Chương 17 - Người Đàn Ông Xuyên Tường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bản thân đã mặc nhiên cho phép môi giới sử dụng căn hộ trong thời gian người thuê vắng mặt.

Nền tảng cho thuê trực tiếp đánh dấu căn này có rủi ro.

Những công ty môi giới khác cũng không muốn nhận.

Ban đầu ông ta định bán nhà.

Người mua chỉ cần kiểm tra lịch sử.

Là ép giá hết lần này tới lần khác.

Ông ta từng gửi cho tôi một tin nhắn cuối cùng.

“Trình Nhiễm, cô nhất định phải ép tôi tới mức bán nhà cũng không bán được sao?”

Tôi đọc xong.

Chỉ trả lời sáu chữ.

“Người vào quay đâu phải tôi.”

Ông ta không liên lạc nữa.

Cuối cùng thỏa thuận bồi thường với Bất động sản An Gia cũng được ký.

Phía chủ nhà.

Luật sư tiếp tục xử lý.

Ban quản lý.

Cũng tự chịu phần trách nhiệm riêng.

Tôi không gộp tất cả tiền lại.

Bởi vì điều quan trọng nhất trong chuyện này.

Vốn chính là không để bất kỳ ai núp sau lưng một người khác.

Môi giới nói mọi chuyện đều do kẻ quay lén.

Không được.

Anh lấy nhà tôi làm phòng thuê theo giờ.

Tính riêng.

Chủ nhà nói quay lén không phải mình quay.

Được.

Vậy chuyện ông biết rõ căn hộ bị tự ý sử dụng nhưng vẫn nhận tiền.

Tính riêng.

Ban quản lý nói mình không vào nhà tôi.

Được.

Vậy chuyện các ông cho khách vào bất thường.

Quản lý camera hỗn loạn.

Lối đi công cộng bị bỏ mặc trong thời gian dài.

Tính riêng.

Dì Lưu nói mình chỉ nghe thấy tiếng ồn.

Được.

Vậy chuyện dì công khai tung tin đồn tình dục về tôi.

Tính riêng.

La Dũng quay lén.

Nghiêm trọng nhất.

Vậy cứ để trách nhiệm hình sự tính.

Ai cũng muốn nói.

“Người tệ nhất không phải tôi.”

Nhưng pháp luật và trách nhiệm chưa bao giờ là chọn ra kẻ tệ nhất rồi.

Những người khác tự động vô tội.

Mạnh Kỳ nói.

“Cô biết điều sướng nhất là gì không?”

Tôi hỏi.

“Gì?”

“Bây giờ cuối cùng bọn họ không thể đẩy trách nhiệm qua lại nữa.”

Đúng vậy.

Lúc đầu chủ nhà đẩy cho người thuê trước.

Môi giới đẩy cho hành vi cá nhân của nhân viên.

Ban quản lý đẩy cho bảo vệ trực đêm.

La Dũng nói video chỉ giữ để tự xem, không phát tán.

Ai cũng nghĩ.

Chỉ cần ném cái nồi sang cho người khác.

Bản thân sẽ sạch sẽ.

Nhưng bây giờ.

Chứng cứ giống như một tấm lưới.

Một đường nối với một đường.

Ai từng động vào.

Ai để lại dấu vết.

Ai nhận tiền.

Ai nói dối.

Tất cả đều đối chiếu được.

Chiều hôm đó.

Bảy nạn nhân chúng tôi lần đầu tiên gặp mặt.

Không phải ai cũng muốn lộ diện.

Có hai người chỉ tham gia trực tuyến.

Không ai nói về nội dung video bị quay lén.

Cũng không ai hỏi những chi tiết riêng tư nhất của người khác.

Chúng tôi chỉ bàn bước tiếp theo.

Có người chuẩn bị chuyển nhà.

Có người chuẩn bị bỏ căn đang thuê.

Có người đã bắt đầu đi tư vấn tâm lý.

Hứa Tri nói.

“Bây giờ điều khiến tôi khó chịu nhất không phải bị quay.”

“Mà là tôi sẽ nghi ngờ tất cả mọi người.”

Không ai cười cô ấy.

Mạnh Kỳ nói.

“Trước đây người tôi nghi ngờ là chính mình.”

“Lúc nào cũng cảm thấy có phải mình quá nhạy cảm không.”

Tôi nhìn họ.

Đột nhiên hiểu ra.

Điều thật sự độc ác trong chuyện này.

Không chỉ là quay lén.

Mà là bọn họ biến nhà của một người thành một nơi không còn đáng tin.

Vốn dĩ khi đóng cửa lại.

Bạn phải được an toàn.

Nhưng họ khiến từ nay mỗi lần đóng cửa.

Bạn đều phải kiểm tra phía sau cánh cửa trước.

Trước lúc kết thúc buổi gặp.

Chúng tôi quyết định cùng làm một việc.

Tổng hợp tất cả vấn đề an toàn khi thuê nhà đã được xác nhận và không làm lộ quyền riêng tư.

Không phải để phơi bày nạn nhân.

Mà để nói cho những người thuê khác biết.

Làm sao kiểm tra lịch sử khóa cửa bất thường.

Làm sao xác nhận khu vực thiết bị công cộng.

Làm sao kiểm tra kết cấu căn hộ.

Làm sao lưu lại những cam kết miệng của chủ nhà.

Khi phát hiện dấu hiệu bất thường thì phải giữ loại chứng cứ nào trước.

Những tình huống nào bắt buộc phải báo cảnh sát.

Chúng tôi gửi tài liệu cho nền tảng.

Sau đó nền tảng biến nó thành hướng dẫn an toàn cho người thuê sống một mình.

Tôi không ký tên.

Mạnh Kỳ cũng không.

Như vậy là đủ.

Buổi tối về khách sạn.

Tôi nhìn thấy một tin trong nhóm cư dân.

Con dâu dì Lưu hỏi ban quản lý.

“Con gái nhà tôi năm sau có thể cũng phải ra ngoài thuê nhà.”

“Loại lối đi bí mật thế này phải kiểm tra thế nào?”

Tôi nhìn câu đó.

Im lặng rất lâu.

Sau đó gửi danh sách kiểm tra an ninh.

Cô ấy trả lời.

“Cảm ơn.”

Tôi không nói thêm.

Trước đây họ cảm thấy.

Đây chỉ là rắc rối của một mình Trình Nhiễm.

Sau này mới phát hiện.

Ai cũng có con gái.

Có chị em.

Có vợ.

Có bạn bè.

Họ đều có thể thuê nhà.

Đều có thể sống một mình.

Đều có thể đi công tác.

Đều có một ngày đóng cửa lại.

Tưởng rằng phía sau cánh cửa là cuộc sống của chính mình.

Chuyện này từ trước đến giờ không phải vì tôi xui xẻo.

Mà bởi có người từ lâu đã cho rằng.

Sự an toàn của những nữ khách thuê.

Có thể xếp sau tiền thuê.

Xếp sau việc chốt được căn.

Xếp sau hoa hồng môi giới.

Thậm chí xếp sau ba trăm tệ tiền thuê theo giờ một đêm.

Bây giờ.

Cuối cùng họ đã phải trả tiền cho cách sắp xếp ưu tiên ấy.

Chương 13

Ngày đầu tiên chuyển vào nhà mới.

Tôi chưa tháo bất kỳ thùng đồ nào.

Đã gọi công ty an ninh tới trước.

Khóa cửa.

Cửa sổ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)