Chương 8 - Người Đàn Ông Trong Làng
Nghĩ thông suốt rồi, tôi lập tức ngồi bật dậy.
Sơn đang nằm yên lặng.
Có vẻ đã ngủ rồi.
Tôi nhịn đau, nhẹ chân nhẹ tay bò tới gần.
Từ từ vén áo phông của anh lên.
Hít——
Phần bụng săn chắc này, đường nét cơ bụng đẹp mắt này, nhìn qua đã thấy sức bùng nổ cực mạnh.
Không tệ.
Phần bụng có cơ trên người anh, tôi sờ một cái thì cũng đâu có mất đi miếng nào.
Sờ nhanh nào.
Bên trái bụng dưới có một vết sẹo, khoảng chừng năm phân.
Khác với làn da màu lúa mì của anh, vết đó là sắc hồng nhạt hơi trầm.
Đầu ngón tay chạm vào, hơi có cảm giác cứng.
Đột nhiên, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng thở dốc nặng nề.
Cổ tay bị anh nắm lấy.
Tôi ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đen nhánh của anh.
Dứt khoát chơi tới cùng, tôi hạ thấp giọng hỏi anh:
“Thở gì vậy?”
“Quyến rũ tôi à?”
Sơn nắm lấy tay tôi, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
“…Không phải.”
“Không phải cái gì?”
Anh mím môi, trầm giọng nói:
“…Không có quyến rũ.”
Hừ.
Biết rõ tôi có hứng thú với anh, còn ngoan ngoãn nằm ngủ bên cạnh tôi.
Không phải quyến rũ thì là gì?
Tôi khom người, cố tình giở trò:
“Nhạy cảm vậy sao?”
“Không lẽ thật sự là chưa——”
Lời còn chưa dứt, tôi đã bị người ta bóp eo ấn ngồi lên đùi anh.
Sơn ngẩng đầu, đôi môi mềm mại mạnh mẽ áp xuống.
19
Anh căn bản không biết hôn.
Lực đạo gần như đang cắn xé.
Khiến da đầu tê dại.
Toàn thân căng cứng, vừa cứng vừa nóng.
Lúc tách ra, trán anh tựa trên vai tôi.
Thở dốc dữ dội.
Tôi mở to mắt, nghe nhịp tim đập thình thịch.
Thì ra người thật thà khi bị dồn đến đường cùng là như vậy.
“Sơn, anh có muốn——”
“Không muốn.”
Tôi khẽ động eo.
Hơi thở anh lại nặng thêm vài phần.
Xì, còn biết giả bộ thật đấy.
Rõ ràng rất muốn.
Tôi đẩy vai anh một cái:
“Có muốn tôi giúp——”
Giọng Sơn trầm đến cực hạn:
“Không cần.”
Anh hít sâu vài hơi, bế tôi trở lại giường.
Lấy chăn quấn tôi chặt chẽ kín mít.
Còn mình thì lại nằm xuống đất.
Đúng là quá trong sáng.
Không giống vị thái tử gia kia.
Chỉ cần tôi cười với anh ta một cái ở tiệc rượu, vừa quay đầu lại là anh ta hận không thể cởi luôn cả quần.
Một người đàn ông không biết tự trọng, tát anh ta một cái còn bị anh ta chiếm tiện nghi trên mặt.
Vẫn là Sơn tốt hơn.
Tôi quay đầu, vui vẻ hỏi anh:
“Sơn, anh muốn yêu đương với tôi không?”
Anh trầm giọng từ chối:
“Không muốn.”
Tôi thấy khó chịu trong lòng.
Nhưng nghĩ lại, tôi chỉ ở đây một năm, nếu yêu đương thì đến lúc chia tay cũng phiền.
Thế là lại hỏi:
“Không yêu cũng được, vậy sau này tôi còn có thể hôn anh không?”
Sơn: “…Không thể.”
Tôi hung hăng trợn trắng mắt:
“Keo kiệt! Không hôn thì không hôn!”
20
Sau khi Sơn biết đêm đó tôi vì ra ngoài tìm anh mà bị thương, anh trầm mặc rất lâu.
Tôi đùa với anh:
“Đừng cảm động, tôi chỉ nhận lấy thân báo đáp thôi.”
Anh liếc tôi một cái, quay mặt đi luôn.
Vết thương ở đầu gối chậm rãi lành lại.
Tôi rảnh đến phát chán, mỗi khi trong phòng chỉ còn hai chúng tôi.
Tôi luôn trêu anh:
“Sơn, cho xem cơ bụng.”
Anh đỏ mặt, ngoan ngoãn vén áo lên.
Tôi vừa chọc bên trái vừa chọc bên phải.
Mỗi lần chạm vào vết sẹo đó, anh sẽ nín thở.
Tôi rất thích nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn lại kiềm chế của anh.
Mỗi ngày cùng bà Giang, mong Sơn về nhà.
Trận tuyết đầu tiên của đầu đông, Sơn phải đi công tác xa với ông chủ.
Bà Giang rất luyến tiếc.
Lại còn mong con trai mình có tiền đồ.
Không ngừng lải nhải:
“Đi bao lâu?”
“Có về ăn Tết không?”
“Có thể gọi điện về nhà không?”
“Bên ngoài không an toàn, một mình con phải cẩn thận đấy!”
Tôi vừa nhai thức ăn vừa không nói gì.
Ăn xong bữa tối, Sơn đi vào phòng cùng tôi.
Tôi biết anh đang nhìn mình.
Nhưng tôi không muốn để ý anh, cứ cầm máy tính bảng chọc tới chọc lui.
Anh đi tới, ngồi xuống mép giường.
“Giận rồi à?”
Tôi phủ nhận: