Chương 10 - Người Đàn Ông Trong Làng
Tôi nhét tấm thẻ vào túi quần anh.
Rồi còn cẩn thận vỗ vỗ cho ngay ngắn.
“Này, đừng nói là tôi bắt nạt anh nhé.”
“Tôi không ngủ không với anh đâu, số tiền trong này đủ để anh xây nhà mới, cưới vợ, rồi sinh thêm tám đứa nhóc cũng còn dư.”
Anh lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt ấy như muốn khắc tôi vào tận đáy mắt anh.
Không ai có thể đưa tôi đi.
Tôi đau lòng đến khó chịu.
Nhưng tôi không muốn khóc.
Hít sâu mấy hơi, tôi mỉm cười vỗ vỗ mặt anh.
“Cười nhiều lên đi, vốn đã đen rồi, còn mặt lạnh như thế nữa thì chẳng dễ nhìn chút nào.”
Ngực Sơn phập phồng dồn dập, vành mắt đỏ hoe.
Tôi đang nghĩ, hay là hôn anh một cái.
Ý nghĩ vừa lóe lên, tôi đã vội đè xuống.
Đi rồi thì là đi rồi.
Không chơi kiểu sướt mướt này nữa.
“Sau này sống cho tốt.”
“Sơn, quên tôi đi.”
Vừa quay người, nước mắt đã rơi đầy mặt.
Sau lưng truyền tới giọng Sơn khàn đặc đến cực điểm:
“Đừng đi được không?”
Như thể đã dùng hết toàn bộ sức lực.
Khàn khàn, nghẹn ngào.
Nhưng tôi không quay đầu lại nữa.
Anh cũng vậy.
Không bước tới thêm dù chỉ một bước.
Chúng tôi đều hiểu, đây chính là kết cục tốt nhất.
23
Sau khi trở về, tôi chủ động đề nghị đi du học ở nước ngoài.
Bố tôi tưởng tôi đã nghĩ thông rồi.
Ông rất vui mừng.
Tô Tình đứng bên cạnh gượng cười, không hiểu tôi có ý gì.
Trước kia tôi luôn đối đầu với bà ta.
Giờ tôi đã nghĩ thông rồi.
Bố tôi chỉ có mình tôi là con gái.
Sau này gia sản vẫn là của tôi.
Bao năm nay Tô Tình dày công chia rẽ giữa hai cha con chúng tôi, lại còn chạy khắp nơi tìm danh y, thuốc dân gian để chữa bệnh.
Chỉ muốn sinh một đứa con, tranh gia sản với tôi.
Đáng tiếc, đời này bà ta đừng hòng có được đứa con của nhà họ Thẩm.
Những ngày ở nước ngoài, tôi chỉ ngủ ba, bốn tiếng mỗi ngày.
Đều dựa vào cà phê để cầm cự.
Khi không chống đỡ nổi nữa, tôi sẽ cho phép bản thân nghĩ về Sơn một lúc.
Nghĩ đến gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh.
Nghĩ đến trái tim dịu dàng và tinh tế của anh.
Nghĩ đến việc chui vào hõm cổ anh, nếu không vui thì cắn một miếng.
Tâm trạng tốt thì hôn anh một cái.
Nhìn ánh mắt bất đắc dĩ mà dung túng của anh.
Tựa như tôi là người anh trân quý nhất.
Nhưng tôi và anh, rốt cuộc cũng không phải người cùng một thế giới.
Năm thứ ba ở nước ngoài, bố tôi gọi tôi về nhà liên hôn.
Sợ tôi không đồng ý, ông còn sắp xếp bảo vệ tới đón ở sân bay.
Tôi xuống máy bay, đeo kính râm đi về phía cửa ra.
Từ xa đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Mặc một bộ vest thẳng thớm.
Trong lòng tôi thót một cái.
Không thể nào chứ?
Tên nhà quê đó trước giờ có bao giờ mặc đồ nghiêm chỉnh đâu.
Chẳng lẽ tôi xuất hiện ảo giác rồi?
Nhưng dáng đứng ấy…
Tôi sẽ không nhận nhầm.
Càng đến gần, tim tôi đập càng nhanh.
Cho đến khi hoàn toàn nhìn rõ mặt Sơn, tôi ngây người.
“Anh sao lại ở đây?”
“Ruộng nhà quê không trồng nữa à?”
“Vợ con đâu rồi?”
Đôi mắt đen trầm của Sơn nhìn chằm chằm tôi.
“Không trồng nữa.”
“Đợi em về sinh tám đứa con.”
Sơn giật lấy vali của tôi, nhét tôi vào xe.
Sau đó quay đầu rời đi.
Từ đầu đến cuối, mặt anh đều căng chặt.
Khí thế hù người.
Tôi mới không sợ anh, bèn nửa đùa nửa thật nói:
“Ba năm không gặp, anh còn lên đời đi Bentley rồi.”
Sơn liếc tôi qua gương chiếu hậu:
“Xe không phải của anh.”
Khóe môi tôi chùng xuống.
Tôi còn tưởng anh cầm ba triệu tệ tôi đưa mà làm ăn thành công.
Lật người thành ông chủ rồi.
Không ngờ vẫn là dân đi làm thuê.
Điện thoại reo không ngớt, người bố tôi sắp xếp mà không đón được tôi chắc chắn đã tức đến phát điên.
“Anh định đưa em đi đâu?”
“Em lát nữa còn có việc nữa.”
Sơn trực tiếp giật lấy điện thoại của tôi, tắt máy.
Gương mặt lạnh tanh, cũng không nói gì.
Xe chạy rất nhanh.
Cuối cùng dừng ở một căn biệt thự ngoại ô.