Người Chồng Mất Trí Nhớ

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

“Vợ ơi.”

Cầm tờ thỏa thuận ly hôn đứng ở cửa phòng bệnh, cả người tôi cứng đờ.

Cố Hoài An trên giường bệnh vừa tỉnh lại, trán quấn băng gạc, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng lại vươn tay về phía tôi chuẩn xác vô cùng, giọng nói khàn khàn cất lên đòi mạng: “Lại đây, cho anh ôm một cái.”

Tôi: “…”

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến chết chóc.

Nửa tiếng trước, người đàn ông này còn lạnh nhạt thông báo với tôi qua điện thoại:

“Mang đầy đủ thỏa thuận ly hôn đến, ký xong trước mười giờ, chiều nay tôi còn có cuộc họp.”

Vậy mà giờ đây, anh nhìn tờ giấy ly hôn trong tay tôi, cau mày, ánh mắt ngay lập tức lạnh lẽo.

“Ai cho phép em ly hôn?”

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã nhìn sang cậu trợ lý bên cạnh, giọng điệu âm trầm: “Cô ấy mang thai ba tháng rồi, các cậu cứ thế để cô ấy một mình chạy đến bệnh viện sao?”

Trợ lý: “…Hả?”

Tôi: “???”

Giây tiếp theo, cặp lồng giữ nhiệt trong tay mẹ chồng tôi “xoảng” một tiếng rơi xuống đất.

Nhưng Cố Hoài An lại như không nhận ra chuyện gì, chỉ chằm chằm nhìn tôi, đáy mắt ửng đỏ, giọng nói nhẹ bẫng như sợ làm tôi giật mình:

“Lâm Vãn, đừng quậy nữa.”

“Tối qua em còn ôm anh khóc, nói không nỡ xa anh cơ mà.”

“Sao hôm nay lại không cần anh nữa rồi?”

Tôi nghi ngờ Cố Hoài An bị đụng hỏng não rồi.

Hơn nữa còn hỏng rất triệt để.

Chúng tôi là kết hôn theo hợp đồng, thời hạn hai năm, hôm nay ly hôn, giấy trắng mực đen, quy trình rõ ràng.

Trước khi cưới anh đã nói rất minh bạch——

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...