Chương 13 - Người Đã Bay Vào Cõi Tiên, Ta Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ
Tam sư tỷ vẫn là Tam sư tỷ của ngày trước, nóng nảy thẳng thắn, dám yêu dám hận. Chỉ có một điểm không tốt—tỷ ấy càng lúc càng thích uống rượu.
④ Nhị sư huynh không biết nói cười
Nhị sư huynh tên Tùng Hàn. Huynh ấy không giống Đại sư huynh và Tam sư tỷ, đường đường chính chính vượt qua tuyển chọn nội môn rồi mới trở thành đồ đệ của phụ thân ta. Huynh ấy được phụ thân nhặt về trong một lần trừ ma, khi đó ta vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ xíu.
Lúc trở về vừa hay nhìn thấy cây tùng già trước sơn môn. Phụ thân không giỏi đặt tên của ta liền đặt cho huynh ấy cái tên này, ý muốn đoạn tuyệt trần duyên. Nhưng về sau Nhị sư huynh thật sự sống đúng với cái tên ấy, ngay thẳng bất khuất, lạnh lùng như tuyết trên cây tùng.
Từ nhỏ ta đã lớn lên ở Vân Phù Sơn. Dựa vào thân phận con gái chưởng môn cùng một gương mặt xinh đẹp, đệ tử nào cũng thân thiện với ta vài phần. Đại sư huynh và Tam sư tỷ lại càng cưng chiều ta. Chỉ có Nhị sư huynh lúc nào cũng lạnh như băng, rất khó gần.
Nhưng không biết ta có phải trời sinh phản nghịch hay không, lại thêm da mặt dày. Bị từ chối cũng không giận, vẫn chạy đến làm nũng, theo sau huynh ấy gọi sư huynh. Thường thì sau khi bị lạnh nhạt, ta lại chạy đi tìm phụ thân và Đại sư huynh khóc lóc.
Phụ thân nhìn không nổi, lén nói cho ta biết Nhị sư huynh vốn là công tử của một gia đình giàu sang, áo cơm không lo. Nào ngờ một ngày cả nhà bị ma tu giết sạch. Người cảnh cáo ta đừng suốt ngày chạy đến làm loạn!
Ta hừ hừ hai tiếng, thầm nghĩ mình đâu có làm loạn, sau đó ngồi phịch xuống bên cạnh Nhị sư huynh, cười hì hì hỏi: “Nhị sư huynh, ta làm mặt quỷ cho huynh xem nhé?”
“Không. Tự đi chơi đi.” Nhị sư huynh mới nghỉ chưa được một khắc đã lại cầm kiếm bắt đầu chém đâm.
Ta kêu lên: “Nhưng ta muốn nhìn huynh cười! Đại sư huynh nói phải cười nhiều mới vui vẻ.”
Đại sư huynh đứng bên cạnh lắc đầu, ném cho ta một ánh mắt không đồng tình, đi tới dường như muốn bế ta đi.
Ta cuống lên, lập tức chạy tới ôm chân Nhị sư huynh, nhất quyết không chịu buông: “Ta muốn mọi người đều vui vẻ! Huynh đừng lạnh lùng cả ngày, đáng sợ lắm!”
Người đang luyện kiếm bỗng dừng lại. Huynh ấy thở dài, ngồi xổm xuống gỡ tay ta ra, bất đắc dĩ hỏi: “Sư phụ đã nói chuyện của ta cho muội biết chưa?”
Ta gật đầu, ôm cổ huynh ấy an ủi: “Đừng buồn nữa. Chúng ta cũng là người nhà của huynh! Chúng ta sẽ luôn ở bên huynh.”
Khi ấy ta còn quá nhỏ, chưa từng nghĩ đến chuyện thân tử đạo tiêu hay phi thăng thành tiên. Ta chỉ đơn thuần cho rằng mọi chuyện vốn nên như vậy. Phụ thân, Đại sư huynh, Nhị sư huynh, Tam sư tỷ và ta, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.
Nghe lời ấy, cơ thể Nhị sư huynh khẽ run lên gần như không thể nhận ra. Ta buông tay, nhìn thấy vành mắt huynh ấy đỏ lên, vụng về lau nước mắt cho huynh ấy.
Huynh ấy nói: “Được, sau này ta nhất định sẽ đối xử với muội như em gái ruột.”
Ta không hiểu, chỉ ngốc nghếch gật đầu.
Sau đó câu nói này trở thành khởi đầu cơn ác mộng của ta.
Nhị sư huynh còn nghiêm khắc hơn phụ thân nhiều. Mỗi ngày trời chưa sáng đã gọi ta dậy luyện kiếm, ngủ nướng còn bị giáo huấn, mà phụ thân lại ngầm cho phép cách làm ấy.
Nhưng điều đáng mừng là từ sau ngày đó, tuy Nhị sư huynh vẫn luôn giữ gương mặt không cảm xúc, quanh người đã không còn bức tường lạnh lùng khiến người khác không dám tới gần.
Nghĩ như vậy, trưởng huynh như cha, huynh ấy tương đương với nửa người cha của ta. Vì vậy trên Vân Phù Sơn, người ta sợ nhất chính là Nhị sư huynh thường dùng thước đánh lòng bàn tay.
Nhưng Nhị sư huynh cũng không quản quá nghiêm, bởi vì còn có Đại sư huynh che chở ta. Đại sư huynh tuy cũng thúc giục ta tu luyện, nhưng chỉ cần ta làm nũng, chàng lập tức bó tay, không nói nổi một câu nặng lời.
Đại sư huynh là thiên tài tuyệt thế được cả môn phái công nhận, nhưng Nhị sư huynh cũng không hề kém cạnh. Huynh ấy không quan tâm việc vặt, chỉ chuyên tâm tu luyện, cách vài ngày lại vào núi bế quan, muốn gặp hai lần cũng khó!
Nhưng chính vì bế quan, huynh ấy đã không thể gặp phụ thân lần cuối.
Phụ thân nói bế quan là việc quan trọng nhất, không ai được phép quấy rầy Nhị sư huynh.
Ba người chúng ta bất đắc dĩ đồng ý, nhưng trong lòng lại nghĩ sau khi Nhị sư huynh xuất quan thì nên nói thế nào. Huynh ấy kính trọng phụ thân nhất. Lo huynh ấy trách ta, Chung Vân thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng đánh với huynh ấy một trận.
Nhưng sau khi Nhị sư huynh xuất quan, huynh ấy lại không nói gì, bình tĩnh ngoài dự đoán. Huynh ấy chỉ lặng lẽ lập một ngôi mộ y phục, ngày đêm khổ tu trước mộ.
Ta không nhìn nổi nữa, cân nhắc rồi nói: “Sư huynh, phụ thân không hề có ý trách huynh.”
“Ta biết.” Nhị sư huynh đang ngồi xếp bằng chậm rãi mở mắt. Trên gương mặt không buồn không vui cuối cùng xuất hiện một vết nứt. Huynh ấy đỏ mắt, gần như nghiến từng chữ qua kẽ răng. “Tú Tú, một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Ta thật sự bất hiếu. Muội không cần khuyên nữa.”
Biết ngay sẽ như vậy. Trong lòng ta cũng khó chịu, hít sâu một hơi rồi lấy một lá thư trong ngực đưa cho huynh ấy: “Phụ thân để lại cho huynh.”
Huynh ấy nhận lấy, run rẩy mở ra.