Phụ hoàng năm xưa chinh chiến sa trường, bị thương tổn căn cơ nên không thể có con. Mẫu hậu vì muốn bảo vệ huyết mạch hoàng thất, đã dùng bí thuật Miêu Cương sinh ra ta, sau đó qua đời ngay tại chỗ.
Tuy từ khi sinh ra ta đã yếu ớt nhiều bệnh, nhưng lại trở thành bảo bối được cả hoàng thất nâng niu trong lòng bàn tay.
Từ lúc mở mắt, ta đã có thể nhìn thấy những dòng bình luận xuất hiện trên đầu phụ hoàng.
【Ai mà ngờ được vị đế vương mặt lạnh này lại là một kẻ si tình!】
【Trước khi bị thương tổn thân thể, ông ấy từng có một bạch nguyệt quang lưu lạc trong dân gian, người đó còn âm thầm sinh cho ông ấy một đứa con gái!】
【Đợi hai mẹ con kia trở về cung, ông ấy sẽ chắp tay nhường cả hoàng vị, cuối cùng còn cam tâm tình nguyện bị quân phản loạn chém chết bằng loạn kiếm, đúng là hết nói nổi!】
Ta yếu ớt nhắm mắt lại, hoàn toàn không còn sức để quan tâm đến những chuyện vớ vẩn ấy.
Hôm nay ta nằm trên nhuyễn tháp, ho ra máu rồi ngất đi, ngày mai lại sốt cao không hạ, tính mạng như treo trên sợi chỉ.
Phụ hoàng ngày nào cũng bận rộn tìm cách kéo dài mạng sống cho ta, điên cuồng tìm kiếm danh y khắp thiên hạ. Ngay cả khi lên triều, người cũng cầm theo sách y, hoàn toàn không có thời gian quan tâm tới bạch nguyệt quang của mình.
Cho đến bảy năm sau, hai mẹ con ấy vẫn trở về cung.
Ta đang phơi nắng trong ngự hoa viên, không nhịn được mà ho dữ dội mấy tiếng.
Một thiếu nữ kiêu căng ngạo mạn bước tới, đá đổ bát thuốc của ta.
“Đồ bệnh tật từ đâu chui ra vậy? Đúng là xui xẻo!”
“Người đâu, khâu miệng con quỷ bệnh này lại cho bản công chúa, rồi ném ra bãi tha ma cho chó ăn!”
Cung nữ và thái giám trong vườn lập tức quỳ rạp xuống đất, sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Dù sao thì người cha cưng chiều con gái nhất thiên hạ cũng sắp trở về cung rồi…
…
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận