Chương 21 - Người Đã Quên
Màn thầu rất khó nuốt, mùi vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng.
Đây là lần đầu tiên trong năm năm qua cô ta thực sự nếm trải được sự gian nan khi phải sinh tồn một mình ở thành phố này.
Hóa ra, ngoài khoản tiền vay đó ra, cô ta chẳng có gì trong tay ở thế giới này.
Và thứ mà cô ta đã ứng trước, không chỉ là tiền, mà còn là giới hạn cơ bản nhất của một con người bình thường.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn trong căn hầm chập chờn lờ mờ.
Cô ta cuộn tròn trong ổ chăn mốc meo, chờ đợi quy trình thanh lý nợ nần mới vào ngày mai.
Cô ta biết, đây mới chỉ là khởi đầu của sự trừng phạt đằng đẵng.
Mà tất cả những thứ này, đều là nhân quả do chính tay cô ta gieo trồng.
Cô ta nhắm mắt lại, hy vọng có thể mơ một giấc mơ, trong mơ cô ta vẫn đang ở ngôi làng nhỏ trên núi, tay cầm sách vở, đang chờ đợi tờ phiếu chuyển tiền mang theo niềm hy vọng.
Nhưng hiện thực là, người từng che chở bầu trời cho cô ta, đã rời đi từ lâu.
Quá khứ ấm áp mang đầy hy vọng ấy, nay đã hóa thành một đống tro tàn.
Cô ta đã hoàn toàn tỉnh táo mà rơi vào trong bóng tối.
**16**
Cuộc đời của Lý Nguyệt, sau khi rơi xuống đáy vực, đã tiến vào một vòng lặp tê liệt, không có điểm dừng.
Cô ta bị tòa án cưỡng chế sắp xếp một công việc rửa bát ở nhà hàng, tiền lương ít ỏi, hơn nữa phần lớn còn bị trừ thẳng để trả cho khoản nợ vĩnh viễn không bao giờ trả hết.
Cô ta thuê một căn tầng hầm ở vùng ven thành phố, tăm tối, ẩm thấp, thoang thoảng mùi nấm mốc không bao giờ tan.
Nơi này không có ánh nắng, chỉ có một bóng đèn chập chờn lúc sáng lúc mờ.
Cuộc sống hàng ngày của cô ta, là ngâm mình trong dầu mỡ và nước cặn suốt hơn mười tiếng đồng hồ, sau đó lê tấm thân mệt mỏi rã rời quay về căn hầm còn không bằng cả cỗ quan tài.
Cô ta không dám gặp ai, không dám ngẩng đầu.
Làn sóng chỉ trích cô ta trên mạng từ lâu đã lắng xuống, nhưng cái ấn ký vô hình đó, đã khắc sâu vào trong tâm trí của mỗi người từng biết cô ta, hoặc từng nhìn thấy cô ta trên mạng.
Hôm đó, cô ta xách một túi rác, từ cửa sau của nhà hàng đi ra, định đem vứt ở trạm tập kết rác đầu hẻm.
Một người phụ nữ trẻ tuổi đi ngang qua tình cờ chạm mặt với cô ta.
Người phụ nữ đó sững lại một chút, ngay sau đó trên mặt lộ ra vẻ chợt hiểu ra và vô cùng chán ghét.
Cô ta lập tức kéo tay người bạn đi cùng, chỉ vào Lý Nguyệt, hạ giọng nói, nhưng âm lượng lại vừa đủ để Lý Nguyệt nghe thấy.
“Nhìn kìa, chính là cô ta! Cái con bạch nhãn lang vong ân bội nghĩa đó!”
“Trời ạ, sao cô ta lại rửa bát ở đây? Đúng là đáng đời!”
“Nhìn mặt mũi rõ là tử tế, sao tâm địa lại đen tối thế cơ chứ?”
Người bạn đi cùng cũng ném cho cô ta một ánh mắt khinh bỉ, giống như nhìn thấy thứ gì dơ bẩn, vội lấy tay bịt mũi bước đi thật nhanh.
Lý Nguyệt đứng sững tại chỗ, túi rác xách trên tay “phịch” một tiếng rơi xuống đất.
Nước cặn chảy lênh láng khắp nơi, bốc lên mùi chua loét tanh tưởi.
Giống hệt như cuộc sống của cô ta lúc này.
Sự nhục nhã và tuyệt vọng, giống như hai bàn tay lớn vô hình, gắt gao bóp nghẹt cổ họng cô ta.
Cô ta trốn chạy về nhà hàng, nhưng lại bị bà chủ gọi giật lại.
“Ngày mai cô không cần đến nữa.” Trên mặt bà chủ đầy vẻ ghét bỏ và mất kiên nhẫn, “Cái ngôi miếu nhỏ này của chúng tôi không chứa nổi bức tượng Phật lớn như cô đâu. Đen đủi!”
Nói xong, bà ta lấy từ trong ngăn kéo ra mấy tờ tiền lẻ, vứt toẹt lên chiếc bàn dính đầy dầu mỡ.
“Cầm lấy rồi cút đi, đừng làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi.”
Lý Nguyệt ngay cả sức lực để tranh biện cũng không có.
Cô ta lẳng lặng cầm mấy tờ tiền nhăn nhúm đó lên, cởi bộ quần áo bảo hộ toàn dầu mỡ ra, bước ra khỏi nhà hàng.
Bên ngoài trời lất phất mưa phùn, những hạt mưa lạnh ngắt tạt vào mặt cô ta, hòa quyện với những dòng nước mắt ấm nóng.