Chương 3 - Người Đàn Ông Đột Tử Và Cô Bé Đói Bụng
Sắp về đến nhà, điện thoại của Ôn Sóc vang lên.
Chú ấy bắt máy.
Đầu dây bên kia không biết nói gì.
Chú ấy chỉ lạnh nhạt đáp lại một câu:
“Hủy lịch tái khám.”
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Hà Xuyên sốt ruột trước tiên.
“Sếp Ôn, không thể hủy được!”
Ôn Sóc cúp điện thoại.
“Không có thời gian.”
Dòng chữ đỏ trước mắt tôi lại hiện ra.
【31 tuổi, đột tử tại văn phòng.】
Tôi nhìn chằm chằm vào nó.
Rồi lại nhìn Ôn Sóc.
Đột nhiên tôi hiểu ra rồi.
Chú này căn bản không phải số khổ.
Là chú ấy không muốn sống.
Nửa giờ sau.
Lần đầu tiên tôi bước vào nhà Ôn Sóc.
To.
Cực kỳ to.
Và cũng cực kỳ yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tôi nói chuyện cũng không dám to tiếng.
Hà Xuyên gọi người mang đến đồ ngủ trẻ em, bàn chải đánh răng và dép lê.
Tắm xong, tôi rất tự giác giặt sạch chiếc khăn mặt ướt, treo lên ngay ngắn.
Rồi lại gấp gọn bộ quần áo đã thay cho vào túi nilon.
Ôn Sóc đã vào phòng làm việc từ sớm.
Tôi nằm trên chiếc giường lớn xa lạ.
Không ngủ.
Mười một giờ.
Bên ngoài vẫn sáng đèn.
Mười hai giờ.
Vẫn còn đèn.
Một giờ.
Vẫn còn.
Cuối cùng tôi không nhịn được bò dậy.
Ôm gối, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng làm việc.
Ôn Sóc đang ngồi trước máy tính.
Giữa trán nhíu chặt.
Bữa tối trên bàn chưa ăn một miếng nào.
Bên cạnh là thuốc.
Cũng chưa động đến.
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ của mình.
Bên trong đang chứa hai bát mì chú ấy mời tôi.
Rồi lại nhìn phần cơm của chú ấy.
Đột nhiên cảm thấy người lớn này thật không nói đạo lý.
Tôi ôm gối ngồi xuống.
Ôn Sóc không phát hiện.
Mười phút sau.
Cuối cùng chú ấy cũng ngẩng đầu lên.
Thấy tôi ở cửa, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Cháu ngồi đây làm gì?”
Tôi ngẩng đầu.
“Đợi chú.”
“Về ngủ đi.”
“Sao chú không ngủ?”
“Làm việc.”
“Sao không ăn cơm?”
“Không đói.”
Tôi sững lại.
Câu này sao nghe quen thế nhỉ?
Tôi nhìn chằm chằm chú ấy.
Đột nhiên cảm thấy ông chú này tuy có tiền, nhưng hình như cũng không được thông minh cho lắm.
Tôi ôm chặt gối.
Nghiêm túc nói với chú ấy:
“Không được.”
Ôn Sóc như thể lần đầu tiên nghe thấy có người nói với mình hai chữ này.
“Cái gì?”
Tôi chỉ vào phần cơm của chú.
“Chú ăn trước.”
“Sau đó đi ngủ.”
Chú ấy nheo mắt.
“Cháu đang quản tôi đấy à?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
“Lý do?”
Tôi suy nghĩ một chút.
Tất nhiên không thể nói với chú ấy rằng, 31 tuổi chú sẽ đột tử.
Ngộ nhỡ chú ấy nghĩ tôi bị thần kinh, đuổi tôi ra ngoài thì sao?
Thế là tôi đổi sang một lý do mà chú ấy chắc chắn sẽ hiểu.
“Nếu chú mà chết.”
“Có phải cháu lại phải chuyển nhà không?”
Ôn Sóc: “…”
Phòng làm việc im ắng đến đáng sợ.
Vài giây sau.
Hà Xuyên vừa vặn đẩy cửa bước vào.
Chú ấy đứng ở cửa.
Nhìn tôi.
Lại nhìn Ôn Sóc.
Rồi từ từ đặt tài liệu trong tay xuống.
Tôi nhạy bén phát hiện, khóe miệng chú ấy hình như đang giật giật.
Mặt Ôn Sóc đen sì.
“Hạ Đoàn Đoàn.”
Tôi lập tức ôm chặt chiếc gối.
“Dạ.”
“Về phòng.”
“Chú ăn cơm trước đã.”
“Ra ngoài.”
“Chú ăn trước đi.”
“…”
Tôi hơi sợ.
Nhưng cứ nghĩ đến dòng chữ đỏ bên cạnh đầu chú ấy, tôi lại cắn răng ngồi im.
Dù sao thì tôi cũng đã bị người ta vứt bỏ một lần rồi.
Cùng lắm thì ngày mai lại nghĩ cách khác.
Nhưng ông chú này hôm nay đã mời tôi ăn hai bát mì.
Hai bát lận đó.
Tôi không thể trơ mắt nhìn chú ấy bỏ đói bản thân đến chết được.
Ôn Sóc nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, chú ấy cầm đũa lên.
Gắp một miếng thức ăn đã nguội ngắt.
“Giờ thì vừa lòng chưa?”
Tôi lập tức hăng hái hẳn lên.
“Còn cơm nữa.”
Gân xanh trên trán chú ấy giật giật.
Hà Xuyên cuối cùng không nhịn được, cúi đầu ho khù khụ.
Mười phút sau.
Ôn Sóc ăn được nửa bát.
Tôi ôm gối đứng dậy.
“Xong rồi.”
“Bây giờ có thể ngủ được rồi.”
Ôn Sóc cười lạnh.
“Ai nói với cháu là tôi sẽ ngủ?”
Tôi buồn ngủ đến mức ngáp một cái.
“Vậy cháu đợi chú.”