Chương 9 - Người Chồng Phản Bội
Tôi bước đến trước mặt Hứa Ân, từ trên cao nhìn xuống cô ta.
“Hứa Ân,” tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của cô ta, giọng nhẹ nhàng:
“Cậu luôn nói, tôi chỉ là người nhặt lại những gì cậu bỏ đi.
Nhưng cậu có bao giờ nghĩ đến – ngay từ đầu, cậu đã chẳng có gì cả.
Cái gọi là ‘sở hữu’ của cậu, chỉ là một giấc mơ tự mình hoang tưởng ra mà thôi.”
“Tình cảm của Chu Dự An, sự quan tâm của bạn bè, thiện ý của mọi người…
Cậu xem tất cả những thứ đó là điều hiển nhiên, tiêu xài phung phí, thậm chí còn muốn chiếm làm của riêng.
Nhưng sự thật là – những điều đó, vốn dĩ chưa từng thuộc về cậu.”
“Cậu ghen tỵ với tôi, nên muốn phá hủy tôi.
Cậu muốn chứng minh cậu giỏi hơn tôi.
Cậu muốn chứng minh chỉ có cậu mới xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.
Nhưng kết quả thì sao?
Chính tay cậu đã phá hủy chính mình.”
Thân thể Hứa Ân run rẩy dữ dội, ánh mắt nhìn tôi cuối cùng cũng lộ ra một tia sợ hãi.
Tôi đứng dậy, không nhìn cô ta nữa.
“Từ hôm nay,” tôi quay sang mọi người trong phòng, tuyên bố rõ ràng,
“tôi, Ôn Chích, không còn người bạn nào tên là Hứa Ân.
Nơi nào có tôi, sẽ không có cô ta.
Còn nơi nào có cô ta, làm ơn đừng gọi tôi.”
Nói xong, tôi xách túi lên, quay người rời khỏi phòng.
Phía sau là sự im lặng chết chóc, và tiếng khóc nức nở đầy tuyệt vọng mà Hứa Ân không thể kìm nén.
Bước ra khỏi câu lạc bộ Lan Đình, gió đêm lùa qua mặt – lạnh, nhưng rất dễ chịu.
Tôi hít sâu một hơi, cảm giác như tảng đá đè trên ngực suốt cả tháng trời cuối cùng cũng được dỡ xuống.
Một chiếc xe màu đen, lặng lẽ đỗ bên đường.
Là xe của Chu Dự An.
Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt đầy mỏi mệt và thấp thỏm bất an của anh ta.
Thấy tôi, anh lập tức đẩy cửa xe, nhanh chóng bước tới.
“Chích Chích…”
Anh muốn nói gì đó, nhưng khi thấy vẻ mặt bình tĩnh của tôi, lời lại nghẹn nơi cổ họng.
Chúng tôi đứng đó, im lặng nhìn nhau thật lâu.
“Lên xe đi, anh đưa em về.”
Cuối cùng, anh là người phá vỡ sự im lặng trước.
Tôi không từ chối.
Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió từ máy điều hòa.
Anh lái xe rất chậm, rất vững vàng.
Gần về đến nhà, tôi cuối cùng cũng mở miệng:
“Bản thỏa thuận ly hôn đó, tôi vẫn chưa ký.”
Bàn tay đang nắm vô lăng của Chu Dự An bỗng siết chặt, xe hơi lắc nhẹ.
Anh không nói gì, chỉ nín thở, chờ tôi nói tiếp.
“Không ly hôn cũng được,” tôi nói, “nhưng tôi có điều kiện.”
Đôi mắt anh sáng rực lên ngay lập tức, như người chết đuối bám được vào cọc cứu sinh.
Anh dừng xe gấp, quay đầu lại, nhìn tôi đầy khẩn thiết.
“Em nói đi! Điều kiện gì anh cũng đồng ý!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ một:
“Thứ nhất – từ hôm nay, mọi tài khoản xã hội của anh, điện thoại, WeChat, mạng xã hội, phải vĩnh viễn công khai với tôi.
Tôi có thể kiểm tra bất kỳ lúc nào, không được giấu giếm gì cả.”
“Được!” – Anh không chút do dự.
“Thứ hai – sau này, bất cứ chuyện gì liên quan đến người khác giới, dù lớn hay nhỏ, anh phải báo cáo ngay lập tức.
Để tôi quyết định anh có nên tham gia hay không, và nên xử lý thế nào.”
“Được!”
“Thứ ba,” tôi ngừng lại một chút, nhìn vào mắt anh, nói ra điều quan trọng nhất:
“Từ bây giờ, trong vòng một năm, anh phải theo đuổi tôi lại từ đầu.”
Chu Dự An sững người.
“Trong một năm này, chúng ta là vợ chồng trong giai đoạn ‘ly thân tĩnh tâm’.
Vẫn sống cùng nhà, nhưng ngủ riêng phòng.
Anh có thể tốt với tôi, quan tâm, tặng quà – nhưng tất cả, phải dưới thân phận một người đang theo đuổi tôi.”
“Sau một năm, nếu tôi thấy hài lòng, bản thỏa thuận ly hôn đó – tôi sẽ xé ngay trước mặt anh.
Nếu chúng ta có thể tìm lại được sự tin tưởng và cảm xúc ban đầu, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
“Còn nếu… em không hài lòng thì sao?” – Giọng anh run nhẹ.
Tôi bình thản:
“Thì chúng ta sẽ cùng nhau tới cục dân chính, biến thỏa thuận đó thành hiện thực.
Lúc đó, chia tay trong êm đẹp, không ai oán trách ai.”
Xe lại rơi vào yên lặng.
Tôi không cho anh một đáp án chắc chắn, mà là một cơ hội để làm lại từ đầu.
Cơ hội này đầy rẫy thử thách và ẩn số – anh cần 100% chân thành và kiên nhẫn, để hàn gắn vết nứt chính anh đã tạo ra.
Với anh, điều đó không công bằng.
Nhưng đời này, làm gì có nhiều điều công bằng?
Anh đã phạm sai lầm, thì phải trả giá.
Một lúc sau, Chu Dự An cuối cùng cũng cất lời, giọng khàn đặc nhưng vô cùng kiên định:
“Được.
Anh đồng ý.”
“Ôn Chích, cảm ơn em… cảm ơn em vẫn chịu cho anh một cơ hội.”
Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Đừng cảm ơn tôi.” – Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo những ánh đèn đường lùi dần phía sau.
“Chu Dự An, đây là cơ hội cuối cùng của anh.
Hy vọng anh… đừng phá hỏng nữa.”
11
“Người theo đuổi” Chu Dự An, chính thức nhậm chức.
Anh ấy chuyển về nhà, nhưng hoàn toàn tuân thủ quy tắc của tôi – ngủ ở sofa giường trong phòng làm việc.
Sáng hôm sau, tôi còn đang ngủ thì ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức.
Tôi bước ra khỏi phòng ngủ, thấy Chu Dự An đang mặc tạp dề, bận rộn trong bếp.
Trên bàn ăn đã bày sẵn cháo kê, há cảo tôm và trứng chiên – đều là món tôi thích.
Thấy tôi, anh có vẻ hơi căng thẳng, lau tay vội vàng:
“Em dậy rồi à? Mau ăn đi, còn nóng đấy.”
Tôi không nói gì, chỉ ngồi xuống ăn lặng lẽ.
Hương vị rất ngon, là hương vị quen thuộc ngày xưa.
Ăn xong, anh tranh phần rửa bát, rồi lau sàn nhà bóng loáng, đến cả cửa sổ cũng sạch không tì vết.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn bóng lưng bận rộn của anh, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Ngày xưa, chúng tôi thường làm những việc này cùng nhau.
Cuối tuần lười biếng nằm nướng trên giường, rồi cùng nhau vào bếp – người nấu cháo, người chiên trứng – cười nói ríu rít.
Còn giờ, chỉ còn mình anh diễn một vở độc thoại.
Buổi tối, anh nấu một bàn đầy món tôi thích.
Lúc ăn, anh liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn mình thì ăn chẳng được mấy miếng, chỉ chăm chú nhìn tôi ăn.
“Chiều nay anh đi gặp Hứa Ân.” – Anh bỗng nói.
Tay tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh đã nói chuyện với sếp của cô ta.
Cô ta lợi dụng chức vụ tiết lộ bí mật công ty, lừa gạt đối tác, gây ảnh hưởng nghiêm trọng.
Cô ta đã bị sa thải.
Ngoài ra, anh đã nhờ luật sư gửi đơn kiện, tố cáo cô ta vu khống và xâm phạm quyền riêng tư.”
Tôi hơi bất ngờ.
Không ngờ anh lại ra tay dứt khoát đến vậy.
“Anh nghĩ, loại cỏ độc, phải nhổ tận gốc mới không để lại hậu hoạn.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy:
“Anh không muốn cô ta có bất cứ cơ hội nào nữa để làm tổn thương em, hoặc phá hoại cuộc sống của chúng ta.”
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn.