Chương 1 - Người Đàn Ông Khác
Tối hôm họp mặt, tôi nghe thấy Tần Thư Đường dịu giọng nói vào điện thoại.
“Yến Lễ, bác sĩ nói em bé rất ổn, anh đừng lo.”
Ngay giây sau, giọng bạn trai tôi vang lên từ điện thoại.
“Em đang mang thai thì phải chăm sóc bản thân cho tốt, đừng uống rượu. Anh đến ngay.”
Tất cả mọi người trên bàn đều quay sang nhìn tôi.
Tần Thư Đường che điện thoại lại, khóe môi hơi cong lên.
“Tri Chi, bạn trai cậu cũng tên Yến Lễ à?”
Tôi đặt ly xuống bàn, đáy ly thủy tinh va xuống phát ra một tiếng cạch.
“Ừ.”
Tôi nhìn gương mặt đang chờ xem mình mất kiểm soát của cô ta, mỉm cười.
“Anh ấy đang trên đường đến đây. Lát nữa hai người sẽ gặp nhau thôi.”
【Chương 1】
Điều hòa trong phòng riêng được bật rất mạnh, hơi lạnh từ trên đầu thổi xuống. Mùi sốt bò bít tết ngọt ngấy hòa lẫn với mùi rượu vang, quẩn trong cổ họng.
Cuộc điện thoại của Tần Thư Đường vẫn chưa ngắt.
Ngón tay cô ta đè lên đáy điện thoại, móng tay sơn màu trắng ngọc trai. Ánh đèn phản chiếu trên miệng ly, chớp sáng liên tục.
Những người vừa còn cười nói trên bàn đều im bặt.
Bạn thân của tôi, Hứa Lê, ngồi bên phải. Chiếc nĩa của cô ấy dừng giữa không trung, trên đầu nĩa bạc còn treo một miếng gan ngỗng nhỏ, dầu mỡ chậm rãi nhỏ xuống.
Tần Thư Đường nhìn tôi, giọng không lớn nhưng vừa đủ để tất cả mọi người nghe thấy.
“Tri Chi, tớ không có ý gì đâu, chỉ cảm thấy trùng hợp quá thôi.”
Tôi cầm khăn ăn lên, lau giọt nước dính trên đầu ngón tay.
“Trùng hợp sao?”
Cô ta cong mắt.
“Ở Kinh Thành, chắc không chỉ có một người tên Bùi Yến Lễ đâu nhỉ?”
Giọng người đàn ông lại truyền ra từ điện thoại.
“Thư Đường? Có chuyện gì vậy?”
Ngón tay tôi khựng lại.
Giọng nói này, tôi đã nghe suốt ba năm.
Khi tôi sốt, anh đứng ngoài cửa hỏi tôi đã uống thuốc chưa. Vào sinh nhật tôi, anh kề sát tai nói sau này năm nào cũng sẽ ở bên tôi. Khi bố tôi nằm viện, anh đứng ngoài hành lang ký giấy đóng viện phí giúp tôi.
Bây giờ, anh gọi tên một người phụ nữ khác thuận miệng đến thế.
【Đừng run.】
Tôi đặt tay lên đầu gối, dùng khăn ăn che lại.
Mũi giày Hứa Lê khẽ chạm vào tôi. Cô ấy không nói gì, nhưng chiếc ly trong tay bị siết đến phát ra tiếng động nhỏ.
Cuối cùng Tần Thư Đường cũng cúp máy. Cô ta úp điện thoại xuống bàn, ngả người ra sau.
“Xin lỗi nhé, gần đây sức khỏe tớ không tiện lắm, Yến Lễ quản rất nghiêm.”
Có người ho khan một tiếng.
Có người cúi đầu xem thực đơn.
Cũng có người nhìn chằm chằm vào mặt tôi, chờ tôi khóc, chờ tôi làm ầm lên, chờ tôi biến tối nay thành một trò cười.
Tôi muốn đứng dậy, hắt ly rượu vang kia vào mặt Tần Thư Đường, nhưng lại ép đầu gối xuống ghế.
Rượu hắt lên chỉ có thể làm bẩn một chiếc váy.
Tôi muốn cả bộ mặt của cô ta phải nhơ nhuốc.
Tôi cầm điện thoại, mở khung trò chuyện với Bùi Yến Lễ.
Mười phút trước, anh trả lời tôi một câu.
“Tối nay họp hội đồng quản trị xong còn phải tiếp khách, em đừng chờ anh.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, đầu ngón tay dừng trên màn hình hai giây rồi trả lời một chữ.
“Được.”
Sau đó, tôi gọi cho anh.
Tất cả mọi người trong phòng đều vô thức nín thở.
Tiếng chuông thứ nhất.
Tiếng chuông thứ hai.
Tiếng chuông thứ ba.
Điện thoại được kết nối.
“Tri Chi?”
Bên phía anh có tiếng xe cộ, âm thanh chỉ đường của tài xế được mở rất nhỏ.
Tôi hỏi:
“Anh đang ở đâu?”
“Đang trên đường đi gặp khách hàng. Sao vậy?”
Tôi nhìn Tần Thư Đường.
Ngón tay đang cầm ly của cô ta siết chặt, nụ cười nơi khóe môi cũng biến mất.
Tôi nói:
“Em đang ở câu lạc bộ Vân Đỉnh, họp mặt bạn học cũ. Có người nói quen anh.”
Bên phía Bùi Yến Lễ im lặng một lúc.
“Ai?”
Tần Thư Đường đặt ly xuống.
Tôi chậm rãi đọc tên cô ta.
“Tần Thư Đường.”
Tiếng xe cộ bên đầu dây bên kia đột nhiên biến mất.
Vài giây sau, anh nói:
“Em đừng nghĩ lung tung, anh đến ngay.”
Tôi cúp máy.
Hứa Lê ghé sát tôi, giọng rít qua kẽ răng.
“Lâm Tri Chi, cậu nói cho tớ biết, vừa rồi có phải tớ nghe nhầm không?”
Tôi không nhìn cô ấy.
Tần Thư Đường cầm cốc nước lên uống một ngụm, vùng da phía dưới cổ họng khẽ chuyển động.
Cô ta thấp giọng nói:
“Tri Chi, có vài chuyện không giống như cậu nghĩ đâu.”
Tôi bật cười.
“Vậy thì đợi anh ấy tới, để anh ấy tự nói.”
Nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào thay rượu. Khoảnh khắc cửa mở, tiếng giày da từ ngoài hành lang vọng tới, từ xa dần đến gần.
Điện thoại của Tần Thư Đường sáng lên.
Tôi liếc thấy tin nhắn hiện trên màn hình.
Bùi Yến Lễ: Đừng nói gì, chờ anh tới.
Cô ta lập tức dùng lòng bàn tay che màn hình.
Tôi nâng cốc nước lên uống một ngụm.
Nước lạnh buốt, từ đầu lưỡi lạnh thẳng xuống dạ dày.
【Chương 2】
Khi Bùi Yến Lễ đến, nhạc nền vừa lúc chuyển bài, ở giữa im lặng khoảng hai giây.
Cửa phòng riêng bị đẩy ra. Anh đứng ở cửa, áo khoác vest đen vắt trên khuỷu tay, cà vạt được nới lỏng một đoạn, tóc trước trán bị gió thổi hơi rối.
Anh nhìn tôi trước.
Sau đó nhìn Tần Thư Đường.
Cuối cùng mới nhìn cả bàn người đang cứng đờ.
“Tri Chi.”
Anh đi về phía tôi, bàn tay đưa ra được nửa chừng rồi lại thu về.
Tôi không nhúc nhích.
Tần Thư Đường lên tiếng trước.
“Yến Lễ, vừa rồi lúc nghe điện thoại em không chú ý, có lẽ Tri Chi đã hiểu lầm.”
Bùi Yến Lễ cau mày.
“Em đừng nói vội.”
Sắc mặt cô ta lập tức trắng đi.
Tôi đẩy điện thoại ra giữa bàn.
“Anh nói đi.”
Bùi Yến Lễ ngồi xuống bên cạnh tôi. Chân ghế ma sát với mặt sàn, âm thanh chói tai đến mức khiến người ta ê răng.
“Anh và Thư Đường chỉ có quan hệ hợp tác. Gần đây cô ấy không khỏe, anh giúp cô ấy liên hệ bác sĩ.”
Hứa Lê bật cười.
“Hợp tác đến mức có cả em bé rồi à?”
Bùi Yến Lễ nhìn cô ấy.
“Hứa Lê, đây là chuyện giữa tôi và Tri Chi.”
Tôi giơ tay ngăn Hứa Lê lại.
“Đứa bé là của ai?”
Tay Tần Thư Đường đặt lên bụng. Động tác ấy thuần thục đến mức giống như đã diễn tập từ trước.
“Tri Chi, cậu hỏi như vậy không công bằng với tớ.”
“Vậy tôi đổi cách hỏi.”
Tôi nhìn Bùi Yến Lễ.
“Người vừa bảo cô ta đừng uống rượu, nói mình sẽ đến ngay trong điện thoại, có phải anh không?”
Yết hầu anh chuyển động.
“Phải.”
“Anh có biết cô ta mang thai không?”
“Có.”
“Đứa trẻ có liên quan đến anh không?”
Ánh mắt của tất cả mọi người trên bàn đều đổ dồn lên mặt anh.
Anh không trả lời ngay.
Tôi muốn cười, nhưng lại ép hơi thở ấy trở về lồng ngực.
【Đến phủ nhận anh cũng chậm một nhịp.】
Bùi Yến Lễ đưa tay muốn nắm tay tôi.
Tôi dịch tay sang chỗ khác.
Ngón tay anh chạm vào khoảng không, dừng bên mép bàn.
“Tri Chi, anh có thể giải thích.”
Tần Thư Đường đột nhiên đứng dậy.
“Yến Lễ, đừng nói nữa. Đứa trẻ em sẽ tự nuôi, em không muốn phá hoại hai người.”
Mắt cô ta đỏ lên, nhưng giọng nói lại vô cùng vững vàng.
Một người bạn tên Chu Mạn ngồi bên cạnh thấp giọng nói:
“Đã mang thai rồi mà còn nói không phá hoại.”
Vai Tần Thư Đường run lên, cô ta cúi đầu.
Ánh mắt Bùi Yến Lễ nhìn cô ta thay đổi.
Ánh mắt ấy giống như một cây kim, đâm xuyên qua mí mắt tôi.
Anh đang đau lòng vì cô ta.
Ba năm trước, tôi xuất huyết dạ dày, anh ngồi ngoài phòng cấp cứu đến sáng. Khi bác sĩ bước ra, anh cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.
Những ngón tay dưới bàn của tôi siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.