Chương 4 - Người Đàn Ông Trở Về Sau Năm Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Rồi hỏi tôi bằng giọng không thể tin nổi: ‘Giang Ninh, cô ấy sao dám?’”

Luật sư Trương bật cười.

“Tôi nói với anh ta: ‘Ông Trần, thân chủ của tôi không chỉ dám, mà còn làm rất đẹp.’”

“Tiện thể, tôi cũng nói cho anh ta biết một chuyện.”

“Tháng trước, căn hộ đó bán được tám triệu bảy trăm nghìn.”

Bên kia điện thoại truyền đến một tiếng gầm giận dữ.

Rồi cuộc gọi bị cúp.

Luật sư Trương nói: “Tôi đoán giờ anh ta đang đập phá trong khách sạn.”

Tôi mỉm cười.

“Vất vả cho anh rồi.”

“Việc nên làm thôi.”

“À đúng rồi,” luật sư Trương bổ sung, “trước khi cúp máy, anh ta còn gào một câu.”

“Anh ta nói muốn gặp tôi, ngày mai, tại văn phòng.”

“Nói muốn tự mình xem bản thỏa thuận.”

“Và còn muốn bàn về… quyền nuôi con.”

Nụ cười trên môi tôi chậm rãi lạnh đi.

“Được.”

“Bảo anh ta tới.”

Trần Húc, cuối cùng anh cũng chạm vào ranh giới cuối cùng của tôi rồi.

08

Ngày hôm sau, Trần Húc không xuất hiện ở công ty tôi.

Anh ta cũng không gọi lại cho tôi.

Tôi biết, anh ta đang âm thầm tích lực, chuẩn bị tung ra một đòn chí mạng.

Cái gọi là “đòn chí mạng” ấy, chính là Mạnh Mạnh.

Anh ta đổ hết mọi thất bại lên cái gọi là “sự phản bội” của tôi.

Mà sự tồn tại của Mạnh Mạnh, trong mắt anh ta, chính là bằng chứng thép cho sự phản bội đó.

Anh ta muốn gặp luật sư Trương, muốn giành quyền nuôi con.

Muốn chứng minh sai là tôi, không phải anh ta.

Muốn hủy sạch những gì tôi đang có, giống như anh ta cho rằng tôi đã phá hỏng kế hoạch hồi hương của mình.

Chiều hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi ngoài dự đoán.

Là Lâm Duyệt, bạn thân đại học của tôi.

Cô ấy là quản lý cấp cao của một công ty săn đầu người nổi tiếng.

“Ninh Ninh, dạo này cậu có đắc tội ai không?”

Giọng Lâm Duyệt rất nghiêm túc.

Tim tôi khẽ động.

“Sao vậy?”

“Chiều nay công ty mình nhận được một email tố cáo nặc danh.”

“Tố cáo nhà sáng lập công ty ‘Ninh Viễn’, tức là cậu, đời tư hỗn loạn, ngoại tình trong hôn nhân, có con riêng.”

“Email còn nói cậu dùng thủ đoạn không chính đáng để chiếm đoạt tài sản của chồng cũ.”

“Viết rất chi tiết, còn đính kèm ảnh cậu bế Mạnh Mạnh và thông tin của chồng cũ cậu là Trần Húc.”

“Nói anh ta là tiến sĩ du học, học giả danh tiếng, bị cậu – một người đàn bà độc ác – hại đến mức có nhà mà không thể về.”

Ngón tay tôi siết chặt dần.

Trần Húc, anh còn hèn hạ hơn tôi tưởng.

Không dám trực diện, liền dùng chiêu bẩn để hủy sự nghiệp tôi.

“Email đó không chỉ gửi cho một mình công ty mình.”

Lâm Duyệt nói tiếp.

“Mình hỏi vài người trong giới, mấy bên đối tác đang định hợp tác với cậu cũng nhận được.”

“Ninh Ninh, chuyện này lớn hay nhỏ tùy cách xử lý.”

“Hiện giờ chưa ai tin, nhưng nước bọt có thể dìm chết người.”

“Chồng cũ của cậu muốn bôi thối cậu đấy.”

“Tớ biết rồi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Duyệt Duyệt, cảm ơn cậu.”

“Khách sáo gì.” Cô ấy lo lắng. “Cậu định làm gì?”

“Đừng lo.” Tôi nói. “Anh ta không tạo nổi sóng gió đâu.”

“Chỉ là một con chó điên trốn trong bóng tối cắn người thôi.”

Cúp máy, tôi ngồi lặng trong văn phòng rất lâu.

Tôi đã đánh giá thấp sự vô sỉ của Trần Húc.

Cũng đánh giá thấp lòng tự tôn bị giẫm nát của anh ta sẽ bộc phát bao nhiêu ác ý.

Anh ta nghĩ như vậy là có thể ép tôi khuất phục?

Nghĩ rằng dùng áp lực dư luận sẽ khiến tôi ngoan ngoãn giao nhà và con?

Anh ta quá không hiểu tôi.

Năm năm trước, khi đang mang thai, ở thời điểm yếu đuối nhất, tôi còn có thể tỉnh táo trải đường lui cho mình.

Năm năm sau, sao tôi lại sợ mấy thủ đoạn rẻ tiền này.

Tôi lấy điện thoại, gọi một số khác.

“Alo, đội trưởng Lý.”

Bên kia là giọng đàn ông sang sảng.

“Giang tổng, gió nào thổi chị gọi tôi thế này?”

Đội trưởng Lý từng là trưởng bộ phận an ninh của một đối tác tôi hợp tác trước đây, bộ đội xuất ngũ, giờ mở công ty điều tra riêng, rất đáng tin.

“Tôi có chút việc riêng, muốn nhờ anh.”

“Chị nói đi.”

“Giúp tôi điều tra một người, Trần Húc.”

Tôi cung cấp thông tin cá nhân của anh ta.

“Tôi muốn biết năm năm qua ở nước ngoài, anh ta đã làm gì.”

“Tập trung vào thành tích học thuật, và nghiên cứu sinh của anh ta – Tô Tình.”

“Tôi cần tài liệu chi tiết nhất.”

“Đặc biệt là những thứ… không thể phơi ra ánh sáng.”

Đội trưởng Lý cười khẽ.

“Hiểu rồi, Giang tổng.”

“Đây là… chuẩn bị phản công tuyệt địa à?”

Tôi nhìn dòng xe dưới phố.

“Không.”

“Đây không phải phản công.”

“Đây là… thảm sát một chiều.”

Cùng lúc đó, trong một phòng suite khách sạn năm sao giữa trung tâm thành phố.

Trần Húc đang bực bội đi qua đi lại.

Dưới đất là chiếc ly thủy tinh vỡ nát.

Tô Tình ngồi trên sofa, sắc mặt tái nhợt.

“Anh thật sự muốn gửi những email đó sao?”

“Làm vậy cũng ảnh hưởng danh tiếng của anh mà!”

Trần Húc đột ngột dừng lại, quay sang trừng cô ta.

“Danh tiếng của tôi? Danh tiếng của tôi đã bị con đàn bà đó hủy rồi!”

“Cô ta chiếm nhà tôi, lén sinh con với người khác, giờ ai cũng biết Trần Húc tôi bị cắm sừng!”

“Cô còn bảo tôi giữ danh tiếng?”

“Tô Tình, cô có hỏng não không!”

“Nếu năm đó không phải cô cứ nói nhà cửa không quan trọng, học thuật mới quan trọng, tôi có ký cái thứ quái quỷ đó không?”

Anh ta trút toàn bộ lửa giận lên người Tô Tình.

Cô ta run lên, vành mắt đỏ hoe.

“Em… em cũng là vì anh…”

“Vì tôi?” Trần Húc cười lạnh. “Cô vì cô thì có!”

“Cô tưởng tôi không biết cô nhắm đến cái ghế phu nhân giáo sư tương lai à?”

“Giờ nhà không còn, cô cuống rồi?”

“Tôi nói cho cô biết, Tô Tình, đừng giở trò tâm cơ trước mặt tôi!”

“Giải quyết được Giang Ninh, chúng ta có tất cả!”

“Không giải quyết được, thì hai đứa cùng cút!”

Tô Tình nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt méo mó dữ tợn.

Lần đầu tiên, trong ánh mắt cô ta xuất hiện sự sợ hãi… và hối hận.

Có lẽ đến lúc này cô ta mới nhận ra.

Cổ phiếu tiềm năng mà cô ta dày công lựa chọn…

Hình như sắp sụp đổ rồi.

09

Sáng hôm sau, mười giờ.

Tòa nhà văn phòng cao cấp nhất trung tâm thành phố, tầng cao nhất.

Văn phòng luật sư Trương.

Trần Húc và Tô Tình ngồi trên ghế sofa da ở khu tiếp khách.

Trần Húc mặc bộ vest đẹp nhất của mình.

Anh ta cố dùng cách đó để tìm lại chút thể diện và cảm giác kiểm soát.

Tô Tình ngồi bên cạnh, trang điểm tinh tế nhưng không che được vẻ tiều tụy trong mắt.

Nhìn không gian sang trọng và chuyên nghiệp xung quanh, cô ta càng thêm bất an.

Một luật sư có thể mở văn phòng ở đây, tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Năm năm qua Giang Ninh rốt cuộc đã trở thành người thế nào?

Trợ lý của luật sư Trương mang cà phê ra.

“Luật sư Trương đang họp, mời hai vị đợi một lát.”

Đợi một lát ấy, kéo dài nửa tiếng.

Sự kiên nhẫn của Trần Húc bị mài mòn từng chút một.

Sự bực bội và giận dữ lại bắt đầu dâng lên.

Đây là đòn phủ đầu của Giang Ninh.

Cô muốn dùng cách này nói với anh ta rằng, bây giờ cô mới là người nắm nhịp.

Cuối cùng, cửa văn phòng mở ra.

Luật sư Trương bước ra, khoảng hơn năm mươi tuổi, đeo kính gọng vàng, phong thái trầm ổn.

Ông nhìn Trần Húc và Tô Tình một cái, khẽ gật đầu.

“Ông Trần, cô Tô, xin lỗi đã để chờ.”

Không khách sáo nhiều, ông trực tiếp mời họ vào phòng làm việc.

Cửa kính sát đất mở ra tầm nhìn bao quát nửa thành phố.

“Mời ngồi.”

Luật sư Trương ngồi xuống sau bàn làm việc.

Trần Húc cố nén giận.

“Tôi đến đây không phải để uống cà phê.”

“Bản thỏa thuận kia, đưa tôi xem.”

Luật sư Trương gật đầu, lấy từ két sắt ra một túi hồ sơ.

Ông đẩy tờ giấy đã ngả màu về phía Trần Húc.

“Bản gốc, ông có thể xem.”

Trần Húc chộp lấy.

Ánh mắt anh ta dán chặt vào trang giấy.

Chữ đen trên nền trắng, rõ ràng từng điều khoản.

Điều khoản phân chia tài sản kín kẽ đến từng chi tiết.

Và phía dưới cùng, là chữ ký phóng khoáng của anh ta cùng dấu vân tay đỏ chói.

Là thật.

Khoảnh khắc đó, Trần Húc cảm thấy toàn thân như bị rút sạch sức lực.

Anh ta ngã phịch xuống ghế, mặt xám ngoét.

Tám triệu bảy trăm nghìn.

Căn nhà từng bị anh ta khinh thường, thứ “gánh nặng” bị anh ta tiện tay vứt bỏ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)