Chương 6 - Người Cứu Thế Hay Kẻ Ác
Gió bỗng lớn hơn, thổi nắp quan tài vang lên lạch cạch.
Như có người đang đáp lại ta.
Sau lưng, giọng Hoàng đế truyền tới:
“Truyền chỉ xuống, cô nhi Dược Vương Cốc Thẩm Niệm cứu giá có công, ban vàng ngàn lượng, xây dựng lại Dược Vương Cốc.”
Hoàng đế đặc biệt cho phép ta tự do ra vào thiên lao.
Ngày thánh chỉ ban xuống, Thúy Nhi hỏi ta:
“Tiểu thư, người còn muốn đi gặp bà ta sao?”
Ta nói:
“Muốn đi.”
Thúy Nhi không hiểu.
Nàng không biết, có những món nợ không phải chết rồi là có thể trả hết.
Lần đầu tiên ta đi, là ngày thứ ba sau khi Liễu Nguyệt Hoa bị đánh vào thiên lao.
Thiên lao nằm dưới đất, âm u ẩm ướt.
Ngục tốt dẫn ta đi đến gian lao trong cùng, mở khóa cửa sắt rồi cung kính lui sang một bên.
“Thẩm cô nương, mời. Có việc gì cứ gọi tiểu nhân.”
Ta gật đầu, bước vào.
Liễu Nguyệt Hoa ngồi trên đống rơm trong góc. Phượng bào đã bị lột xuống, thay bằng một bộ áo tù màu xám.
Nghe thấy tiếng bước chân, bà ta ngẩng đầu. Thấy là ta, đôi mắt đục ngầu lóe lên chút ánh sáng.
Giọng bà ta khàn đặc:
“Ngươi tới làm gì? Tới xem ta làm trò cười sao?”
Ta ngồi xổm trước mặt bà ta, nhìn ngang vào bà ta.
“Tới xem ngươi sống thế nào.”
Bà ta cười lạnh một tiếng, khóe miệng kéo ra một độ cong khó coi:
“Thế nào? Ngươi không thấy sao? Ngươi hài lòng rồi chứ?”
“Hài lòng?”
Ta lặp lại hai chữ này rồi cười nhạt:
“Ba trăm chín mươi chín mạng người đổi lấy mười lăm năm ngươi ngồi hậu vị, rồi đổi lấy việc ngươi ở thiên lao chờ chết. Món nợ này, ngươi thấy ta nên hài lòng sao?”
Miệng bà ta hé ra, nhưng không nói được gì.
Ta tiếp tục lạnh lùng nói:
“Thái tử bị biếm làm thứ dân, giam trong Đông cung chờ xét xử. Những chuyện hắn làm, Tam ty đang điều tra từng việc một. Cưỡng ép bắt dân nữ, mười bảy mạng người. Đánh chết thương hộ, mười ba mạng người. Còn những vụ không báo quan nữa, nhiều không đếm xuể.”
Sắc mặt Liễu Nguyệt Hoa trắng bệch.
Giọng bà ta run rẩy:
“Ngươi lừa ta. Bệ hạ sẽ không đối xử với Thái tử như vậy. Thái tử là con trai ruột của người.”
Ta ngắt lời bà ta:
“Chẳng phải ta cũng là con gái ruột của ngươi sao? Ngươi vẫn ra tay giết ta đấy thôi?”
10
Môi bà ta run rẩy, nước mắt đột nhiên trào ra.
“Ngươi hận ta, ngươi giết ta là được rồi. Vì sao ngươi phải hại Thái tử? Nó là đệ đệ của ngươi! Nó là đệ đệ cùng mẹ khác cha với ngươi!”
Ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống bà ta.
“Đệ đệ của ta? Ta không quen biết đệ đệ nào cả. Ta chỉ biết, ba trăm chín mươi chín mạng người đổi lấy mạng của hai mẹ con các ngươi vẫn còn xa mới đủ.”
Ta xoay người rời đi.
Sau lưng truyền đến tiếng khóc xé lòng của bà ta.
Ta không quay đầu.
Lần thứ hai ta đi là nửa tháng sau.
Liễu Nguyệt Hoa gầy đi một vòng, áo tù rộng thùng thình treo trên người.
Bà ta ngồi trong góc, ôm gối bất động.
Thấy ta, bà ta không nói gì, chỉ ngẩng đầu đờ đẫn nhìn ta.
Ta ngồi xuống đối diện bà ta.
“Kết quả điều tra của Tam ty đã có rồi,” ta nói. “Người dưới tay Thái tử khai ra ba mươi bảy bản khẩu cung, từng vụ từng việc đều có nhân chứng, có vật chứng. Hắn cưỡng ép bắt dân nữ, có mười hai cô nương đứng ra chỉ nhận. Hắn đánh chết thương hộ, thi cốt của mười chín mạng người đã được đào lên nghiệm lại.”
Mắt Liễu Nguyệt Hoa hơi động, môi hé ra rồi lại khép vào.
“Bệ hạ đã hạ chỉ rồi,” ta nói, “phế Thái tử, ban chết.”
Cơ thể bà ta run mạnh:
“Khi nào?”
“Sáng nay.”
Bà ta im lặng rất lâu, sau đó đột nhiên bật cười.
“Ta sinh hai đứa con,” bà ta nói, giọng khàn đặc, “một là ngươi, một là nó. Một đứa muốn tới giết ta, một đứa bị ta hại chết.”
Bà ta ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đầy tơ máu:
“Ngươi nói xem, rốt cuộc ta đã tạo nghiệt gì?”
Ta không trả lời, trực tiếp rời đi.
Lần cuối cùng ta đến gặp bà ta là trước ngày hành hình một hôm.
Liễu Nguyệt Hoa đã không đi nổi nữa.
Bà ta nằm trên đống rơm mốc meo, mắt nửa mở nửa khép, hơi thở vừa nông vừa gấp.
Ngục tốt nói bà ta đã ba ngày không ăn gì.
Ta bưng một bát cháo vào, đặt bên cạnh bà ta.
Bà ta nhìn bát cháo, không động.
“Ta không muốn chết,” bà ta đột nhiên mở miệng, “ta không muốn chết.”
Ta không nói gì.
“Ta sợ,” bà ta nói, “ta sợ tối, sợ lạnh, sợ lúc lưỡi đao chém xuống sẽ rất đau.”
“Lúc ngươi giết cô cô ta và bọn họ,” ta nói, “bọn họ cũng sợ như vậy.”
Nước mắt Liễu Nguyệt Hoa lại chảy xuống.
“Cha ngươi,” giọng bà ta đứt quãng, “cha ngươi thật ra đối xử với ta rất tốt. Năm ta gả vào Dược Vương Cốc, trong cốc gặp thiên tai, ông ấy để lại toàn bộ lương thực cho ta.”
“Vậy vì sao ngươi còn giết ông ấy?” ta hỏi.
Bà ta im lặng rất lâu.
“Bởi vì ta không cam lòng,” bà ta nói. “Ta không cam lòng cả đời ở lại cái sơn cốc nhỏ đó. Ta không cam lòng Thẩm Thanh Uyển có thể làm Hoàng hậu mà ta thì không. Ta không cam lòng…”
Bà ta không nói tiếp được nữa. Ta đứng dậy định rời đi.
Bà ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt toàn là nước mắt.
“Niệm Niệm, con có thể gọi ta một tiếng mẫu thân không? Chỉ một tiếng thôi.”
Ta nhìn bà ta.
Nhìn nữ nhân đã sinh ra ta.
Cũng là nữ nhân đã diệt cả nhà ta.
Bà ta đang cầu ta gọi bà ta một tiếng mẫu thân.
Ta lạnh lùng nói:
“Ngươi không xứng.”