Chương 24 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Người anh em à.”

“Cậu có chắc là cậu muốn nhòm ngó em gái ruột của tôi không?”

Biểu cảm của Kỳ Độ trong khoảnh khắc ấy trống rỗng hoàn toàn.

Là một sự trống rỗng, sụp đổ triệt để.

Anh nhìn anh tôi.

Rồi lại từ từ quay đầu sang nhìn tôi.

Tôi giơ hai tay lên ôm mặt.

Thực sự chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.

Anh tôi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cười phá lên.

“Không phải chứ, chẳng lẽ từ trước tới giờ cậu cứ tưởng con bé là bạn gái tôi à?”

Vành tai Kỳ Độ đỏ dần lên.

Đỏ từ vành tai lan xuống tận cổ.

Đỏ rực vô cùng rõ rệt.

Tôi hạ tay xuống, khẽ giọng nói:

“Xin lỗi anh.”

Anh vẫn như thể chưa phản ứng lại được.

“Em gái ruột?”

Tôi gật đầu.

“Ừm.”

Anh nhìn sang anh tôi.

“Ruột thịt sao?”

Anh tôi cười bò ra bàn.

“Nói nhảm.”

Kỳ Độ lại nhìn tôi.

“Vậy nên cậu và cậu ta…”

“Là từ nhỏ đánh nhau chí chóe đến lớn.”

Anh tôi lập tức không phục.

“Thế nào gọi là đánh nhau đến lớn? Rõ ràng là anh mày toàn nhường nhịn mày đấy nhé.”

Tôi cười nhạt:

“Hồi bé anh bị tôi vác chổi rượt chạy quanh sân.”

“Đó là do anh mày kính lão đắc thọ .”

“Anh lớn hơn tôi đấy.”

“Anh nhường mày thắng.”

Anh tôi còn định cãi cọ tiếp, thì bị một câu của Kỳ Độ cắt ngang.

“Cho nên.”

Giọng anh vô cùng khẽ.

“Tôi không phải là…”

Anh nói đến đây, rồi lại ngập ngừng dừng lại.

Sắc mặt càng đỏ tưng bừng hơn.

Anh tôi cười đểu tiếp lời:

“Cậu không phải là Tiểu tam hả ?”

Kỳ Độ nhắm nghiền hai mắt.

Bộ dạng lạnh lùng băng giá kia vỡ vụn hoàn toàn.

Tôi rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, phì cười thành tiếng.

Anh nhìn tôi.

Dưới đáy mắt vẫn mang theo vẻ chấn động chưa tan hết.

Và còn cả một tia sáng lóe lên vô cùng rõ rệt.

Cứ như một con người lấm lem bùn đất, đột nhiên được ai đó vớt lên khỏi vũng lầy bùn nhơ, và phát hiện ra mình đang đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ.

“Vậy bây giờ tôi có thể theo đuổi cậu được không?”

Anh khẽ khàng hỏi.

Trái tim tôi run lên một nhịp.

Anh tôi lập tức đập bàn:

“Không được.”

Kỳ Độ không thèm liếc ổng lấy nửa cái.

Vẫn trân trân nhìn tôi.

“Có được không?”

Anh tôi giận quá bật cười:

“Tôi vẫn đang đứng sờ sờ ở đây đấy nhé.”

Kỳ Độ rốt cuộc cũng chịu ngoảnh mặt sang.

“Tôi sẽ tìm cách để qua được cửa của cậu.”

Anh tôi: “?”

Kỳ Độ đứng thẳng người.

Vành tai vẫn đỏ bừng, nhưng biểu cảm lại nghiêm túc vô cùng tận.

“Nhưng tôi muốn hỏi cô ấy trước đã.”

Anh tôi cứng họng.

Tôi nhìn Kỳ Độ.

Khuôn mặt lạnh nhạt kia vẫn còn vương vấn sự xấu hổ muối mặt tột độ chưa kịp giấu đi.

Nhưng đôi mắt anh lại sáng lấp lánh.

Sáng đến mức khiến cõi lòng tôi tan chảy.

Tôi không trả lời anh ngay.

Chỉ cầm lấy ly trà sữa nửa đường, không đá trên mặt bàn, đẩy về phía trước mặt anh.

“Uống miếng nước đi đã.”

Kỳ Độ nhìn ly trà sữa.

“Cho tôi sao?”

“Ừm.”

Anh vươn tay ra đón lấy.

Lúc đầu ngón tay khẽ chạm vào tay tôi, anh sững lại một thoáng.

Anh tôi ngồi bên cạnh lầm rầm phán một câu xanh rờn:

“Tôi mua đấy.”

Động tác của Kỳ Độ lập tức đông cứng.

Anh tôi cười như một nhân vật phản diện:

“Đừng cảm động vội.”

“Anh vợ tương lai của cậu mua cho đấy.”

Kỳ Độ cầm ly trà sữa, cả người lại cứng đờ thêm một hiệp nữa.

Tôi cười gục hẳn ra mặt bàn.

Tối hôm đó, diễn đàn bùng nổ.

Tiêu đề gốc được chủ thớt sửa lại thành:

**[Cập nhật: Có lẽ tôi từ đầu đến cuối chưa từng là người thứ ba.]**

Khu vực bình luận trong 1 giây đã vượt mốc 100 comment.

– *[????]*

– *[Có lẽ là ý gì?]*

– *[Chủ thớt anh ăn nói cho cẩn thận vào xem nào.]*

– *[Lẽ nào nữ thần và cậu bạn của anh không có mối quan hệ gì sao?]*

Chủ thớt cách một lúc rất lâu mới rep lại:

*[Có quan hệ.]*

*[Quan hệ họ hàng ruột thịt.]*

Cư dân mạng: *[…]*

*[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]*

*[Tôi cười đến mức hàng xóm phải báo cảnh sát rồi.]*

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)