Chương 10 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc
Đây là thói quen từ nhỏ đến lớn của ổng.
Tôi ăn đùi gà không thích ăn phần da, nên ổng luôn tiện tay gắp lấy.
Nhưng miếng đùi gà vừa được gắp lên, ánh mắt của Kỳ Độ đã dán chặt vào chiếc đùi gà đó.
Sắc mặt anh không tốt lắm.
Anh tôi hoàn toàn không hay biết gì, vẫn cắm mặt nhắn tin cho người ở đầu dây bên kia.
Tôi biết thừa ổng đang báo cáo tiến độ viết kiểm điểm với Chúc Miên.
Kỳ Độ nhìn một lúc, đột nhiên đứng dậy.
Tôi ngẩng đầu.
“Anh đi đâu thế?”
“Mua chút đồ.”
Năm phút sau, anh bưng một chiếc đùi gà mới toanh quay lại.
Đặt thẳng vào khay cơm của tôi.
Anh tôi ngẩng mặt lên.
“Cậu mua đùi gà làm gì?”
Kỳ Độ ngồi xuống.
“Cô ấy hết rồi.”
Anh tôi nhìn chiếc đùi gà mới trong khay của tôi, rồi lại nhìn miếng da gà trên đôi đũa của mình.
“Không phải, nhưng mà nó không ăn da.”
Động tác của Kỳ Độ khựng lại.
Tôi không nói gì.
Chậm rãi gắp chiếc đùi gà đó lên, lột phần da ra, đặt sang một góc khay.
Kỳ Độ nhìn động tác của tôi, giống như đã nhận ra điều gì đó.
Anh vươn tay, đẩy khay cơm của mình sang.
Giọng nói hơi trầm:
“Cho tôi.”
Tim tôi khẽ nhảy lên một nhịp.
Anh tôi ngồi bên cạnh vẻ mặt khó hiểu.
“Cậu cũng đâu có thích ăn da gà?”
Kỳ Độ không nhìn ổng.
“Bây giờ thích rồi.”
Anh tôi: “?”
Tôi cúi đầu cắn một miếng thịt gà.
Rất nóng.
Nóng đến mức tôi suýt nữa thì cười phá lên.
Buổi chiều diễn đàn cập nhật.
*[Bạn tôi cướp đùi gà của cô ấy.]*
Cư dân mạng: *[Cướp đùi gà thì đúng là quá đáng thật.]*
Chủ thớt: *[Cô ấy không ăn da.]*
*[Cậu ta biết điều đó.]*
*[Giữa họ có rất nhiều thói quen mà tôi không hề hay biết.]*
Cư dân mạng: *[Nói thừa, người ta quen nhau lâu hơn anh là cái chắc.]*
Chủ thớt: *[Ừm.]*
*[Nên tôi đã mua một cái mới.]*
Cư dân mạng: *[Cô ấy có ăn không?]*
Chủ thớt: *[Có ăn.]*
*[Cô ấy lột phần da cho tôi.]*
Cư dân mạng: *[Chúc mừng anh, anh đã có danh phận ăn da gà.]*
*[Cười chết mất, bước đầu tiên làm bạn trai bí mật: Ăn da gà nữ thần bỏ lại.]*
Chủ thớt: *[Không phải bỏ lại.]*
*[Là cô ấy cố tình cho tôi.]*
Cư dân mạng: *[Thế rốt cuộc là anh có ăn không?]*
Chủ thớt im lặng một lúc rất lâu.
*[Ăn rồi.]*
*[Hơi ngấy.]*
*[Nhưng chấp nhận được.]*
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ “chấp nhận được”, đang cười, tự nhiên lại thấy có chút xót xa.
Kỳ Độ người này, thực sự rất kỳ lạ.
Rõ ràng là anh đang hiểu lầm một cách thái quá.
Nhưng lại nghiêm túc đến mức chẳng giống một trò đùa chút nào.
Buổi tối, anh tôi rủ tôi xuống sân vận động đi dạo một vòng.
Ổng bảo bản kiểm điểm đã gửi đi rồi, nhưng Chúc Miên vẫn chưa rep.
Tôi bảo: “Anh mà còn giở chứng nữa, thì tôi mặc kệ anh đấy.”
Ổng lập tức giơ tay đầu hàng.
“Anh hứa tối nay không giở chứng.”
“Câu này hôm qua anh cũng nói rồi.”
“Hôm qua là hôm qua anh của ngày hôm nay đã là một người đàn ông trưởng thành rồi.”
Tôi cười nhạt.
“Trưởng thành rồi mà còn bắt tôi đi dạo cùng anh à?”
Ổng cãi chày cãi cối lý lẽ hùng hồn:
“Anh sợ anh không nhịn được lại chạy đến dưới lầu nhà cô ấy.”
Tôi đang định mắng ổng, thì phía trước đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
Kỳ Độ đi từ phía bên kia sân vận động lại.
Trong tay anh cầm hai chai nước khoáng.
Nhìn thấy tôi và anh tôi đi song song cạnh nhau, bước chân anh rõ ràng khựng lại một chút.
Anh tôi vô tư lự giơ tay vẫy gọi:
“Kỳ Độ!”
Kỳ Độ bước đến, đưa một chai nước cho anh tôi.
Anh tôi nhận lấy.
“Cảm ơn nhé.”
Kỳ Độ đưa chai còn lại cho tôi.
Tôi đón lấy.
Nắp chai đã được vặn lỏng sẵn rồi.
Tôi ngước lên nhìn anh.
Anh đảo mắt sang hướng khác.
“Tiện tay.”
Lại là tiện tay.
Anh tôi mở nắp chai, ực một ngụm lớn.
Sau đó thuận tay quàng luôn cánh tay lên vai tôi.
“Đi thôi, đi cùng anh vòng nữa nào.”
Chai nước trong tay Kỳ Độ khẽ phát ra một tiếng “cạch” nhỏ.
Bị anh bóp đến biến dạng.