Chương 20 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc
Đại khái là cuối cùng ổng cũng nhận ra câu này nghe có vẻ không đúng cho lắm.
Tôi lườm ổng một cái.
Ổng lập tức hắng giọng.
“Ý anh là, thanh niên các em giao lưu nhiều chút cũng tốt.”
Tôi: “…”
Kỳ Độ: “…”
Anh tôi tìm cách chữa cháy:
“À này, anh còn có việc.”
“Ôn Chi, chốc nữa em về nhớ xóa cái thứ anh gửi cho em lúc trước đi nhé.”
Tôi cảnh giác ngay:
“Cái nào?”
Ổng hạ giọng.
“Thì cái bản viết đáng xấu hổ nhất ấy.”
Tôi cười lạnh.
“Tôi phải giữ lại làm bằng chứng.”
“Đừng có thế chứ.”
Ổng giơ tay định giật điện thoại của tôi.
Tôi né người lùi ra sau một bước.
Kỳ Độ gần như cùng lúc đó bước ra chắn trước mặt tôi.
Bàn tay của anh tôi dừng lại giữa không trung.
Kỳ Độ nhìn ổng chằm chằm:
“Đừng có cướp đồ của cô ấy.”
Anh tôi chớp chớp mắt.
“Tôi giật điện thoại của em ấy thì làm sao?”
Ánh mắt Kỳ Độ hoàn toàn lạnh lẽo.
Tim tôi đập thót một nhịp, vội vàng kéo áo anh lại.
“Kỳ Độ.”
Anh bị tôi kéo lại, nhưng bả vai và lưng vẫn căng cứng.
Anh tôi nhìn anh, lại nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm lấy tay áo của Kỳ Độ.
Biểu cảm bắt đầu trở nên vô cùng hàm ý.
Nhưng ổng chưa kịp mở miệng nói gì, Chúc Miên đã từ phía sau đi tới.
“Giang Chiếu Dạ.”
Anh tôi ngoắt đầu lại ngay lập tức.
“Ơi.”
Chúc Miên liếc nhìn bàn tay còn đang lơ lửng giữa không trung của ổng.
“Anh lại làm cái trò gì đấy?”
Anh tôi liền rụt tay về.
“Đâu có.”
“Tôi đùa với con bé chút thôi mà.”
Chúc Miên đáp giọng nhạt nhẽo: “Anh mấy tuổi rồi?”
Anh tôi lập tức ngoan ngoãn.
Kỳ Độ chứng kiến toàn bộ cảnh này, ánh mắt triệt để trở nên phức tạp.
Tôi biết lúc này chắc anh đang cảm thấy cả thế giới này điên hết cả rồi.
Anh tôi chỉ cần một câu nói của Chúc Miên là bị quản lý ngoan ngoãn.
Tôi đứng cạnh, lại như thể đã quá quen với điều đó.
Kỳ Độ khẽ giọng hỏi tôi:
“Hai người luôn như vậy sao?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, anh tôi đã giành nói trước:
“Chứ sao nữa, bọn tôi quen biết nhau bao nhiêu năm nay rồi.”
Tim tôi đập bình bịch.
May mà ổng nói đến đây, bị Chúc Miên trừng mắt nhìn một cái, đành phải nuốt phần sau trở lại bụng.
Ổng cứng họng sửa lời:
“Ý tôi là, bạn bè lâu năm mà.”
Kỳ Độ không lên tiếng.
Nhưng ánh mắt của anh đã tối mịt lại.
Chúc Miên nhìn Kỳ Độ một cái, rồi lại nhìn tôi.
Cô ấy thông minh hơn anh tôi phải đến cả vạn lần.
Chỉ liếc qua một cái, đã giống như hiểu thấu mọi chuyện.
Cô ấy chợt hỏi tôi:
“Ôn Chi, em vẫn chưa giải thích rõ ràng sao?”
Da đầu tôi tê rần rần.
Kỳ Độ lập tức quay ngoắt sang nhìn tôi.
Anh tôi cũng trân trân nhìn tôi.
Nếu Lộc Dao mà có mặt ở đây, chắc cô ấy đã bắt đầu quay clip lại rồi.
Tôi đành phải cắn răng nở một nụ cười gượng gạo.
“Sắp rồi ạ.”
Chúc Miên gật gật đầu.
“Vậy em nhanh lên.”
“Đừng làm người ta sợ phát khiếp.”
Ánh mắt Kỳ Độ khẽ động.
Anh tôi cuối cùng cũng nghe ra điểm bất thường.
“Dọa ai phát khiếp cơ?”
Chúc Miên không thèm quan tâm ổng.
Cô ấy nói với tôi: “Chị về trước đây.”
Anh tôi lập tức lẽo đẽo theo sau.
“Anh đưa em về.”
Chúc Miên liếc ổng một cái.
“Đoạn cuối của bản kiểm điểm anh vẫn chưa sửa xong đâu đấy.”
“Anh về sẽ sửa ngay.”
“Nửa tiếng.”
“Hai mươi phút.”
Hai người kẻ trước người sau rời đi.
Tôi đứng yên tại chỗ, sợi dây trong lòng ngày càng căng như dây đàn.
Kỳ Độ không nói gì.
Tôi quay đầu nhìn anh.
Trên khuôn mặt anh không có bất cứ biểu cảm gì.
Nhưng cái sự tĩnh lặng đó còn khó chịu hơn cả có biểu cảm.
“Kỳ Độ.”
“Ừ.”
“Có phải anh lại hiểu lầm gì nữa không?”
Anh im lặng nhìn tôi.
“Cậu có muốn giải thích không?”
“Muốn.”
“Vậy cậu nói đi.”
Tôi há miệng.
“Tôi và Giang Chiếu Dạ…”
Lời vừa đến cửa miệng, điện thoại đột nhiên reo vang.
Là ông anh tôi.
Tôi tức muốn block luôn ổng cho rồi.
Bắt máy xong, giọng ổng đầu dây bên kia đè xuống cực kỳ khẽ.