Chương 2 - Người Đã Chết Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tiệm Lý Ký thành đông, đó là cửa hiệu khi còn sống Bùi Tịch chuyên đặt làm quân kỳ, chưa bao giờ bán tiền giấy vàng mã!

Trời vừa sáng, nam nhân kia đã nghênh ngang ra khỏi cửa.

Hắn mặc triều phục của Bùi Tịch, ngay cả ngọc quan buộc tóc cũng đội không sai một ly.

Hạ nhân trong phủ nhìn thấy hắn, đầu tiên là kinh hoàng, sau đó liền mừng rỡ như điên quỳ rạp xuống dập đầu.

Phúc bá nước mắt giàn giụa kéo vạt áo hắn, gọi lớn tướng quân hồng phúc tề thiên.

Ta đứng dưới hiên hành lang, nhìn màn kịch hoang đường này, lòng bàn tay cấu chặt đến bật máu.

Ngay lập tức, ta viện cớ đuổi tất cả hạ nhân đi, một mình tiến vào mật thất ở hậu viện.

Khi còn sống, Bùi Tịch lấy mật thất dưới thư phòng làm cấm địa, ngay cả ta cũng cực ít khi bước vào.

Nếu gã nam nhân này muốn triệt để thay thế Bùi Tịch, hắn nhất định sẽ tới tìm thứ đó ——

Huyền thiết binh phù của Bùi gia quân.

Xoay chiếc bình hoa thanh sứ trên giá sách, thạch môn ầm ầm mở ra.

Ổ khóa của ám các vẫn còn nguyên vẹn.

“Lạch cạch” một tiếng, ám các bật mở.

Binh phù biến mất.

Đầu óc ta “ong” lên một tiếng nổ tung.

Binh phù luôn do đích thân ta bảo quản, chìa khóa cũng chưa từng rời thân.

Ngoài bản thân Bùi Tịch, không ai biết bản vẽ chế tạo chiếc chìa khóa này.

Chẳng lẽ thực sự là chàng?

Ta ép buộc bản thân trấn định lại, cầm đá đánh lửa cẩn thận tìm kiếm trong mật thất.

Rất nhanh, ta phát hiện một vệt bột phấn màu đỏ trong khe hở của gạch lát nền.

Dùng đầu ngón tay miết một chút đưa lên chóp mũi ngửi.

Bùi Tịch chưa bao giờ dùng chu sa, chàng luôn chê thứ đó mùi vị gay mũi.

Ta men theo dấu vết chu sa vương vãi tìm tới, cuối cùng dừng lại trước một chiếc rương sắt bỏ đi.

Ta nuốt nước bọt, dứt khoát xốc nắp rương lên.

Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có một bộ y phục được gấp gọn gàng.

Một bộ Minh hoàng long bào thêu ngũ trảo kim long!

Ở cổ áo long bào, còn có một mảng lớn vết máu đen xỉn đã khô lại.

“Phu quân cả đời trung quân ái quốc, trong mật thất sao có thể cất giấu long bào đại nghịch bất đạo? Thứ này rốt cuộc là ai bỏ vào?”

Phía sau lưng bỗng truyền đến tiếng bước chân rất khẽ.

“Phu nhân đã tìm được thứ mình muốn chưa?”

Ta quay ngoắt đầu lại.

Nam nhân đứng ở cửa thạch môn, trên tay xách theo một bọc vải máu chảy ròng ròng.

Triều phục dính đầy những vệt máu đỏ sẫm.

Dưới ánh lửa hắt hiu, gương mặt hắn trông âm sâm đáng sợ.

“Ngươi đã làm gì?”

Hắn tùy ý ném bọc vải xuống đất.

Bọc vải bung ra, cộc cộc lăn ra một chiếc đầu người.

Là Phúc bá.

Lão trung bộc nhìn Bùi Tịch lớn lên, sáng nay còn vừa kéo vạt áo hắn khóc lóc thảm thiết.

Hai mắt Phúc bá trợn trừng, chết không nhắm mắt.

“Lão già này lúc rót nước, lại dám muốn thăm dò vết thương cũ trên cổ tay ta.”

Nam nhân bước qua đầu Phúc bá, từng bước đi tới chỗ ta.

“Đã bảo là ta trở về rồi, kẻ nào nghi ngờ ta, không cần thiết phải sống nữa.”

Ta nhìn khuôn mặt Phúc bá, lửa giận nháy mắt chọc thủng hàng phòng ngự của sự sợ hãi.

“Ngươi là đồ súc sinh!”

Ta vớ lấy thanh thanh chặn giấy bên cạnh, điên cuồng ném về phía hắn.

Hắn hơi nghiêng đầu né qua một tay bóp chặt cổ ta, hung hăng đè ta lên chiếc rương sắt.

Hình thêu trên long bào cọ xát khiến lưng ta đau rát.

Hắn ghé sát mặt ta, trong ánh mắt lộ ra sự hưng phấn điên cuồng.

“Tức giận rồi sao? Như vậy mới đúng chứ, cứ mãi một dáng vẻ tĩnh mịch như người chết, thật là vô vị.”

Lực tay hắn không ngừng tăng mạnh, trước mắt ta tối sầm lại vì nghẹt thở.

Ngay khoảnh khắc ta tưởng mình sẽ bị bóp chết, hắn đột ngột buông tay.

Ánh mắt hắn dừng lại trên vết hằn chói mắt trên cổ ta, ác ý nhếch khóe môi:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)