Chương 18 - Người Đàn Ông Đã Quên
“Dù sao lấy ai chẳng là lấy? Đều là gả vào nhà họ Quý.”
Lời vừa dứt, mặt Vũ Đồng mất sạch sắc máu, cô ta gượng cười hai tiếng, vội xua tay.
“Không, không cần đâu, tôi không có phúc ấy. Sau này đừng gặp lại nữa.”
Nói xong, cô ta chạy trối chết, như thể phía sau có chó đuổi.
Đôi mắt đen của Quý Tư Hàn nhìn chòng chọc hướng cô ta rời đi, gương mặt vô cảm đến đáng sợ.
“Rầm” một tiếng, anh đấm mạnh xuống bàn. Gần như ngay lập tức, trên mặt bàn để lại một dấu nắm đấm.
“Giỏi lắm!”
Anh gần như nặn câu này ra từ sâu trong cổ họng.
“Bố, mẹ, nếu hai người thích sắp xếp xem mắt như vậy, những người tiếp theo hai người tự mà chịu!”
Mấy ngày liên tiếp, Quý Tư Hàn lần lượt sắp xếp vô số trai đẹp gái xinh với đủ phong cách cho bố Quý và bà Quý, gần như dùng hết mọi thủ đoạn, từ ăn vạ đến bám dai không chịu đi.
Cuối cùng, bà Quý không thể nhịn nữa, mang theo cơn giận tới tìm Quý Tư Hàn.
“Bốp” một tiếng, một cái tát giòn giã rơi xuống mặt anh.
“Đồ nghịch tử! Con đã không muốn xem mắt đến vậy, được, mẹ có thể thành toàn! Con muốn biết tung tích Thẩm Vũ Đồng, mẹ cũng có thể nói, chỉ hy vọng sau khi tới đó con đừng hối hận!”
“Yên tâm đi, mẹ, con sẽ không hối hận!” Quý Tư Hàn kiên định nói.
Chương 19
Bà Quý cười lạnh một tiếng nhưng không nói gì.
Trong lòng bà chỉ thầm nghĩ, hy vọng sau khi tới nước A, anh vẫn có thể bình tĩnh như bây giờ!
Bà biết những chuyện Thẩm Vũ Đồng đã trải qua ở nước ngoài, nhưng không định nói cho Quý Tư Hàn biết bất cứ điều gì.
Vì vậy bà chỉ tùy tay lấy ra một địa chỉ, gửi vào điện thoại Quý Tư Hàn.
“Bây giờ Thẩm Vũ Đồng đang định cư ở khu bắc thành phố H, nước A. Vị trí cụ thể tự con tìm. Sau này mẹ sẽ không sắp xếp xem mắt cho con nữa. Mẹ chờ ngày con hối hận, quay lại cầu mẹ cho đi xem mắt.”
Bà lạnh lùng nói, còn đầy hứng thú quan sát từng phản ứng của anh.
Nghe tới nước A, mày Quý Tư Hàn nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết mấy con muỗi.
“Sao lại ở nước A? Mẹ, mẹ không đùa với con chứ? Có phải mẹ gửi nhầm địa chỉ không? Rõ ràng con đã cho người điều tra, cô ấy hoàn toàn không ở nước A. Nếu không, sao Kỷ Chiếu Hàn có thể không tìm thấy?”
Bà Quý cười khẩy: “Đương nhiên mẹ không gửi nhầm. Có phải hay không, tự con tới xem chẳng phải sẽ biết sao?”
“Hơn nữa, con thật sự cho rằng có người tận tâm giúp con tìm người à?”
Mặt bà đầy giễu cợt. Nhìn biểu cảm Quý Tư Hàn chấn động đến không thể tin, trong lòng bà càng thấy chế nhạo.
Chuyện đã tới mức này, bà cũng lười ở lại đây.
Vì vậy cầm túi lên, bà trực tiếp rời đi.
Chỉ để lại Quý Tư Hàn một mình chìm trong im lặng và tự hoài nghi.
Lúc này, một suy nghĩ tưởng như không thể đột nhiên hiện lên trong đầu.
Có phải ngay từ đầu Kỷ Chiếu Hàn đã lừa anh?
Kỷ Chiếu Hàn đồng ý giúp anh rốt cuộc vì chút lợi ích kia, hay là vì chính Thẩm Vũ Đồng?
Không hiểu sao, Quý Tư Hàn không dám nghĩ tiếp.
Anh chỉ tự lừa mình, hết lần này đến lần khác nói: “Không thể, nhất định không thể. Vũ Đồng chỉ yêu một mình mình, không thể thay lòng.”
“Hơn nữa trước kia Kỷ Chiếu Hàn và Vũ Đồng chưa từng gặp nhau, sao có thể có liên hệ?”
“Nhất định chỉ là ngay dưới chân đèn lại tối, Kỷ Chiếu Hàn quá vô dụng, không kịp phát hiện mà thôi.”
Sau khi tự lừa được mình, Quý Tư Hàn thu xếp sơ qua rồi dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới khu bắc thành phố H, nước A.
Thành phố H rất phồn hoa, khu bắc rộng lớn có rất nhiều người sinh sống, tìm người không phương hướng chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Huống chi Quý Tư Hàn còn không quen nơi này.
Anh vội nhắn tin cho Kỷ Chiếu Hàn, hỏi địa chỉ của anh ta, chuẩn bị dùng thế lực của anh ta giúp tìm người.
Kỷ Chiếu Hàn không tìm được là do anh ta vô dụng.
Không có nghĩa anh không tìm được.
Quý Tư Hàn sốt ruột khó tả, trái tim đập liên hồi thúc giục anh nhanh hơn, nhanh hơn nữa, nếu không sẽ không kịp.
Nhưng mấy tiếng liên tiếp trôi qua anh vẫn không nhận được tin trả lời của Kỷ Chiếu Hàn.
Cùng lúc đó, Kỷ Chiếu Hàn đang ép Thẩm Vũ Đồng lên tường hôn.
Đôi môi nóng bỏng không ngừng xâm chiếm, yết hầu anh ta chuyển động mấy lần, như hận không thể nuốt cả người cô vào bụng.
Rất lâu sau, anh ta mới dần buông cô ra.
Gương mặt trắng nõn của Thẩm Vũ Đồng đỏ bừng. Nhìn Kỷ Chiếu Hàn đang ép sát người mình, thấp giọng thở dốc, cô chỉ cảm thấy vành tai càng đỏ hơn.
Hơi thở anh ta phả lên xương quai xanh cô, mang theo cảm giác tê dại.
Cô không quen, đưa tay đẩy anh ta, cố kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
“Hôm nay anh bị sao vậy? Sao điên thế?”
Kỷ Chiếu Hàn không chịu buông, áp trán mình vào trán cô. Khi hơi thở hòa vào nhau, anh ta tủi thân rũ mắt, lấy điện thoại cho cô xem tin nhắn kia.
“Vũ Đồng, chồng cũ của em tới đây tìm em. Anh ta muốn dùng thế lực của anh để tìm em. Em có muốn xuất hiện trước mặt anh ta không?”
Thẩm Vũ Đồng sững lại một lát, không ngờ cách bốn tháng, Quý Tư Hàn vẫn tới tìm mình.
Cô từng nghĩ sau khi ly hôn, hoặc anh sẽ thỏa hiệp thuận theo sắp xếp của gia đình, tìm một cô gái môn đăng hộ đối kết hôn sinh con, hoặc sẽ ở bên Phương Sở Sở rồi một lần nữa chống lại gia tộc để kết hôn.
Chương 20