn một tháng.

Nhưng những người thực sự đưa mấy người đàn ông đó vào tòa nhà, có thể vốn không phải là tôi.

Tôi không để ý tới bà ta.

Tiếp tục hỏi ban quản lý.

“Ai xin phê duyệt cho khách vào?”

Trong hệ thống có thể kiểm tra.

Bản thứ nhất, người phê duyệt:

Tài khoản lễ tân.

Bản thứ hai:

Tài khoản bảo vệ ca đêm.

Bản thứ ba:

Tài khoản lễ tân.

Nhìn qua có vẻ rất rời rạc.

Nhưng có một điểm chung.

Tất cả đăng ký đều không có số căn hộ.

Thông thường khách vào khu dân cư bắt buộc phải điền căn hộ muốn tới.

Bảy người này.

Đều để trống.

Cảnh sát chụp lại hồ sơ.

Chủ nhà Chu Kiến Quốc cuối cùng không ngồi yên được nữa.

“Quản lý Dương, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Quản lý Dương bắt đầu lau mồ hôi.

“Có thể nhân viên trực đêm thao tác không đúng quy trình.”

Tôi nhìn ông ta.

“Vậy tôi yêu cầu xem file camera gốc.”

“Hôm qua đã xem rồi.”

“Hôm qua xem là một phần do các ông xuất ra.”

“Tôi muốn xem dữ liệu lưu trữ gốc.”

Ông ta rõ ràng do dự một giây.

Chỉ một giây đó.

Tôi biết có vấn đề.

Cảnh sát cũng nhìn ra.

“Camera gốc vẫn còn chứ?”

Quản lý Dương nói.

“Theo quy định lưu ba mươi ngày.”

“Vậy mở ra.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)