Chương 7 - Người Chồng Mất Trí Nhớ
Tôi cũng không giục, chỉ nghiêng đầu nhìn anh.
Anh nghĩ một lát, mới ngồi xuống mép giường.
“Đèn.”
Anh giơ tay, tắt đèn.
Bóng tối phủ xuống.
Cánh tay anh vươn từ bên cạnh tới, kéo tôi về phía anh.
Tôi thuận theo sức anh dựa vào.
Má áp lên lồng ngực anh, nghe thấy anh nặng nề thở ra một hơi.
Giống như có thứ gì đó cuối cùng cũng được buông xuống.
Rèm cửa không kéo kín.
Ánh đèn đường bên ngoài lọt vào một vệt sáng, rơi trên sàn nhà.
14
Hơi thở của Trì Hạ Chiêu lướt qua má tôi.
Anh buông tôi ra.
Trán anh tựa lên trán tôi.
“Vợ.”
“Ừ?”
“Muốn tắm.”
Tôi sững ra, bật cười.
“Vậy anh đi đi.”
Anh không động.
Qua vài giây, anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, rầu rĩ nói:
“Cùng nhau.”
Trong phòng tắm, hơi nóng nhanh chóng lan ra.
Mặt gương phủ một tầng sương.
Trì Hạ Chiêu đứng dưới vòi sen, dòng nước theo đuôi tóc anh nhỏ xuống.
Tôi dựa trước ngực anh, cảm nhận nhịp tim của anh.
Rất nhanh, rất loạn.
Tay anh vòng qua eo tôi, động tác rất nhẹ.
“Vợ.”
“Anh thích em lắm.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Giọt nước trượt theo gò má anh.
Nốt ruồi nơi yết hầu thoắt ẩn thoắt hiện trong làn hơi nước.
“Em biết mà.”
Anh cúi đầu, hôn lên môi tôi.
Tôi vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy.
Tiếng nước dần bị tiếng hô hấp che lấp.
Tay anh từ eo tôi đi lên, động tác rất chậm, mang theo sự kiềm chế.
Anh cúi người bế tôi lên, để tôi dựa vào tường.
Dòng nước rơi trên người, mang theo cảm giác ấm nóng.
Nụ hôn của anh rơi bên cổ tôi, rồi dần đi xuống.
Tôi nhắm mắt, ngón tay luồn vào tóc anh.
“A Chiêu…”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt là sự dịu dàng và kiềm chế quen thuộc.
“Ừ, anh đây.”
Tiếng nước vẫn tiếp tục vang lên.
Hơi nóng càng lúc càng dày.
Sương trên gương tụ thành giọt nước, trượt xuống theo mặt kính.
Trước khi trời sáng, tôi mơ màng tỉnh một lần.
Trì Hạ Chiêu đã ngủ rồi.
Cánh tay vẫn đặt trên eo tôi, cằm nhẹ nhàng chạm vào đỉnh đầu tôi.
Khi ngủ, anh không còn chút phòng bị nào, mày cũng giãn ra.
Tôi nhìn mặt anh một lúc.
Rồi lại ngủ thiếp đi.
15
Sáng hôm sau, trong bài đăng có thêm một bình luận mới.
Trì Hạ Chiêu đăng, thời gian là hơn hai giờ sáng.
Chắc là vừa xong chuyện lúc đó.
Là một tấm ảnh chụp từ camera.
Anh quỳ một gối bên giường, ngẩng đầu lên, còn tôi cúi đầu hôn anh.
Cú đêm trong khu bình luận lập tức nổ tung.
【!!! Đây là ý đã hòa giải rồi hả?】
【Ba năm trước theo đuổi vợ một năm, mất trí nhớ lại theo đuổi thêm mấy ngày. Đời này đều dùng để theo đuổi cô ấy.】
【Thiết lập nhân vật của anh Chiêu Trò: miệng khoan thủng Trái Đất, trong lòng chỉ chứa một người.】
Tôi ngồi bên giường, nhờ ánh sáng buổi sớm đọc hết khu bình luận.
Trì Hạ Chiêu từ phòng tắm đi ra, trên tay còn đang lau nước.
Cúi đầu nhìn màn hình điện thoại của tôi, rồi lại dời mắt đi.
Anh đặt khăn sang một bên, đi tới.
Ôm tôi vào lòng, cằm nhẹ nhàng tựa lên đỉnh đầu tôi.
“Anh xóa bài nhé.”
“Bị em thấy rồi, mất mặt lắm.”
Tôi vươn tay chọc chọc ngực anh.
“Vậy sao bài ba năm trước anh vẫn chưa xóa?”
Anh mím môi.
“Không quên đường mình đã đi qua.”
Tôi: “?”
Ngày nào cũng nói linh tinh.
“Lần này mất trí nhớ, cũng có thấy anh tham khảo đường cũ đâu.”
Tôi xoay màn hình về phía anh, chỉ vào khu bình luận.
“Hơn nữa cư dân mạng còn biết nói chuyện hơn anh nhiều.”
Trì Hạ Chiêu liếc màn hình, bĩu môi, quay đầu đi.
Tôi quỳ ngồi dậy, ôm lấy đầu anh.
“Không mất mặt, rất đáng yêu.”
“Giữ lại đi, sau này khi anh làm em tức giận, em lấy ra xem.”
“Nói không chừng chẳng cần anh dỗ, em đã tha thứ cho anh rồi.”
Anh ngẩng đầu trong lòng tôi.
Lẩm bẩm:
“Bây giờ ngay cả tư cách dỗ em cũng bị tước đoạt rồi à?”
“Vậy em còn cần anh làm gì nữa?”
Tôi sững ra mấy giây.
Không ngờ mạch suy nghĩ của anh có thể lệch đến mức này.
Tôi cười rồi hôn anh liên tục mấy cái.
16
Trì Hạ Chiêu giữ bài đăng lại.
Nhưng không cập nhật nữa.
Kết quả, bài đăng nổi rần rần.
Nguyên nhân là một blogger tình cảm có cả triệu người theo dõi.
Người đó cắt ảnh các bài đăng của anh từ ba năm trước đến thời gian mất trí nhớ, làm thành một video.
Tiêu đề là:
【Người đàn ông miệng nói muốn đá cô ấy, kết quả đá chính mình vào hôn nhân】
Tôi lướt thấy lúc đang ăn cơm.
Bấm vào xem một cái, lượt thích đã sắp vượt năm trăm nghìn.
Tôi gửi video cho Trì Hạ Chiêu.
Anh ngồi ở đầu kia sofa, xem hai giây.
“Cái người nhiều chuyện đó…”
“Hơn bốn trăm nghìn lượt thích.”
Tôi nhích về phía anh.
“Lát nữa sẽ phá mười triệu thôi.”
Anh úp điện thoại lên đùi, mặt căng ra.
Tôi an ủi anh.
“Không phải chuyện lớn đâu, không ai nhận ra anh.”
“Ồ.”
Sao tôi lại cảm thấy hình như anh còn hơi thất vọng?
Tôi tiếp tục xem.
Liếc Trì Hạ Chiêu một cái.
Không biết anh sáp lại từ lúc nào.
Đang rũ mắt nhìn màn hình của tôi.
Phát hiện tôi nhìn anh, anh bình tĩnh lùi về sau hai bước.
“Muốn xem thì xem thẳng đi.”
Anh “hừ” một tiếng, quay mặt đi.
“Không muốn xem.”
Tôi không vạch trần anh, tiếp tục xem.
Bên cạnh có chút động tĩnh.
Hạ Chiêu lấy điện thoại từ chỗ tôi, nhét vào túi mình.
“Được rồi, xem ít thôi.”
“Xem nhiều lại lâng lâng.”