Chương 2 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

*[Bây giờ cứ nhắm mắt lại là tôi lại thấy dáng vẻ cô ấy nói chữ “cút”.]*

Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, nụ cười trên khóe môi từ từ thu lại.

Kéo xuống dưới, là một câu bổ sung của chủ thớt:

*[Xin nói rõ trước, tôi là người có nguyên tắc.]*

*[Tôi không bao giờ đụng vào người con gái mà anh em mình thích.]*

Khu vực bình luận đã phát điên rồi.

– *[Anh không đụng, anh chỉ hỏi thăm chút thôi ha.]*

– *[Người con gái anh em thích mắng anh cút, anh ở đây tương tư vớ vẩn cái gì?]*

– *[Cứu mạng, đọc tiêu đề tôi cứ tưởng là biến thái, ấn vào mới biết là biến thái mang não yêu đương.]*

– *[Chủ thớt, nghe tôi khuyên một câu, tránh xa người con gái bạn mình thích ra.]*

– *[Không được, mị muốn xem diễn biến tiếp theo.]*

Chủ thớt rep lại rất nhanh:

*[Tôi không hề có ý định tiếp cận.]*

*[Tôi chỉ thấy áo cô ấy bị ướt, dễ bị cảm lạnh thôi.]*

Cư dân mạng: *[Tiêu rồi, anh bắt đầu thấy xót người ta rồi đấy.]*

Chủ thớt: *[Người bình thường ai cũng sẽ xót thôi.]*

Cư dân mạng: *[Người bình thường bị mắng chữ “cút” mà còn thấy đáng yêu à?]*

Chủ thớt im lặng hai phút.

Rồi rep lại:

*[Giọng cô ấy cũng rất hay.]*

Tôi ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào câu nói đó cả nửa ngày.

Cô bạn cùng phòng thò đầu ra khỏi rèm giường:

“Ôn Chi, cậu cười cái gì thế?”

Tôi tắt màn hình điện thoại.

“Không có gì.”

Hai giây sau, tôi lại mở sáng màn hình.

Bài viết vẫn đang được đẩy lên top.

Chủ thớt lại bổ sung thêm một dòng:

*[Thằng bạn tôi không xứng với cô ấy.]*

Bên dưới lập tức hiện ra một hàng dấu chấm hỏi đồng loạt.

– *[Vừa nãy anh còn bảo anh có nguyên tắc cơ mà.]*

– *[Ông anh à, nguyên tắc của ông vỡ vụn nhanh hơn cả bim bim đấy.]*

– *[Thế này là bắt đầu thấy bạn mình không xứng rồi đúng không?]*

– *[Bước tiếp theo có phải là thấy bản thân mình phù hợp hơn không?]*

Chủ thớt không hề phủ nhận.

Anh ta đáp lại một câu:

*[Đánh giá khách quan thôi.]*

Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Đánh giá khách quan”, trong đầu bỗng lóe lên khuôn mặt lạnh nhạt ngồi ở góc phòng hát lúc nãy.

Và cả mấy ngón tay nắm chặt đến cứng đờ lúc anh ta đưa khăn giấy cho tôi.

Tôi lật người, vùi mặt vào gối.

Chắc không thể nào đâu nhỉ.

Kỳ Độ trông đâu có giống kiểu người sẽ lên mạng đăng bài như thế này.

Khuôn mặt đó của anh, rõ ràng viết rành rành bốn chữ “Tránh xa tôi ra”.

Nhưng tôi vừa nhắm mắt lại, điện thoại lại rung lên một cái.

Chế độ theo dõi đặc biệt trên diễn đàn thông báo có phản hồi mới.

Chủ thớt: *[Nếu ngày mai cô ấy vẫn xuất hiện, tôi nên tỏ ra tự nhiên một chút, hay là tiếp tục giữ khoảng cách?]*

Cư dân mạng: *[Trước tiên anh phải thông não cái tiền đề “cô ấy là người con gái bạn mình thích” đi đã.]*

Chủ thớt: *[Không cần thông não.]*

*[Tôi biết bản thân mình không nên như thế.]*

*[Nhưng hôm nay cô ấy đã nói xin chào với tôi.]*

Bên dưới im lặng vài giây.

Sau đó khu vực bình luận bùng nổ triệt để.

– *[Người ta chỉ nói xin chào thôi ông ơi!]*

– *[Xin chào là ám hiệu quyến rũ gì à?]*

– *[Chủ thớt, anh xong đời thật rồi.]*

Tôi ôm điện thoại, trùm chăn cười đến mức run cả bả vai.

Đang cười dở thì từ từ khựng lại.

Trong phòng hát tối nay.

Hình như tôi thực sự chỉ nói “Chào anh” với đúng một người.

**2**

Sáng hôm sau, tôi bị tin nhắn của anh tôi làm ồn đến tỉnh giấc.

[Dậy chưa?]

[Ôn Chi.]

[Bà tổ của tôi ơi.]

[Giúp anh xem qua tám trăm chữ này xem có vấn đề gì không.]

Tôi nheo mắt mở file tài liệu ra.

Dòng đầu tiên viết chình ình:

*《Bàn về sự ăn năn sâu sắc của tôi khi không nên mượn rượu giải sầu vào đêm khuya và làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của người khác》*

Tôi vừa đọc xong tiêu đề, liền úp luôn điện thoại xuống giường.

Không hổ danh là anh tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)