Chương 5 - Người Đàn Bà Không Thể Sinh Con
“Thế tử, không phải ta làm! Nhất định là tỷ tỷ! Nàng ta cấu kết với đại sư gì đó để lừa gạt ta, lúc thì nói quý tử ở trong bụng ta, lúc lại nói ở trong bụng tỷ tỷ, nói không chừng tất cả đều bịa đặt! Ta không tin tỷ tỷ thật sự có thể sinh ra quý tử!”
“Làm càn! Dám mạo phạm Quảng Tàng đại sư, ngươi không muốn sống nữa sao!”
Tiếng quát của Hoàng hậu nương nương khiến Liễu Lệnh Xuân run mạnh.
Thấy chuyện càng nói càng loạn, ta thật sự lười nghe bọn họ tranh cãi tiếp.
Sau khi đứng lên, ta giả vờ lảo đảo, rồi trực tiếp giả ngất, cả viện lập tức loạn thành một đoàn.
Trần gia quý trọng đứa trẻ trong bụng ta, hành động vô cùng nhanh.
Tên đạo sĩ bị dùng hình, lập tức khai sạch mọi chuyện.
Ngay cả bạc Liễu Lệnh Xuân đưa cho hắn giấu ở đâu cũng nói ra.
Nhưng Liễu Lệnh Xuân chỉ bị đánh hai mươi đại bản, cấm túc ba tháng, bởi nha hoàn thân cận đã đứng ra nhận tội thay nàng ta.
Nàng ta vốn muốn gán cho ta tội mưu hại quý tử, có nằm mơ cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Sau khi bôi thuốc lên mặt, ta mới giả vờ từ từ tỉnh lại.
Tay ta bị Trần Ngạn Thời nắm thật chặt, như thể là trân bảo hiếm có trên đời.
Nhưng bây giờ ta hoàn toàn không còn rung động như trước, chỉ cảm thấy hắn thật biết diễn.
Trước kia ta không chịu uống thuốc, hắn đổi đủ cách tìm món ăn bồi bổ cho ta.
Ta không thích nghe giảng, hắn liền tự ghi chép lại, sau đó giảng từng chữ từng chữ cho ta.
Biết ta thích đàn, hắn mặt dày chạy tới xin Hoàng hậu cây đàn tốt nhất.
Chuyện hôm nay hoàn toàn đập nát tất cả những hồi ức đẹp đẽ trước kia.
Ta muốn rút tay ra, hắn đang nhắm mắt nghỉ ngơi lập tức tỉnh giấc.
“Tỉnh rồi sao Vị Vị! Có chỗ nào khó chịu không? Mặt còn đau không?”
7
Ta xoay người, hoàn toàn không để ý tới hắn.
Cũng đến lúc nên để bọn họ sốt ruột một phen.
“Vị Vị, vừa rồi ta…… vừa rồi ta đúng là khốn nạn! Ta đáng chết! Nàng muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được, đừng…… đừng không để ý tới ta……”
Những lời này trước kia hắn thường xuyên nói.
Nhưng hiện giờ điều ta ghét nhất chính là hắn dùng dáng vẻ giống hệt trước kia để nói chuyện với ta.
“Chuẩn bị xe ngựa, ta muốn về nhà.”
“Về nhà? Vị Vị, nơi này chính là nhà của nàng mà.”
Ta không muốn nói thêm với hắn, vén chăn xuống giường, vừa đi ra đã gặp cha mẹ chồng.
Bọn họ giống hệt đêm tân hôn hôm ấy, hết lời ngon tiếng ngọt này đến lời ngon tiếng ngọt khác.
Thấy thời cơ gần đủ, ta quỳ xuống che mặt khóc.
“Con biết phụ thân mẫu thân đối xử tốt với con, nhưng chuyện hôm nay thật sự khiến con quá đau lòng. Cầu phụ thân mẫu thân cho phép con về nhà ở một thời gian, đổi tâm trạng.”
Ta đã mềm mỏng như vậy, cha mẹ chồng cũng không tiện ngăn cản.
Lần này trở về nhà, cha mẹ và huynh trưởng nói gì cũng không chịu để ta quay lại.
Ta bèn kể chuyện trong gương đồng vào đêm tân hôn cho bọn họ.
Bọn họ kinh ngạc hồi lâu không nói nên lời.
Ta nắm tay cha mẹ.
“Có lẽ mọi người cho rằng con nằm mơ, nhưng tất cả đều là thật. Đoạn ký ức không thuộc về con kia vẫn luôn tồn tại trong đầu con.”
“Nếu không có lời nhắc nhở của nàng ấy, con cũng sẽ đi con đường giống hệt nàng.”
“Nhưng bây giờ đã khác, chẳng qua chỉ chịu chút ấm ức mà thôi, ngày tháng tốt đẹp vẫn còn ở phía sau.”
Bọn họ không còn ngăn cản.
Còn nhiều lần thay ta tới cảm tạ Quảng Tàng đại sư.
Nếu không có ông, e rằng tình cảnh của ta vẫn vô cùng khó khăn.
Đứa trẻ trong bụng ngày một lớn, mẫu thân chồng và Trần Ngạn Thời gần như ngày nào cũng đến thăm ta.
Trong ngoài lời nói đều ám chỉ không thể sinh con ở nhà mẹ đẻ, như vậy quá không ra thể thống.
Ta vẫn luôn không đồng ý trở về.
Cho đến trước khi lâm bồn mới quay lại Trần gia.
Làm vậy cũng là để ngăn Liễu Lệnh Xuân giở trò lần nữa.
Vừa trở về được ba ngày, ta đã bắt đầu chuyển dạ, đau gần như suốt một ngày một đêm.
Mẫu thân đích thân dẫn người tới bên cạnh ta lúc sinh nở, khiến ta yên tâm hơn rất nhiều.
Đến chạng vạng là lúc đau dữ dội nhất.
Đúng lúc ấy, bên ngoài đột nhiên vang lên từng trận kinh hô.
“Mây lành! Thật sự là mây lành!”
“Đám lớn trên trời kia là gì vậy? Chim khách sao?”
Mẫu thân vội vàng ra ngoài nhìn, thấy mây lành đầy trời cùng ráng chiều đỏ thắm, còn có đàn chim khách không ngừng bay vòng trên viện.
Bà kích động đến rơi lệ.
Sau đó lại vội vàng chạy vào, nắm lấy tay ta.
“Thật sự là quý tử! Vị Vị, cố lên!”
Ta nghiến chặt răng, dùng hết toàn bộ sức lực, cho đến khi bụng đột nhiên nhẹ bẫng.
“Con trai…… Vị Vị, là con trai!”
Nghe được đáp án, cả người ta thả lỏng, lập tức ngất đi.
Sau khi tỉnh lại mới biết gần nửa người dân Thượng Kinh đều tới xem kỳ cảnh ấy.
Cha mẹ chồng vui mừng, phát không ít tiền thưởng.
Ngay cả bệ hạ cũng kinh động, đích thân ban tên cho đứa trẻ.
Trần Dực An.
Chữ Dực mang ý nghĩa phò tá, bay cao, còn chữ An mang ý nghĩa trầm ổn.
Quả thật gửi gắm kỳ vọng rất lớn vào đứa trẻ này.
Tiệc đầy tháng của Dực An lại càng long trọng, bàn tiệc kéo dài suốt hai con phố.
Ta ôm đứa trẻ, ngoài ý muốn đối diện với Liễu Lệnh Xuân.
Lần này, nàng ta căng thẳng nắm chặt chén trà trong tay, vội vàng dời mắt đi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng