Chương 8 - Người Đàn Bà Ngoại Tình
Bà chỉ muốn cuộc sống quay trở lại quỹ đạo như trước kia.
Ban đầu, tôi còn tranh cãi với bà.
Nhưng bây giờ, tôi đã lười phải để ý đến bà rồi.
Tránh được thì tránh, không gặp được thì không gặp.
Thấy tin nhắn từ chối về nhà của tôi, mẹ tôi lại gửi đến một loạt tin nhắn khác.
[Vãn Kỳ, con chắc chắn không về gặp nó một lần sao?]
[Tiểu Mộ thực sự biết lỗi rồi, con đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha thứ cho nó lần này đi.]
[Nó đã đảm bảo với mẹ rồi, nói sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm tương tự nữa.]
[Hơn nữa, cho dù nó không có tiền không có nhà thì đã sao, chẳng phải con có rồi à?]
[Con người ấy mà, có một cái giường để ngủ là đủ rồi, con cần nhà to nhà đẹp làm gì.]
[Chỉ cần hai vợ chồng tình cảm mặn nồng, thì cái gì cũng tốt.]
Thấy mẹ tôi mê muội Mộ Vân Chu đến vậy, tôi đành nói ra sự thật.
[Mẹ, năm xưa bác sĩ riêng của Mộ Vân Chu vốn dĩ được gọi đến để chữa trị cho cô nhân tình mới của bố.]
[Bọn họ chơi bời trong khách sạn suốt ba ngày đêm, người phụ nữ kia suýt nữa thì sốc thuốc.]
[Bố sợ xảy ra án mạng nên mới nhờ Mộ Vân Chu đưa bác sĩ riêng đến khách sạn đó.]
[Nhưng không ngờ, lúc đó mẹ cũng đang ở gần đấy và đột nhiên lên cơn nhồi máu cơ tim.]
[Nếu không, mẹ nghĩ xem tại sao bác sĩ riêng của anh ta đang ở tận Paris lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh cứu mẹ một mạng?]
[Mẹ, mẹ tỉnh táo lại chút đi được không?]
[Đám đàn ông bọn họ sớm đã cá mè một lứa, chẳng có kẻ nào tốt đẹp cả.]
[Đừng lụy tình đàn ông nữa, coi như con cầu xin mẹ.]
Rất lâu sau, mẹ tôi không nhắn lại.
Còn cậu trợ lý đứng bên cạnh tôi thì dè dặt lên tiếng.
“Tống tổng.”
“Phu nhân… biết chuyện này ạ.”
Hờ.
Được rồi, lại là tôi lo chuyện bao đồng.
Chương 17
Tôi tắt điện thoại, gạt đi giọt nước mắt cuối cùng đọng nơi khóe mắt.
Mẹ tôi luôn nói, tình yêu là ngọn nến duy nhất treo ở tận cùng sinh mệnh.
Đó là mũi khâu đầu tiên bà găm vào tuổi thơ tôi.
Bà còn nói, cốt cách của phụ nữ trời sinh phải là sợi dây leo nương tựa, bắt buộc phải cắm rễ quấn quanh thân cành của đàn ông.
Dù cho thân cành ấy sớm đã bị thời gian đục khoét mục rỗng lỗ chỗ.
Dù cho mỗi vòng quấn siết chặt lại cứa vào da thịt chính mình, cũng phải dùng những chiếc lá khô héo dệt nên một vỏ bọc mang tên “an ổn”.
Những lời ấy như lớp bông gòn cũ kỹ, hết tầng này đến tầng khác lấp đầy những nếp gấp trưởng thành của tôi.
Cho đến một ngày, khi nhìn thấy cái bóng co rúm của mình trong gương,
Tôi mới giật mình nhận ra đó không phải là bản năng sinh tồn, mà là liều thuốc thôi miên bà đã dùng nửa đời người để tự chuốc lấy.
Bà vội vã muốn tôi tin vào quy tắc sinh tồn ấy, chẳng qua chỉ là đang cố xây một bức tường chịu lực trong những vết nứt của năm tháng cho chính bản thân bà.
Nhưng tôi, cuối cùng không phải là bản sao đúc khuôn từ đường chỉ tay của bà.
Tình yêu chưa bao giờ là điểm gốc trong hệ tọa độ nhân sinh của tôi,
Nó có thể là một vì sao lấp lánh nào đó, nhưng vũ trụ của tôi còn có cả một dải ngân hà:
Tôi có những con đường trải bằng vạn cuốn sách cần phải bước, có những ánh trăng chiếu trên đống chông gai thương trường cần phải đạp lên,
Và có sự tự do không bị bất cứ ai định nghĩa đang nắm chặt trong tay.
Tại sao tôi phải làm một nhánh tơ hồng ăn bám?
Những loại dây leo quấn quanh khúc gỗ mục, tưởng chừng như đang nương tựa để sinh trưởng, thực chất lại giao nộp quyền hít thở cho một thân xác thối rữa.
Tôi muốn làm cây đại thụ cắm rễ sâu xuống lòng đất;
Làm đóa hướng dương nở rộ vươn mình đón ánh mặt trời.
Núi cao đường xa thì đã sao? Đường đi dẫu dài dẫu trắc trở thì đã sao?
Tôi sẽ khắc tên mình lên từng vòng tuổi của thân cây,
Để mỗi chiếc lá đều đón nhận ánh sáng mặt trời thuộc về riêng tôi—