Chương 27 - Người Đàn Ông Mất Tích Và Dòng Chữ Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cô từng hứa sẽ mời tôi ăn mì. Vẫn chưa thực hiện đâu.”

Tôi đứng trên phố, bị gió thu thổi làm tóc rối tung.

“Thẩm Triệt.”

“Ừ.”

“Con người anh, có phải chưa bao giờ biết nói thẳng không?”

“Nói gì cơ?”

“Nói là anh muốn ở lại.”

Đầu dây bên kia lại im lặng.

Lần này lâu hơn vừa rồi.

Lâu đến mức tôi tưởng mất sóng rồi.

Sau đó anh ta nói: “Tôi muốn ở lại.”

Bốn chữ. Ngắn gọn y như lúc Chu Nguyên Bách nói “Được” năm xưa.

Nhưng sức nặng lại hoàn toàn khác biệt.

“Được.” Tôi đáp.

“Tối nay ăn mì. Tôi nấu.”

“Tay nghề dùng dao của anh tệ lắm.”

“Vậy cô thái.”

“Được.”

Tôi cúp điện thoại, bước vào siêu thị nhỏ ở đầu ngõ, mua hai bó mì sợi, một túi cà chua, bốn quả trứng gà.

Lúc ra khỏi siêu thị, đi ngang qua một ô cửa kính, tôi nhìn thấy bóng dáng mình phản chiếu trong đó.

Tóc ngắn, mới cắt tháng trước.

Áo phông cũ, quần jean, giày thể thao.

Vết sẹo trên đầu gối vẫn còn, chỉ là một vết màu hồng nhạt.

Trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Nhưng tôi lại thấy khá là xinh đẹp.

Lúc đi tới cổng nhà, Thẩm Triệt đã đợi sẵn trong sân.

Ngồi xổm trên bậu cửa, tay nghịch một cọng cỏ đuôi chó.

Thấy tôi đến, anh ta đứng dậy, vứt cọng cỏ đi, đón lấy túi nilon từ tay tôi.

“Mua những gì?”

“Mì, trứng, cà chua.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy thôi.”

Anh ta xách túi nilon đi vào nhà.

Tôi đi theo sau, nhìn bóng lưng anh ta.

Bờ vai rộng, lưng thẳng, lúc đi đường không phát ra tiếng động.

Mười hai năm làm lính, những thứ đã khắc sâu vào trong xương tủy.

“Thẩm Triệt.”

Anh quay đầu lại.

“Sau này đừng có ngồi chồm hổm ngoài cửa nữa. Cửa không khóa, cứ đi thẳng vào.”

Anh ta gật đầu một cái.

Rồi quay người tiếp tục bước đi.

Bước chân có vẻ nhẹ nhàng hơn vừa nãy một chút.

Trong sân, ánh hoàng hôn phủ lên mọi vật một màu vàng ấm áp, chiếc áo blouse trắng trên sào phơi đồ, vài chậu cây mọng nước xẹo xọ góc tường, cùng với làn hơi nước bốc lên từ cửa sổ nhà bếp.

Tôi khép cửa sân lại, không khóa.

Lấy điện thoại ra, xem dòng chữ lần cuối. Màn hình trống rỗng.

Không còn dòng chữ nào nữa.

Một dòng cũng không.

Tôi cất điện thoại, bước vào nhà bếp.

“Tránh ra, để tôi thái cà chua.”

“Tôi đi đun nước.”

“Đừng bật lửa to quá, lần trước anh suýt làm cháy thủng cái nồi rồi đấy.”

“Lần đó là do cái bếp có vấn đề.”

“Anh còn cãi cố.”

Nước sôi rồi.

Mì thả vào nồi.

Hương thơm của cà chua xào trứng ngập tràn trong căn bếp nhỏ.

Mặt trời ngoài cửa sổ dần dần lặn xuống.

Tháng ngày còn dài.

Cứ từ từ mà sống.

*(Hết)*

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)