Chương 2 - Người Đàn Bà Phải Buông Bỏ
Khi anh kéo Ôn Tình vào lòng, đôi môi lạnh mỏng hôn lên môi cô, dòng điện như chạy khắp toàn thân, cả người Ôn Tình mềm nhũn.
Khoảnh khắc đó, cô tưởng thần tình yêu giáng xuống, còn thầm vui mừng vì năm năm thầm yêu cuối cùng cũng được đáp lại.
Nhưng khi Quý Thời Chu vì cưới cô mà trở mặt với gia đình, không được ai chúc phúc, qua loa tổ chức nghi thức ở một khách sạn nhỏ, cô mới biết Quý Thời Chu không yêu cô, chỉ lấy cô làm lá chắn để chống lại cuộc hôn nhân liên kết gia tộc.
Nhưng Ôn Tình khi ấy một lòng dũng cảm. Dù bị lợi dụng, cô cũng cam tâm tình nguyện. Cô kiên định tin rằng cô có thể sưởi ấm trái tim lạnh cứng ấy.
Cô sẽ dậy sớm mỗi ngày chuẩn bị những món ăn ngon cho anh. Cô sẽ để lại một ngọn đèn cho anh trong mỗi đêm khuya, bản thân mệt đến mức gục ngủ trên sofa phòng khách. Cô từng thay anh chắn những mũi tên công khai lẫn âm thầm từ đối thủ kinh doanh, cũng giúp anh xoay xở giữa những người nhà có dục vọng khống chế mạnh mẽ.
Vì Quý Thời Chu, Ôn Tình đắc tội rất nhiều người. Bề ngoài cô là bà nội trợ tự mở studio thiết kế trang sức, nhưng thực tế lại là giám đốc quan hệ công chúng đứng sau tập đoàn Quý thị.
Mấy vụ khủng hoảng uy tín lớn liên quan đến tập đoàn Quý thị đều do một tay cô dẹp yên.
Cuối cùng, Quý Thời Chu có cả danh lẫn lợi, còn người đứng sau như cô lại rất ít khi được anh nhắc đến trước mặt người khác. Tất cả mọi người đều cho rằng Ôn Tình chỉ là con sẻ hóa phượng hoàng, hưởng thụ ân huệ của nhà họ Quý.
Nhưng không ai biết, mỗi giây mỗi phút cô đều chuẩn bị sẵn sàng xông pha trận mạc vì Quý Thời Chu.
Nhìn lại sự hồi đáp Quý Thời Chu dành cho cô, chính là xem nhẹ mọi sự hy sinh của cô, sỉ nhục cô trước mặt bao nhiêu người, bảo vệ cô bạn thân khác giới của mình!
Đây không phải lần đầu Quý Thời Chu thiên vị. Mỗi lần trước đây cô và Nhan Lạc Lạc xảy ra xung đột, người chồng Quý Thời Chu này vĩnh viễn đứng về phía Nhan Lạc Lạc!
Hoàn hồn khỏi nỗi căm hận do thất vọng, Ôn Tình nhổ ra một ngụm máu bọt, loạng choạng định rời đi.
Tây Tây còn đang đợi cô ở bệnh viện, cô không thể chậm trễ quá lâu.
Nhưng cô còn chưa lê được đến cửa, Nhan Lạc Lạc đột nhiên gọi cô lại: “Chị dâu, sắp đến giờ ăn rồi, chị đi đâu vậy? Không ở lại tiếp đãi bọn em sao?”
Bước chân Ôn Tình khựng lại, cô quay đầu lạnh lùng trừng mắt nhìn Nhan Lạc Lạc.
Bây giờ mặt cô sưng đến mức không nói nên lời, nhưng Nhan Lạc Lạc lại phớt lờ địch ý của cô, bước lên dùng sức kéo cổ tay cô.
“Chị dâu, chị sẽ không còn trách em chứ? Anh Thời Chu cũng thật là, hễ gặp chuyện bất lợi cho em là lại bảo vệ em chặt như vậy. Chị dâu, chị cũng biết tính anh Thời Chu rồi đấy, đừng giận nữa.”
Cô ta đang khoe khoang sự để tâm của Quý Thời Chu dành cho mình.
Ôn Tình cười lạnh chua chát, giơ tay gạt Nhan Lạc Lạc ra.
Nhan Lạc Lạc làm bộ va vào tường, kéo đổ chiếc bình hoa Ôn Tình thích nhất, còn bị mảnh vỡ cứa bị thương ở tay.
“Lạc Lạc, em sao rồi?”
Quý Thời Chu xưa nay lạnh lùng bước nhanh về phía cô ta, đau lòng đỡ cô ta dậy. Nhìn vết máu trên ngón tay chỉ lát nữa là khỏi của cô ta, hàng mày anh nặng nề.
“Anh Thời Chu, em không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi. Em không yếu đuối như con gái bình thường đâu. Anh khuyên chị dâu đi, bảo chị ấy ở lại ăn cơm với chúng ta.”
Quý Thời Chu nâng đôi mắt lạnh băng nhìn về phía Ôn Tình: “Không nghe thấy lời Lạc Lạc nói à? Còn không cút vào bếp chuẩn bị cơm nước!”
Nhan Lạc Lạc ở trong lòng anh, cười với Ôn Tình: “Chị dâu, em muốn ăn lẩu cay…”
Ôn Tình liếc nhìn đám vệ sĩ chắn ở cửa, biết không thể cứng rắn lúc này, đành xoay người vào bếp.
Chỉ là khi nồi lẩu cay nóng hổi được bưng ra, Nhan Lạc Lạc lại nhúng một miếng thịt bò đầy ớt, đưa đến trước mặt Ôn Tình: “Chị dâu, chị ăn miếng thịt bò này, hiểu lầm giữa chúng ta coi như xóa bỏ. Nếu không, tức là chị không tha thứ cho em?”
Ôn Tình sững sờ. Cô vừa bị tát một trăm cái, khoang miệng đều rách da, ăn miếng thịt bò này vào chẳng khác nào xát muối lên vết thương.
Nhan Lạc Lạc này sao lại ác độc đến vậy!
“Tôi không ăn!”
Ôn Tình giơ tay hất miếng thịt bò trên đũa Nhan Lạc Lạc ra.
4
Miếng thịt bò rơi xuống đất, sắc mặt Nhan Lạc Lạc có vài phần lúng túng.
Quý Thời Chu bất mãn quở trách cô: “Ôn Tình, em lại làm loạn cái gì? Lạc Lạc có lòng gắp đồ ăn cho em, muốn làm hòa với em, em đừng có được cho mặt mũi mà không biết điều!”
Ôn Tình tức đến đau tim. Quý Thời Chu thật sự không nghĩ cho cô dù chỉ một chút.
Tình cảm còn sót lại từ cuộc hôn nhân năm năm, vào khoảnh khắc này, đều bị anh tiêu hao cạn sạch.
Cô nuốt máu bọt, nghiến răng nhìn Quý Thời Chu, nói từng chữ một: “Quý Thời Chu, tôi muốn ly hôn với anh!”
Lời của Ôn Tình như búa nặng nện vào tim Quý Thời Chu, khiến anh sinh ra chút hoảng loạn.
Năm năm hôn nhân, không phải anh hoàn toàn không có tình cảm với Ôn Tình. Chỉ là chuyện công ty, chuyện nhà họ Quý chiếm mất phần lớn thời gian của anh, thời gian anh có thể dành cho cô rất ít.