Chương 1 - Người Đã Chết Quay Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【1】

Triệu Minh đã chết năm năm.

Ngày tang lễ, mẹ chồng tôi khóc ngất ba lần, câu đầu tiên khi tỉnh lại là: “Phán Phán, đừng đi, mẹ nuôi con.”

Mẹ ruột giục tôi đi bước nữa, mẹ chồng chặn ngay trước cửa: “Đứa nào dám động đến con gái tôi.”

Bố chồng sang tên cả ba căn nhà đền bù giải tỏa cho tôi.

Lương hưu của mẹ chồng là sáu ngàn tệ, bà chuyển thẳng vào thẻ tôi năm ngàn.

Đi thăm họ hàng, bà luôn nắm chặt tay tôi: “Đây là con gái tôi, con ruột đấy.”

Tôi thi lấy chứng chỉ y tá, bà giúp tôi trông con, cuộc sống tĩnh lặng và vững vàng hơn hẳn hồi anh ta còn sống.

Mùa xuân năm thứ sáu, trước cửa nhà đột nhiên xuất hiện một người đàn ông đầu tóc bù xù, nhếch nhác.

“Phán Phán, anh về rồi đây.”

01

“Chú là ai?”

Đậu Đậu lấp ló nửa cái đầu sau chân tôi, nghiêng cổ đánh giá người đàn ông ngoài cửa.

Triệu Minh ngồi xổm xuống, vươn tay về phía thằng bé.

“Con trai, gọi bố đi.”

Tôi lập tức kéo Đậu Đậu giấu ra sau lưng.

Triệu Minh đứng thẳng dậy.

“Phán Phán, con trai ruột của anh mà em cũng không cho đụng vào à?”

Phía sau vang lên tiếng vỡ xoảng của bát đĩa.

Mẹ chồng lao từ bếp ra, tay vẫn còn dính bột mì, tạp dề cũng chưa kịp cởi.

Bà nhìn thấy người ngoài cửa, chân như bị đóng đinh trên sàn nhà.

“Minh, Tiểu Minh?”

“Mẹ.” Giọng Triệu Minh run rẩy, khụt khịt mũi. “Mẹ, là con, con về rồi.”

Mẹ chồng không nhào tới. Cũng không khóc.

Ánh mắt bà dời từ mặt anh ta xuống tay, rồi từ tay xuống đôi giày.

Bà dừng lại ở đôi giày thể thao vẫn còn khá nguyên vẹn kia, nhìn thêm hai giây.

Tiếng dép lê lẹp xẹp của bố chồng từ cuối hành lang vọng ra.

“Triệu Minh đã chết năm năm rồi. Tang lễ đã làm, mộ cũng đã lập. Cậu là ai?”

“Bố! Con thật sự là Triệu Minh mà!” Anh ta tiến lên nửa bước. “Con bị người ta bắt cóc, nhốt trong một lò gạch ở Quảng Tây làm khổ sai suốt năm năm trời…”

“Thành phố nào ở Quảng Tây?”

“Dạ… Liễu Châu. Cụ thể thì con không nhớ rõ nữa, bị nhốt lâu quá rồi…”

“Lò gạch nào, tên là gì?”

“Bố, con bị nhốt năm năm, đầu óc không còn minh mẫn nữa, bố cho con vào nhà ngồi nghỉ một lát đã…”

“Dưới đầu gối chân phải cậu khoảng 6 phân có một nốt ruồi son. Vén lên xem nào.”

Triệu Minh khựng lại một chút, cúi xuống xắn ống quần lên.

Nốt ruồi vẫn ở đó.

Bố chồng chằm chằm nhìn nốt ruồi đó ba giây. Rồi xoay người đi thẳng vào phòng khách, không nói một lời.

Triệu Minh thừa dịp không ai chặn cửa, bước thẳng vào trong. Anh ta giẫm lên tấm thảm chùi chân thêu hoa hướng dương mà mẹ chồng mới thay tháng trước – tấm thảm tôi mua đúng dịp sinh nhật ba tuổi của Đậu Đậu.

Anh ta đảo mắt nhìn quanh. Sofa mới, tivi mới, trên tường treo bức ảnh gia đình – tôi, mẹ chồng, bố chồng, Đậu Đậu.

Trong ảnh không có anh ta.

Anh ta dừng mắt ở bức ảnh đó hai giây.

Rồi anh ta ngồi phịch xuống sofa, tự nhiên như thể mới đi công tác về. Vắt chéo chân, tiện tay lấy quả quýt trên bàn trà bắt đầu bóc.

Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tay anh ta.

Móng tay cắt tỉa gọn gàng. Kẽ móng tay sạch sẽ. Má ngoài của ngón giữa và ngón áp út có một lớp chai mỏng nhưng cứng.

Tôi từng làm việc ở phòng khám cai nghiện cờ bạc của bệnh viện. Vết chai kiểu đó là do ma sát với phỉnh cá cược trong nhiều năm mà thành, hoàn toàn khác vị trí với vết chai do làm khổ sai ở lò gạch.

Mẹ chồng tựa vào khung cửa bếp, lặng lẽ rơi nước mắt.

Nhưng không phải kiểu mừng rỡ.

Tôi nhận ra sắc mặt này của bà. Năm năm trước, khi bà ký giấy hỏa táng, bà cũng mang vẻ mặt này – không phải biểu cảm khi nhìn thấy người mình mong nhớ, mà là khi nhìn thấy một thứ không nên xuất hiện.

Triệu Minh bóc xong quả quýt, vứt thẳng vỏ lên mặt bàn trà mà ngày nào mẹ chồng cũng lau đi lau lại hai lần.

“Phán Phán, tối nay ăn gì? Anh đói hai ngày rồi.”

“Trong bếp có bánh bao.”

“Chỉ ăn bánh bao thôi á? Người sống sờ sờ mất tích năm năm mới về nhà, đến bát mì nóng cũng không có à?”

Mẹ chồng nhúc nhích, định bước vào bếp.

Tôi đưa tay cản bà lại.

Triệu Minh cắn một múi quýt, nước quýt tươm ra, nhỏ tong tong xuống đệm ghế sofa. Chiếc đệm mà mẹ chồng xót xa nâng niu nhất.

Đậu Đậu kéo gấu áo tôi, nói nhỏ: “Mẹ ơi, chú ấy ăn quýt của con.”

Triệu Minh tống múi quýt cuối cùng vào miệng, chùi chùi tay.

“Đậu Đậu, ngoan nào. Đây là nhà của bố, đồ trong nhà đều là của bố. Người một nhà cả, không nói hai lời, đúng không?”

02

“Bố, mẹ, hai người ngồi đi, con kể cho nghe chuyện năm năm qua.”

Sáng hôm sau, Triệu Minh tự nấu một nồi cháo lỏng, múc ra bàn bốn bát.

Mẹ chồng không động đũa. Bố chồng ngồi trong góc, tay đặt lên đầu gối, không ho he một tiếng.

“Hồi đó con bị ba đứa chặn trong hẻm rồi bắt đi. Bịt mắt, nhét giẻ vào miệng, ném lên xe tải…”

Vừa nói, anh ta vừa đưa tay day day trán, vẻ mặt được điều chỉnh rất kỹ: đau khổ nhưng vẫn cố kìm nén.

“Bị đưa đến một lò gạch, mỗi ngày làm 16 tiếng, ăn toàn bánh bao thiu với dưa muối tay chân đều bị cùm xích sắt…”

“Cùm tay à?” Tôi lên tiếng.

“Hả?”

“Anh nói tay chân bị cùm xích sắt. Cho tôi xem thử.”

Anh ta sững người. Tôi nhìn cổ tay anh ta – da dẻ thô ráp, nhưng không hề có vết sẹo nào do bị trói buộc lâu ngày. Xương cổ tay hoàn chỉnh, không có dấu hiệu tăng sinh màng xương.

Làm y tá ICU năm năm, những dấu vết này không qua mắt được tôi.

“Phán Phán, vết thương khỏi rồi mà, năm năm rồi còn gì.”

“Sẹo do xích sắt cọ xát không thể biến mất được. Nhất là ở vị trí xương cổ tay.”

Khóe miệng Triệu Minh giật giật. Nhưng nhanh chóng lấp liếm.

“Chắc không phải xích sắt, anh nhớ nhầm. Là dây thừng, trói bằng dây thừng.”

Tay bưng bát của mẹ chồng run lên.

Triệu Minh lập tức chuyển chủ đề.

“Mẹ, hôm qua con xem qua đồ đạc trong nhà. Ba căn nhà này, sao đều sang tên Phán Phán hết rồi?”

Bố chồng nhấc mí mắt lên.

“Đó là nhà đền bù của tôi. Tôi thích sang tên cho ai thì sang.”

“Bố, con là con ruột của bố mà.”

“Con ruột chết năm năm rồi, hóa vàng ba lần rồi. Người sống thì phải có chỗ dựa chứ.”

Nụ cười trên mặt Triệu Minh cứng đờ lại một giây, rồi lại khôi phục.

“Bố, con hiểu. Thì coi như con ‘chết’ rồi, hai người giúp Phán Phán là phải. Nhưng giờ con về rồi, chẳng lẽ không nên đổi tên lại sao? Người một nhà không nói hai lời mà.”

Lần thứ hai. Hôm nay anh ta lại lặp lại câu này.

Bố chồng không đáp, đứng dậy đi thẳng về phòng ngủ.

Triệu Minh nhìn theo bóng lưng ông, nụ cười rốt cuộc không giữ nổi nữa. Anh ta quay sang nhìn tôi.

“Phán Phán, em cũng phải nói một câu chứ.”

“Anh muốn tôi nói gì?”

“Ba căn nhà đó là nhà đền bù của bố anh, lúc trước đền bù là cho nhà họ Triệu bọn anh. Em là người ngoài…”

“Người ngoài?” Mẹ chồng lên tiếng. Giọng không lớn, nhưng rất đanh.

Triệu Minh lập tức đổi sắc mặt.

“Mẹ, con không có ý đó. Con chỉ nghĩ, con về rồi, tài sản trong nhà dù sao cũng nên sắp xếp lại…”

“Mày vừa bước vào nhà, ngày đầu tiên hỏi là ăn gì. Ngày thứ hai hỏi về nhà cửa.”

Bố mẹ chồng đặt mạnh bát cháo xuống bàn. Đáy bát va vào mặt bàn kêu cái cạch.

“Triệu Minh, mày về đến giờ, ngay cả tên cúng cơm của con mày mày cũng không biết.”

“Tên… Đậu Đậu mà.”

“Thế tên khai sinh là gì?”

Im lặng.

Triệu Minh bưng bát, cười gượng gạo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)