Chương 4 - Người Chồng Bất Ngờ Từ Tương Lai
“Có chuyện gì về nhà tôi sẽ nói với em. Đừng gây chuyện trước mặt trẻ con.”
Vừa rồi hai mẹ con kia châm chọc tôi thì anh im re.
Tôi vừa phản kích một câu, anh đã cau mày cắt ngang.
Thiên vị trắng trợn.
Chú có thể nhịn, thím cũng không nhịn nổi.
“Anh không nói chẳng ai coi anh là câm đâu. Bọn họ không phải vợ con anh, anh bảo vệ cái gì? Tôi bị tai nạn nằm viện thì tiện lắm à? Sao anh không tới giúp tôi?”
“Tiêu chuẩn kép của anh đúng là được diễn giải toàn diện thật.”
Tôi cực ghét mỗi khi cãi nhau với Giang Diệu lại có người nhảy ra bênh thiên lệch, đặc biệt người đó còn có quan hệ thân thiết với tôi.
Điều này khiến sự chán ghét của tôi với người chồng trên danh nghĩa Chu Lâm tăng thêm một bậc.
Anh bế đứa trẻ, nhìn tôi chằm chằm hai giây, quay người bỏ đi, giọng lạnh ngắt.
“Biết điểm dừng đi. Xem ra không cần về giải thích quá nhiều với em.”
“Khoan.”
Như thế không được.
Tôi đuổi theo hai bước.
“Anh không về nhà sao? Tôi có chuyện muốn bàn với anh.”
Chu Lâm chậm bước.
“Chuyện gì?”
Tôi còn phải mất chút thời gian sắp xếp tình hình tài sản.
“Ngày kia, anh sẽ về chứ?”
Nói xong.
Anh khẽ “ừ” một tiếng gần như không thể nhận ra.
Thái độ bỗng dịu đi không ít.
“Hôm nay tôi đưa họ về trước. Bên em chắc A Linh sẽ tới đón.”
9
Bọn họ đi rồi, Chu Linh đứng bên cạnh xem khá lâu.
“Chị dâu, đi thôi.”
Anh tới đón tôi xuất viện.
Mấy hôm trước hình như cũng là anh đưa tôi đến bệnh viện.
Ngồi lên ghế phụ, vừa thắt dây an toàn.
Anh đột nhiên nói:
“Ngày kia anh em có thể không rảnh. Anh ấy không thường về nhà. Nếu chị muốn tặng quà thì có lẽ phải muộn vài ngày mới đưa được.”
“Hả? Sinh nhật ai?”
“Anh em.”
Tôi im lặng.
Vậy nên Chu Lâm tưởng tôi muốn tổ chức sinh nhật cho anh ta?
Tôi chỉ muốn ngồi xuống nói chuyện ly hôn cho đàng hoàng.
Tôi mở điện thoại, định giải thích rõ ràng với anh, nhưng phát hiện không có phương thức liên lạc.
“Sao tôi không kết bạn với anh ấy?”
Chu Linh khởi động xe, mắt nhìn phía trước.
“Hai người cãi nhau từ lâu, anh ấy xóa chị rồi. Bao nhiêu năm nay đều thông qua trợ lý của anh ấy hoặc em để truyền lời.”
“Lần này chị muốn chuẩn bị quà gì?”
Khóe môi anh hơi cong, trông còn có chút giễu cợt.
“Nhưng chị tặng gì chắc anh ấy cũng chẳng nhận đâu, em khuyên chị mặc kệ anh ấy đi.”
“Tất nhiên không phải.”
Tôi úp điện thoại lên đùi, hơi buồn bực.
“Tôi muốn nói với anh ấy chuyện ly hôn.”
Đèn đỏ phía trước sáng lên.
Anh đạp phanh, nghiêng đầu nhìn tôi, kinh ngạc nhướng mày.
“Chị muốn ly hôn?”
“Ừ.”
“Nghĩ kỹ rồi?”
Tôi gật đầu.
“Anh xem, anh ta chẳng quan tâm tôi chút nào, người sáng mắt đều biết trong lòng anh ta chỉ có chị kế của tôi, còn vội vàng đi làm bố hờ cho con người ta. Chẳng bằng giải thoát sớm, ai cũng vui.”
Đây là kết quả sau khi tôi suy nghĩ kỹ.
Nhờ lấy Chu Lâm tôi thành bà chủ giàu có, ngày nào cũng có tiền có thời gian, đúng là rất sướng.
Nhưng tôi cứ thấy khó chịu.
Ly hôn chia được một nửa tài sản chẳng phải cũng tự do lắm sao?
Tôi hơi may mắn.
“May mà chưa có con.”
Thế giới này đáng sợ quá.
Rất lâu, trong xe vẫn im lặng.
Đèn xanh sáng lên.
Ánh mắt anh trở lại phía trước.
“Được thôi, em tìm luật sư cho chị.”
Tôi hơi bất ngờ.
Cứ tưởng Chu Linh vì coi tôi là chị dâu nên mới chăm sóc thêm, không ngờ chuyện này anh cũng chịu giúp.
Đúng là người tốt.
Anh dường như đoán được phản ứng của tôi, khẽ hừ.
“Quay đầu khỏi biển khổ, đáng ủng hộ.”
“Mười tám tuổi vẫn tốt hơn, dám yêu dám ghét, rất tốt.”
Tôi hơi ngượng.
Những năm qua chắc anh bị cái đầu yêu đương của tôi hành hạ không ít.
Nghĩ vậy, tôi không nhịn được chân thành nói:
“Mấy năm nay vất vả cho anh rồi.”
10
Điểm đến là một căn hộ lớn nằm ở khu đắt đỏ nhất thành phố.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng