Chương 1 - Người Chồng Đã Quên Tôi
1
Xuyên vào một cuốn ngôn tình ngọt sủng với thân phận nữ phụ pháo hôi, hệ thống bảo tôi đi gây khó dễ cho nam nữ chính.
Tôi không chịu.
Hơn nữa còn tìm đến nam phụ khi ấy vẫn còn trẻ, cố gắng nuôi dạy anh ấy thành người chính trực đàng hoàng, để phòng sau này anh ấy lớn lên mà hắc hóa.
Mỗi ngày còn phải tẩy não anh ấy: “Thấy hai người kia chưa, họ là một đôi đó, chúng ta tuyệt đối không được phá CP của họ!”
Thế là Ninh Úc ngoan ngoãn không đi phá CP nữa.
Ngược lại còn bắt đầu nhiệt liệt theo đuổi tôi.
Cho đến tận bây giờ, tôi và Ninh Úc đã kết hôn năm năm rồi.
Năm năm qua anh ấy nơi nơi nhường nhịn tôi, đối với tôi chu đáo lại dịu dàng.
Cho nên khi nghe tin Ninh Úc gặp tai nạn xe, tôi lập tức buông công việc trong tay, chạy đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Ninh Úc mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ caro xanh trắng, nhưng không hề lộ vẻ bệnh tật, khí thế quanh người ngược lại càng thêm sắc bén.
Tôi bước vào đặt bình canh đã hầm xuống, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt anh.
Anh giống như đang nhìn một người xa lạ.
Tôi khẽ khựng lại, cho rằng do cơ thể anh không thoải mái, vì thế hôn lên mặt anh một cái, lại giơ tay sờ trán anh, lo lắng hỏi:
“Giờ đỡ hơn chưa, có chỗ nào không thoải mái?”
Ninh Úc dường như còn chưa kịp phản ứng, khẽ nhướng mày nhìn tôi, như đang suy nghĩ điều gì.
Vài giây sau, anh cuối cùng cũng mở miệng:
“Cố Ánh Lê?”
Trong lòng tôi nghi hoặc, nhưng vẫn lấy canh mình đã hầm ra, vừa đáp lời anh, vừa múc một muỗng đưa tới bên miệng anh:
“Ừm ừm, nếm thử xem canh có ngon không? Tôi đặc biệt hầm cho anh đó.”
Anh không mở miệng.
Chúng tôi cứ thế ngồi đối diện nhau, giằng co hồi lâu.
Ninh Úc dường như cuối cùng cũng chợt hiểu ra điều gì đó, không để ý tới muỗng canh kia, ngược lại nhìn chằm chằm tôi, bỗng cười ngả ngớn.
“Đây chẳng phải con chó liếm của ai đó sao, thế nào, giờ đổi sang bò lên giường tôi rồi à?”
“Không đi tìm Tiêu Thanh, đến chỗ tôi làm gì?”
“Keng——”
Cái bát trong tay tôi rơi xuống đất, canh văng khắp sàn.
Tôi đứng dậy, chậm rãi chớp mắt.
Tiêu Thanh.
Là nam chính của cuốn ngôn tình ngọt sủng này.
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía Ninh Úc.
Anh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên nụ cười ngả ngớn.
Không đúng.
Đây không phải Ninh Úc.
Đây căn bản không phải Ninh Úc do tôi nuôi lớn từ nhỏ, anh ấy phải là người trầm ổn, đáng tin lại dịu dàng.
Ninh Úc tuyệt đối sẽ không lộ ra loại biểu cảm này.
Trong khoảnh khắc như tia điện xẹt qua tôi nhớ lại miêu tả trong nguyên tác.
Trong nguyên tác, Ninh Úc với thân phận nam phụ, sau khi trưởng thành liền hoàn toàn hắc hóa, trở thành phản diện lớn nhất.
Anh ta chơi đời bất cần, thủ đoạn tàn nhẫn, chỉ duy nhất với nữ chính mới giữ lại một tia ôn tình.
Còn tôi trong nguyên tác là dạng người thế nào đây.
Tôi là nữ phụ hám tiền vô não, si mê Tiêu Thanh, một lòng muốn thượng vị, càng không ít lần ngáng chân nữ chính.
Kết cục tự nhiên chẳng tốt đẹp gì, cuối cùng bị Ninh Úc đã hắc hóa tra tấn đến phát điên.
Mà hiện tại người tôi yêu thương suốt năm năm qua đã không còn ký ức khi ở bên tôi, chỉ lạnh nhạt và châm chọc nhìn tôi.
Biểu cảm tôi dần dần lạnh xuống.
Hiện giờ cũng không cần ở lại đây nữa, tôi xách túi, chuẩn bị rời đi.
Khựng lại một chút, nhìn Ninh Úc thuộc về nguyên tác kia, tôi cong mắt cười, ôm tâm tư đơn thuần chỉ muốn ghê tởm anh một chút, mở miệng:
“Đúng vậy đó Ninh tổng, dù sao không có sự đồng ý của anh, tôi cũng không bò nổi lên giường anh đâu.”
Nói xong liền xoay người rời đi, vừa bước được hai bước, phía sau truyền tới tiếng cốc bị đập mạnh vào tường.
Tôi theo bản năng quay đầu, mảnh kính vỡ văng tung tóe, một mảnh nhỏ sượt qua gò má tôi bay ra ngoài.
Dòng máu ấm nóng chậm rãi trào ra, bước chân tôi khựng lại, cuối cùng cũng có một nhận thức vô cùng rõ ràng.
Người trước mắt, đã không còn là người chồng yêu tôi nữa.
2
Tôi tùy ý lau vết máu trên má, một câu cũng không nói, bước ra khỏi phòng bệnh.
Ngay sau đó liền nhìn thấy trợ lý của Ninh Úc đứng canh ngoài cửa, vẻ mặt như vừa gặp ngày tận thế.
Anh ta run rẩy mở miệng: “Phu nhân, mặt của cô sao vậy… Ninh tổng anh ấy?”
Tôi cười như không cười liếc anh ta một cái: “Anh có thể vào xem thử.”
Trợ lý Trương nghe lời bước vào, hơn nữa khi nhìn thấy đầy đất toàn mảnh kính vỡ trong phòng, liền phát ra tiếng thét chói tai:
“Ninh tổng anh?! Anh vừa rồi nổi giận với phu nhân sao?!”
Trong phòng bệnh, Ninh Úc nhìn trợ lý đã theo mình nhiều năm, có chút mất kiên nhẫn đáp:
“Làm gì mà hô to gọi nhỏ như vậy, chẳng qua chỉ là tìm chút mới mẻ, tôi đâu phải rời cô ta là không sống nổi?”
Trợ lý Trương cuối cùng cũng tìm lại được chút lý trí: “Không phải… anh, anh đang nói lời tức giận đúng không? Tôi bây giờ đi mời phu nhân quay lại, anh xin lỗi cô ấy một tiếng, mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được——”
Ninh Úc gần như bật cười vì tức, trực tiếp ngắt lời anh ta:
“Xin lỗi?”
“Cô ta là thân phận gì mà muốn tôi xin lỗi?”
Trợ lý Trương: “Anh không biết cô ấy là thân phận gì sao!”
Ninh Úc thờ ơ nói: “Chẳng lẽ còn là tổ tông của tôi?”
Trợ lý Trương cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Trợ lý Trương nghi hoặc.
Trợ lý Trương trầm tư.
Trợ lý Trương kinh hãi.
Cuối cùng anh ta như đối mặt đại địch mà mở miệng: “Ninh tổng anh… mất trí nhớ rồi sao?”
“Anh quên rồi sao, anh và Cố tiểu thư đã kết hôn rồi, là vợ chồng danh chính ngôn thuận đó!”
Ninh Úc rõ ràng không tin, hừ cười một tiếng:
“Tôi? Với cô ta? Kết hôn? Sao, anh cũng bị cô ta mua chuộc, cấu kết lại lừa tôi?”
Trợ lý Trương sốt ruột đi vòng quanh phòng hai vòng: “Xong rồi, xong rồi, lần này thật sự xong hết rồi…”
Anh ta đột nhiên nhớ ra điều gì, mạnh tay vỗ một cái:
“Ồ! Tôi nhớ rồi! Dưới gối!”
Ninh Úc: “?”
Trợ lý Trương mỉm cười: “Anh thử xem dưới gối anh có gì nhé.”
Ninh Úc im lặng nhấc gối lên——và vui mừng nhận được hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn đỏ chói.
Trợ lý Trương nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn, giống như nhìn thấy thuốc an thần.
Cuối cùng anh ta thở phào một hơi, không để ý tới Ninh Úc vẫn còn đang chấn kinh, chỉ vỗ vai ông chủ mang tính trấn an:
“Được rồi tổng tài, mất trí nhớ không phải chuyện lớn, tôi đi gọi bác sĩ kiểm tra não bộ cho anh.”
“Anh vẫn nên nghĩ xem phải bồi tội với phu nhân thế nào đi.”
3
Bồi tội là chuyện không thể nào.
Liên tiếp mấy ngày, Ninh Úc không hề liên lạc với tôi.
Cho đến một tuần sau, Ninh Úc xuất viện.
Bởi vì anh chỉ bị thương nhẹ, bác sĩ nói xuất viện về tĩnh dưỡng là được.
Khi tôi nhận được tin Ninh Úc sắp xuất viện, tôi đang ở nhà ăn cơm.
Dì Lưu nấu ăn trong nhà đầy vẻ xót xa, làm cho tôi cả một bàn thức ăn:
“Phu nhân mấy ngày nay gầy đi nhiều quá, là đang lo lắng cho sức khỏe của tiên sinh sao?”
Mấy ngày nay quả thực tôi ăn không ngon miệng, cuối cùng mỗi món chỉ ăn vài miếng đã không muốn ăn nữa.
Lại ngồi ở phòng khách xem TV một lúc cho đỡ buồn chán, tôi đứng dậy định lên lầu về phòng.
Huyền quan bỗng truyền đến tiếng mở cửa.
Giọng dì Lưu vui mừng vang lên: “Tiên sinh cuối cùng cũng về rồi! Phu nhân ngày nào cũng lo lắng cho cậu đó.”
Tôi chưa kịp phản ứng, theo bản năng nhìn về phía Ninh Úc.
Ninh Úc lại nhìn cũng không nhìn, như thể tôi căn bản không tồn tại.
Anh chỉ dặn dì Lưu chuẩn bị cơm.
Dì Lưu không chú ý đến bầu không khí kỳ lạ giữa chúng tôi, đáp một tiếng rồi vào bếp hâm nóng lại những món tôi ăn còn dư.
Thế là khi từng món được bưng lên bàn, Ninh Úc nhìn thấy——
Chén trứng hấp bị thiếu mấy muỗng.
Món ớt xào thịt đã bị tôi gắp hết thịt.
Đậu phụ Ma Bà cho rất nhiều ớt.
Còn có ly sữa chỉ còn lại nửa ly.
Ninh đại tổng tài quả thực tức đến bật cười.
Ninh Úc ngồi trước bàn ăn, một tay chống cằm, tùy ý liếc qua những món đó.
Cuối cùng khóe môi khẽ cong lên, hỏi dì Lưu:
“Nhà hết tiền rồi sao, chỉ có thể ăn đồ thừa?”
Tay dì Lưu bưng bát khựng lại trong thoáng chốc.
Sau đó có chút mơ hồ và khó hiểu nhìn Ninh Úc, như không hiểu câu chất vấn đột ngột của anh.
“Nhưng mà tiên sinh,” dì Lưu lau tay, chân thành hỏi ngược lại.
“Không phải cậu nói, cậu chỉ thích ăn cơm thừa của phu nhân sao?”
Ninh Úc: “?”
Vị phản diện này nhìn một bàn đồ thừa, im lặng hồi lâu, cầm đũa lên lặng lẽ ăn.
Mà lúc này, tôi đã ở trong phòng ngủ.
Không bao lâu, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn, Ninh Úc lười nhác dựa nghiêng vào khung cửa, hất cằm về phía tôi:
“Đây là phòng của tôi, tối nay cô chuyển sang phòng khác ngủ, nghe rõ chưa.”
Từ ban ngày tôi đã luôn cảm thấy đầu óc choáng váng nặng nề, bây giờ cũng không có sức cãi nhau với anh, chỉ gật đầu, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ninh Úc nhíu mày, dường như không hài lòng với phản ứng của tôi.
Anh càng quá đáng hơn mà nói: “Chuyển đến phòng phía đông nhất, cách tôi xa một chút.”
Lần này tôi không để ý đến sự vô lý của anh nữa, chỉ thu dọn xong đồ, trực tiếp đi ngang qua anh rời khỏi.
May mà các phòng khác đều được dọn dẹp thường xuyên, cũng coi như sạch sẽ, chỉ là không rộng bằng phòng ngủ chính.
Tôi chỉ cảm thấy đầu choáng dữ dội, nhanh chóng tắm rửa rồi lên giường chuẩn bị ngủ.
Nửa đêm, tôi bắt đầu sốt cao.
Đầu đau âm ỉ, cả người phát lạnh, tôi mơ màng mở mắt, bỗng phát hiện bên giường có một bóng người.
Dưới ánh trăng yếu ớt, tôi rất dễ nhận ra đó là Ninh Úc.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, tôi còn tưởng Ninh Úc yêu tôi đã quay về.
Gần như theo bản năng, tôi đưa tay ra.
Mà tôi đương nhiên không nhìn thấy mình lúc này thế nào, đuôi mắt bị sốt làm đỏ ửng, ánh mắt long lanh, váy ngủ trễ xuống.
Người trước mặt khựng lại một chút, cuối cùng cúi người xuống.
Tôi làm nũng đưa tay ôm lấy cổ anh, giọng nói lẫn ấm ức:
“A Thanh… đầu tôi đau quá.”
Người trước mặt khựng lại, bỗng đứng thẳng dậy tránh khỏi tôi.
Ninh Úc mạnh tay bẻ cằm tôi quay sang, ngón tay mang chút chai sần nặng nề lau qua đuôi mắt tôi.
Anh tuy cười, nhưng ý cười không chạm đáy mắt, giọng điệu đầy châm chọc:
“Đang gọi ai? A Thanh? Sốt đến mức này rồi, còn nhớ đến Tiêu Thanh của cô sao?”
Không khí ái muội tan biến, anh cúi sát tôi, hơi thở lướt qua gò má tôi.
“Tôi đưa cô đi tìm anh ta nhé? Dáng vẻ hiện tại của cô, anh ta chắc sẽ rất thích đó.”
Tôi cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút.
Khoảnh khắc hoàn hồn, tôi gần như tức đến hoa mắt chóng mặt.
Tôi nghiêng đầu tránh tay anh, xoay người quay lưng về phía anh, kéo chăn lên cao, chỉ ném lại một câu:
“Cút ra ngoài.”
Ninh Úc tức quá hóa cười: “Được thôi, cô cứ sốt đi, chờ A Thanh của cô tới chăm sóc.”
Cửa mở rồi đóng lại, căn phòng lại trở về tĩnh mịch chết chóc.
Tôi nhắm mắt, nước mắt chảy xuống gối cũng mặc kệ, chỉ ép mình ngủ.
Không biết qua bao lâu, tôi cuối cùng cũng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Đáng tiếc ngủ không yên, luôn cảm thấy có thứ gì đó hơi lạnh dán lên trán tôi.
Đến cuối cùng, đầu rốt cuộc không còn đau như vậy nữa.
Tôi cảm nhận được bên giường lõm xuống một khoảng.
Dường như có người rất vụng về mà lạ lẫm ôm tôi vào lòng, lại nhẹ nhàng lau qua vết thương nhỏ trên gò má tôi.
Tôi vì sốt cao mà thấy cả người phát lạnh, lúc này cảm nhận được nguồn nhiệt, lập tức thuần thục tìm một vị trí thoải mái, dựa vào.
Bóng người đó cứng đờ, rất lâu không động đậy nữa.
Trong một mảnh yên tĩnh, vang lên tiếng cười nhạt của anh.
“Tiêu Thanh đó có gì tốt chứ?”
“Không sao cả, tôi một chút cũng không quan tâm.”
Mà tôi đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa khẽ động, cánh tay ôm eo tôi liền tự động siết chặt.
Người ôm tôi phía sau cũng tỉnh.
Ninh Úc còn chưa mở mắt, đã theo thói quen môi chạm lên trán tôi.
Động tác vừa xuất hiện, cả hai chúng tôi đều cứng đờ.
Khi tôi hoàn hồn, Ninh Úc đã buông tôi ra, khó tin ngồi bật dậy.
Chân mày anh nhíu chặt, dường như không thể hiểu nổi hành động vô thức của mình.
Ánh mắt anh rơi xuống người tôi, mở miệng muốn nói gì đó.
Tôi không muốn nghe thêm lời tổn thương nào nữa, mở miệng cắt ngang anh:
“Tỉnh rồi? Vậy thì về phòng của anh đi.”
Biểu cảm trên mặt anh lại lạnh xuống, gần như nghiến răng:
“Được.”