Chương 4 - Người Đàn Bà Lăng Loàn Hay Chỉ Là Nạn Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thẩm Nghiễn Từ cũng lười lặp lại, chỉ rút quyển giấy chứng nhận màu đỏ từ túi trong áo vest, tiện tay mở ra cho anh ta xem.

Chu Mộ Xuyên giơ tay giật lấy quyển sổ đỏ, những ngón tay không tự chủ được mà run lên.

Cuối cùng, sắc mặt anh ta trở nên xanh mét.

“Sao cô dám?”

Giọng anh ta khàn thấp, giống như cuối cùng cũng nhận ra có thứ gì đó thực sự thoát khỏi sự kiểm soát của mình.

“Lộc Kỳ, sao cô dám thật sự kết hôn với người khác?”

Tôi không trả lời, nhưng anh ta lại cuồng loạn gào lên.

“Xem ra đúng là tôi đã coi thường cô.”

“Vừa ly hôn đã nóng lòng tìm người tiếp theo, xem ra bản xét nghiệm ADN kia cũng không hề oan cho cô.”

Trong mắt Chu Mộ Xuyên cuộn trào lửa giận và sự nhục nhã.

“Người họ Thẩm kia, không cam lòng làm bại tướng dưới tay tôi nên chạy tới chơi loại đàn bà lẳng lơ rẻ tiền này sao?”

Tôi còn chưa lên tiếng, Thẩm Nghiễn Từ bên cạnh đã lạnh mặt.

“Chu Mộ Xuyên, ăn nói sạch sẽ một chút.”

“Cô ấy là người thế nào, không đến lượt anh đánh giá.”

“Từ khoảnh khắc cô ấy kết hôn với tôi, mọi thứ của cô ấy đều không còn liên quan đến anh! Bao gồm cả con gái cô ấy.”

Hơi thở Chu Mộ Xuyên nghẹn lại, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Anh ta nhìn Oản Oản, đưa tay về phía con bé.

“Oản Oản, lại đây, bố đưa con về nhà.”

Oản Oản trước giờ luôn nhút nhát lại gạt tay anh ta ra.

“Ông không phải bố tôi.”

Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.

Bàn tay cứng đờ giữa không trung, giống như máu trên mặt đã bị ai đó rút sạch.

“Con đang nói linh tinh gì vậy? Chuyện trước đây đều là đùa thôi.”

“Bố là bố của con mà, con trốn cái gì?”

Oản Oản cắn môi, vành mắt đỏ hoe.

Giây tiếp theo, con bé đột nhiên nắm lấy tay Thẩm Nghiễn Từ.

“Bố, chúng ta đi thôi.”

Thẩm Nghiễn Từ khẽ đáp, dắt hai mẹ con tôi về phía xe.

Cả người Chu Mộ Xuyên cứng đờ tại chỗ.

Tôi ngồi ở ghế sau, cảnh vật ngoài cửa sổ từng khung hình lùi về phía sau.

Trái tim vẫn đang đập dữ dội, màn hình điện thoại liên tục sáng lên.

Tin nhắn của bạn thân hiện ra.

“Không phải chứ? Cậu thật sự tái hôn với Thẩm Nghiễn Từ của tập đoàn Thẩm Thị sao?”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, lại nhìn gương mặt nghiêng vừa quen thuộc vừa xa lạ trên ghế lái.

Ngay cả bản thân tôi cũng có chút hoảng hốt.

Trước tối hôm qua tôi chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ đi đến bước này.

Nếu không bị dồn đến đường cùng, tôi sẽ không lục tung điện thoại rồi cuối cùng dừng lại ở số của anh.

Thẩm Nghiễn Từ giống như một câu chuyện cũ không có kết quả trong thời niên thiếu của tôi.

Thanh mai trúc mã, trên tình bạn nhưng chưa tới tình yêu.

Chỉ là sau này tôi kết hôn với Chu Mộ Xuyên, anh ra nước ngoài, chút liên hệ như có như không giữa chúng tôi cũng hoàn toàn đứt đoạn.

Ban đầu tôi chỉ muốn vay anh một ít tiền và nhờ chút quan hệ, ít nhất để tôi có thể sắp xếp ổn thỏa cho Oản Oản trước.

Nhưng sau khi điện thoại được kết nối, tôi còn chưa kịp lên tiếng, anh đã hạ giọng hỏi:

“Lộc Kỳ, em khóc sao?”

Chỉ một câu ấy suýt khiến cảm xúc tôi gắng gượng cả đêm hoàn toàn sụp đổ.

Tôi cúi đầu, siết chặt chiếc túi trong tay hơn.

“Thẩm Nghiễn Từ.”

Anh đáp một tiếng.

“Ừ.”

“Cảm ơn anh.”

“Nếu hôm ấy anh không cho tôi vay tiền, tôi và Oản Oản thật sự không biết phải làm thế nào.”

Khi nói ra câu ấy, cổ họng tôi vẫn nghẹn lại.

“Nhưng tôi không muốn vì tôi mà anh bị cuốn vào màn kịch này.”

“Đợi chuyện này qua đi, chỉ cần anh muốn ly hôn, bất cứ lúc nào tôi cũng đồng ý.”

Câu nói vừa dứt, trong xe lập tức yên tĩnh.

Nhưng ngay giây tiếp theo, chiếc xe đột nhiên dừng bên đường.

Trái tim tôi vô cớ thắt lại.

Thẩm Nghiễn Từ không lập tức lên tiếng.

Một tay anh đặt trên vô lăng, các khớp ngón tay hơi siết lại.

Rất lâu sau, anh mới nghiêng mặt nhìn tôi.

Đôi mắt ấy sâu thẳm.

“Lộc Kỳ.”

“Anh không cần phải diễn kịch với em.”

Anh nói từng chữ vô cùng rõ ràng.

“Khi ký tên, anh hoàn toàn nghiêm túc.”

Đầu ngón tay tôi lập tức co lại.

Khoảnh khắc ấy, tôi giống như bất ngờ bị kéo trở lại rất nhiều năm trước.

Trở về khu vườn phía sau nơi chúng tôi từng vui vẻ chạy nhảy.

Nhưng bây giờ, gương mặt của chàng thiếu niên ấy vẫn như xưa.

Còn tôi đã không còn là cô gái có thể bất chấp tất cả chạy về phía trước nữa.

Một cuộc hôn nhân thất bại, một cô con gái bảy tuổi và danh tiếng hỗn loạn.

“Nhưng bây giờ tôi…”

Tôi còn chưa nói hết, một bàn tay nhỏ đột nhiên nắm lấy tay tôi.

Không biết Oản Oản đã tỉnh từ lúc nào.

Con bé dựa bên cạnh tôi, khuôn mặt nhỏ vẫn còn hơi tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng ngời.

“Mẹ không sai, con cũng không sai.”

“Người thật sự làm sai mới phải sợ hãi.”

Lời nói của Oản Oản giống như một viên sỏi nhỏ, tạo nên từng gợn sóng trong lòng tôi.

“Oản Oản…”

Con bé lại nắm tay tôi chặt hơn.

“Bất kể mẹ ở đâu, con cũng sẽ ở bên mẹ.”

Nói xong, con bé lại cẩn thận nhìn Thẩm Nghiễn Từ.

Giống như sợ mình nói sai điều gì.

Ánh mắt Thẩm Nghiễn Từ cuối cùng cũng dịu xuống vào lúc này.

Anh nghiêng người.

“Oản Oản ngoan, cùng bố Nghiễn Từ về nhà.”

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe rẽ vào vùng ngoại ô.

Tôi vẫn luôn cho rằng gia đình có địa vị như nhà họ Thẩm phải sống trong một căn biệt thự xa hoa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)