Chương 3 - Người Chồng Giống Hệt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“A Tịch rõ ràng đang tăng ca ở công ty kiếm tiền lớn, vất vả nuôi cái gia đình này! Còn mày thì sao? Chạy tới đây tùy tiện kéo một thằng đàn ông hoang nào đó rồi nói là chồng mình? Mày còn biết xấu hổ không? Mặt mũi nhà họ Bùi chúng ta đều bị mày làm mất hết rồi!”

Tôi sững sờ.

“Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy? Đó chính là Bùi Tịch mà!”

Tôi kéo tay áo mẹ chồng, liều mạng kéo bà về phía bàn.

“Mẹ nhìn kỹ đi! Ánh mắt đó, cái mũi đó, thậm chí vết sẹo nhỏ trên cằm do hồi nhỏ bị ngã! Nếu không phải Bùi Tịch thì là ai? Con đã ngủ với anh ấy ba năm rồi, lẽ nào con lại nhận nhầm?”

Bố chồng cũng bước lên, một tay gạt phăng tay tôi ra.

“Thẩm Thanh à Thẩm Thanh, bình thường chúng ta còn tưởng con là đứa hiểu chuyện. Không ngờ con lại là kẻ điên!”

“Con nhìn cho rõ đi! Đó là người xa lạ! Chỉ là trông hơi giống A Tịch thôi, vậy mà con dính lên như miếng cao dán chó! Có phải con sớm đã muốn đội nón xanh cho A Tịch rồi, nên thấy ai cũng tưởng là chồng mình không?”

Đám người vây xem nghe vậy lập tức xôn xao.

“Tôi đã nói cô ta là kẻ điên mà, ngay cả bố mẹ chồng cũng nói thế.”

“Hóa ra là phát điên vì đàn ông, thấy trai đẹp là nhận làm chồng.”

“Chậc chậc, bố mẹ chồng này cũng xui thật, gặp phải cô con dâu thần kinh như vậy.”

“Không… không phải…”

Tôi liều mạng lắc đầu.

“Tôi không điên! Tôi thật sự không điên! Vừa nãy điện thoại của anh ta rõ ràng không hề reo! Nhưng WeChat lại trả lời tôi! Đây chính là bằng chứng!”

Mẹ chồng cười lạnh một tiếng, móc điện thoại từ trong túi ra, dí thẳng vào mặt tôi.

“Bằng chứng? Mày muốn bằng chứng đúng không? Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn cho rõ!”

Trên màn hình, rõ ràng hiện lên một lịch sử cuộc gọi video.

Thời gian gọi: mười phút trước.

Thời lượng cuộc gọi: 3 phút 20 giây.

Người gọi: con trai.

Mẹ chồng mở chi tiết cuộc gọi đó rồi quát lên:

“Mười phút trước! Ngay lúc chúng tao chuẩn bị ra cửa, A Tịch vừa gọi video cho chúng tao báo bình an! Nó nói công ty hơi bận, bảo chúng tao đừng lo!”

“Trong video nó mặc đồng phục công ty, phía sau là văn phòng! Chẳng lẽ còn giả được sao?”

“Vậy mày nói cho tao nghe xem, nó làm sao có thể trong vòng mười phút bay từ công ty đến đây, còn thay quần áo, dẫn theo một con đàn bà bụng bầu?”

Tôi nhìn lịch sử cuộc gọi đó, hoàn toàn ngây người.

Mười phút trước…

Lúc đó tôi đang gọi điện cầu cứu bố mẹ chồng.

Nói cách khác, vào thời điểm ấy, Bùi Tịch thật sự đang gọi video cho họ?

Vậy người trước mặt tôi là ai?

Lẽ nào thật sự là tôi suy nghĩ quá nhiều?

Thật sự là tôi xuất hiện ảo giác?

Tôi quay đầu nhìn Bùi Tịch đang ngồi đó.

Lúc này anh ta cuối cùng cũng đứng dậy, lễ phép nhưng xa cách gật đầu với bố mẹ chồng:

“Bác trai, bác gái, tôi với vợ tôi đang ăn cơm, chị này đột nhiên lao tới lật bàn rồi chửi bới, thật sự làm chúng tôi sợ hãi.”

“Nếu là người nhà của hai bác thì phiền hai bác mau đưa đi giúp. Nếu còn tiếp tục gây rối, tôi chỉ còn cách báo cảnh sát.”

“Ôi trời, xin lỗi nhé cậu trai! Thật sự xin lỗi!”

Bố chồng liên tục cúi đầu, “Là chúng tôi không dạy dỗ tốt con dâu, làm phiền hai người rồi! Bữa ăn này chúng tôi trả, tổn thất cũng sẽ bồi thường! Chỉ cần đừng báo cảnh sát là được!”

Mẹ chồng cũng vội vàng cười làm lành: “Đúng vậy đúng vậy, xem vợ cậu bị dọa kìa. Con đàn bà điên này chúng tôi lập tức mang đi, về nhà nhất định nhốt lại!”

Nhìn cảnh tượng này, tôi chỉ thấy vô cùng hoang đường.

Bố mẹ chồng của tôi, lại cúi đầu khom lưng với chính con trai ruột của họ, gọi anh ta là “cậu trai”.

“Đi! Về nhà với chúng tao!”

Bố mẹ chồng mỗi người một bên giữ chặt cánh tay tôi.

“Đừng ở đây làm mất mặt nữa!”

“Tôi không đi! Tôi không đi!”

Tôi liều mạng giãy giụa, hai chân đạp loạn trên mặt đất.

“Mẹ! Mẹ nhìn lại một lần nữa đi! Đó chính là Bùi Tịch! Sao mẹ có thể không nhận ra con trai mình!”

Tôi khóc đến khản cả giọng, vẫn cố gắng lần cuối.

“Câm miệng! Còn gào nữa tao xé nát miệng mày!”

Hai người họ căn bản không phải đang khuyên tôi về nhà, mà giống như kéo một con chó chết, cưỡng ép lôi tôi đi.

Đám người xung quanh tự động tránh ra một con đường, tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm.

“Con này điên nặng thật rồi.”

“Mau mang đi đi, nhìn cũng thấy đáng sợ.”

Tuyến phòng thủ cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.

Chẳng lẽ… thật sự là tôi sai?

Có lẽ thật sự là dạo gần đây tôi áp lực quá lớn nên xuất hiện vấn đề tâm thần?

Có lẽ người kia thật sự chỉ là một người qua đường trông giống Bùi Tịch?

Có lẽ chiếc vòng tay đó thật sự chỉ là trùng hợp?

Tôi không giãy giụa nữa.

Cơ thể tôi mềm nhũn như sợi mì, mặc cho bố mẹ chồng kéo lê tôi về phía lề đường.

Nhưng tay phải vẫn nắm chặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình từ lâu.

“Mau đi! Về nhà xem tao có đánh gãy chân mày không!”

Bố chồng thấy tôi không phản kháng nữa, tưởng rằng tôi đã ngoan ngoãn, liền dùng sức đẩy mạnh.

Tôi không kịp phòng bị, cả người lảo đảo nhào về phía trước, ngã mạnh xuống đất.

Ngay khoảnh khắc tôi ngã xuống, ngón tay cái của tay phải trong lúc hoảng loạn vô tình quẹt sáng màn hình.

Như có ma xui quỷ khiến, nó ấn trúng nút màu xanh “gọi thoại” trên giao diện cuộc gọi.

Lúc đó, tôi hoàn toàn không ý thức được cuộc gọi đã được thực hiện.

“Tút—”

m thanh cuộc gọi được kết nối trong màn đêm tĩnh lặng không hề lọt vào tai tôi.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Một tràng nhạc bỗng nhiên vang lên.

“May mắn đến chúc bạn may mắn đến! May mắn mang theo niềm vui và tình yêu! May mắn đến…”

m thanh ấy không phát ra từ nơi nào khác.

Mà chính là từ trong chiếc túi xách của mẹ chồng đang nắm chặt cánh tay trái của tôi, còn định kéo tôi lên xe!

Mẹ chồng theo phản xạ buông tay tôi ra, hoảng loạn che chiếc túi của mình.

“Cái… cái điện thoại của ai vậy… sao giờ này lại reo…”

Giọng bà run rẩy.

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua mẹ chồng và đám đông, dừng lại trên người “Bùi Tịch xa lạ” đang chuẩn bị ngồi xuống cách đó năm mét.

Tôi đã nhìn thấy.

Khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, bàn tay đang châm thuốc của Bùi Tịch đột nhiên run mạnh, chiếc bật lửa rơi xuống bàn.

Anh ta gần như theo bản năng đưa tay vào túi áo khoác trống rỗng.

Thế giới trong khoảnh khắc đó trở nên vô cùng rõ ràng.

Tất cả nghi vấn, tất cả trùng hợp, vào giây phút này ghép lại thành sự thật.

Không phải điện thoại không gọi được.

Chuyện tăng ca là giả.

Video là quay sẵn.

Những trùng hợp đó, tin nhắn WeChat kia, chỉ vì điện thoại của Bùi Tịch đang nằm trong túi của mẹ chồng.

Họ cầm điện thoại của anh ta, diễn kịch ngay trước mặt anh ta.

Bố chồng, mẹ chồng, Bùi Tịch, Lâm Uyển.

Cả gia đình này, trong đêm Giao thừa này, đã hợp sức xoay tôi như chong chóng.

Bài “May mắn đến” lúc này nghe chói tai vô cùng.

Tôi từ dưới đất đứng dậy, không khóc, cũng không làm loạn.

Tôi bước về phía mẹ chồng.

“Đưa đây.”

Tôi đưa tay ra, giọng nhẹ bẫng.

Mẹ chồng lùi lại một bước, ánh mắt lảng tránh.

“Đưa… đưa cái gì? Đây chỉ là cuộc gọi quấy rối…”

“Cuộc gọi quấy rối?”

Tôi cười khẩy một tiếng, chộp lấy dây túi xách của bà.

Mẹ chồng hét lên, sống chết không chịu buông.

“Con đàn bà điên mày định cướp à! Cứu với!”

“Cướp à? Tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về chồng tôi!”

Tôi giật mạnh một cái, móng tay cào rách mu bàn tay mẹ chồng. Bà đau quá buông tay, chiếc túi rơi xuống đất, chiếc điện thoại đang rung trượt ra ngoài.

Màn hình sáng lên, ghi chú hiện rõ — “Con điên”.

Tôi giơ điện thoại lên, quay người lại, hướng màn hình về phía Bùi Tịch.

“Bùi Tịch, giải thích đi?”

“Điện thoại này của ai? Tại sao ghi chú là ‘con điên’? Tại sao điện thoại của anh lại ở trong túi mẹ?”

Bùi Tịch không giả vờ nữa.

Anh ta ném mạnh bao thuốc xuống đất, gương mặt méo mó dữ tợn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)