Chương 9 - Người Đàn Bà Phải Buông Bỏ
Từ nhỏ cô ta đã thích Quý Thời Chu. Tuy cô ta chỉ là con gái của bảo mẫu, nhưng người nhà họ Quý đối xử với cô ta rất tốt, cũng luôn xem cô ta như con gái ruột, để cô ta ăn ở cùng Quý Thời Chu, thậm chí học cùng trường.
Khi đó, những cậu bé tuổi dậy thì đều cười nhạo cô ta là con dâu nuôi từ bé của Quý Thời Chu. Chính Quý Thời Chu đã đấm đá, cưỡi lên người mấy đứa con trai lắm miệng đó để trút giận thay cô ta.
Quý Thời Chu từ thời học sinh đã là nhân vật nổi bật, cũng là đối tượng thầm mến của nữ sinh toàn trường. Nhưng cô ta từng thấy rất nhiều lần, khi Quý Thời Chu từ chối người khác, anh nói chơi với con gái chẳng thú vị, ở cùng anh em tốt mới thú vị.
Vì vậy Nhan Lạc Lạc biến mình thành anh em của anh, chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối làm nũng trước mặt anh. Cô ta tưởng như vậy là có thể khiến Quý Thời Chu nhìn thấy mình, cho đến một ngày, anh đưa Ôn Tình về, nói muốn kết hôn với cô ấy.
Người phụ nữ xuất thân từ gia đình công nhân đó chẳng phải chỉ có gương mặt đẹp thôi sao, dựa vào cái gì mà có được sự yêu thích của Quý Thời Chu? Cho nên sau khi bọn họ kết hôn, cô ta nghĩ đủ mọi cách ly gián tình cảm của họ.
Nhưng nằm mơ cô ta cũng không ngờ, người phụ nữ Ôn Tình này lại nhẫn nhịn giỏi đến vậy, nhịn một cái là năm năm. Bất đắc dĩ, cô ta mới liều lĩnh sinh ra sát tâm với cô và con gái cô.
Cô ta tạo ra hai vụ ngoài ý muốn, dù vận khí của bọn họ có đen đủi đến chết, cũng không thể trách lên đầu cô ta.
Nhưng tính đi tính lại, bọn họ vậy mà vẫn còn sống. Có điều cũng may, bọn họ đã ký thỏa thuận ly hôn, cô ta vẫn còn cơ hội.
Hoàn hồn khỏi cơn đau chấn động, Nhan Lạc Lạc đột nhiên nhón chân ôm lấy Quý Thời Chu, dùng sức hôn lên môi anh, hai tay càng sờ loạn trên người anh.
“Anh Thời Chu, anh nhất định đang lừa em. Nếu anh không để tâm đến em, tại sao thà làm tổn thương Ôn Tình cũng phải thiên vị em?”
Cô ta hôn rất say mê, nhưng lại bị Quý Thời Chu nắm lấy cánh tay, đẩy mạnh ngã xuống đất.
Ánh mắt người đàn ông nhuốm vẻ chán ghét hoang đường: “Lạc Lạc, anh không thiên vị em. Anh chỉ tôn trọng sự thật. Người làm sai thì nên bị trừng phạt. Ôn Tình là vợ anh, còn em là anh em của anh. Em biết đấy, trước mặt người ngoài, anh chưa từng thiên vị người nhà.”
“Bởi vì anh biết, dù anh có quá đáng đến đâu, cô ấy cũng sẽ tha thứ cho anh.”
Người ngoài?
Nhan Lạc Lạc bật cười lớn. Hóa ra tình cảm thanh mai trúc mã, sự bảo vệ nhẫn nhục chịu đựng suốt năm năm, đối với anh chỉ là “người ngoài”.
“Quý Thời Chu, nếu em nói với anh, Ôn Tình đã ly hôn với anh rồi thì sao?”
Nhan Lạc Lạc đột nhiên nhìn Quý Thời Chu, nụ cười âm trầm.
Tim Quý Thời Chu bỗng chùng xuống, sốt ruột nói: “Lời này của em là có ý gì?”
11
Nhan Lạc Lạc chỉ cười nhìn anh, không hề có ý định nói tiếp.
Nụ cười ấy khiến trong lòng Quý Thời Chu tê dại, bất an trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Anh giơ tay bóp cổ Nhan Lạc Lạc, ánh mắt hung ác: “Nói đi, mau nói. Lời em vừa nói rốt cuộc có ý gì?”
Nỗi sợ nghẹt thở ập đến, Nhan Lạc Lạc cũng lộ vẻ sợ hãi, vội vàng nói: “Điện thoại, anh xem điện thoại của anh là biết.”
Quý Thời Chu đột ngột buông tay, cúi đầu kiểm tra điện thoại của mình. Nhan Lạc Lạc ngã quỵ xuống đất, há miệng thở dốc.
Đầu tiên anh mở phần mềm trò chuyện với Ôn Tình. Từ dưới kéo lên, tất cả đều là những tin nhắn anh không hề biết.
Tin gần nhất là một tuần trước, Ôn Tình nói với anh rằng Tây Tây bị tai nạn xe, hỏi anh có thể đến bệnh viện không.
Mà “anh” trả lời lại là câu lạnh băng: “Biết rồi.”
Biết? Anh sao có thể biết được? Chuyện này từ đầu đến cuối anh đều không hay biết!
Cố nén hơi lạnh lan khắp người, Quý Thời Chu run rẩy tay, tiếp tục kéo lên trên.
Thời gian sớm nhất có thể truy ngược về sau khi bọn họ kết hôn, từ lúc anh giao điện thoại cho Nhan Lạc Lạc quản lý thay.
Mỗi tin nhắn Ôn Tình gửi tới đều bị “anh” lấy lý do bận mà phớt lờ.
Ban đầu chỉ là một vài chuyện vụn vặt hằng ngày, sau đó, chỉ khi có chuyện quan trọng Ôn Tình mới tìm anh.
Khi cô mang thai, cô bị người ta vô tình va phải, suýt sảy thai.
Còn khi cô vỡ ối được đưa tới bệnh viện, bệnh viện yêu cầu người nhà ký tên, cô nhịn đau tự mình ký giấy đồng ý phẫu thuật sinh mổ, một mình nằm trên bàn phẫu thuật lạnh băng.
Rồi sau đó, con gái sinh non phải vào lồng ấp, tiệc đầy tháng của con gái, sinh nhật một tuổi, rồi sinh nhật liên tiếp năm năm sau này, mỗi lần có hoạt động phụ huynh, “anh” đều lấy lý do bận để từ chối.
Khó trách Ôn Tình gặp chuyện không bao giờ tìm anh. Khó trách anh cảm thấy Ôn Tình hiểu chuyện chu đáo, là người vợ bớt lo nhất, nhưng lại chưa từng nghĩ chính anh đã từng chút từng chút tiêu hao hết mong đợi của cô.
Cho nên cô mới thay đổi tính tình lớn như vậy, mới nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng, chỉ còn phản kháng. Hóa ra là anh đã ép cô thành dáng vẻ đó.
Người chồng, người cha như anh quả thật thất bại đến cùng cực!
Quý Thời Chu tức đến lồng ngực phập phồng, phẫn nộ quay sang Nhan Lạc Lạc gào lên: “Nhan Lạc Lạc, ai cho phép em sau lưng anh tự tiện quyết định như vậy!”