Chương 10 - Người Chồng Bất Ngờ Từ Tương Lai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Việc duy nhất tôi còn có thể cứu vãn là nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân tồi tệ này, đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo.

20

Chu Lâm tối qua dọa tôi mất hồn.

Tranh lúc anh không ở nhà, tôi thu dọn đơn giản.

Nhanh chóng chuyển ra khỏi đây.

Chu Linh lái xe tới đón tôi.

Sau khi ổn định nhà mới, anh ở lại, nấu cơm mừng tôi chuyển nhà.

Ngăn cách bởi một cái bàn.

Tôi ít nói đến đáng thương.

Xấu hổ chẳng biết nên nhìn đi đâu.

Đều tại Chu Lâm nói những lời kia.

Hại tôi bây giờ chẳng biết phải đối mặt với Chu Linh thế nào.

Chỉ đành khen đồ ăn anh nấu ngon.

Anh chống cằm.

“Ừ, em biết chị thích ăn ngọt.”

“Cho nên bỏ thêm đường.”

Công bằng mà nói, anh làm bạn cũng là một người bạn rất tốt.

Ăn xong, Chu Linh nhìn ra tâm trạng sa sút của tôi, đề nghị ra ngoài đi dạo.

Đi dọc phố một hồi, chẳng biết từ lúc nào đã tới trường cấp ba cũ.

Đúng giờ tan học, học sinh từng tốp tuôn ra khỏi cổng, đi thành nhóm, tràn ngập hơi thở thanh xuân.

Tôi vừa cảm thán cảnh còn người đổi.

Điện thoại trợ lý của Chu Lâm đã liên tục gọi như đòi mạng.

Anh ta hoảng hốt nói:

“Phu nhân, cô đang ở đâu? Tổng giám đốc Chu đang cực kỳ gấp, muốn tìm cô.”

Tôi không muốn làm khó người làm công.

Giọng vẫn khá thân thiện.

“Anh nói với anh ta, tôi sẽ không về. Tôi với anh ta chẳng có gì để nói.”

“À, anh cũng không cần gọi lại nữa. Tôi sẽ không nghe đâu. Vất vả cho anh rồi.”

Chu Linh mua kẹo bông gần đó, mỗi người một cây.

Cửa hàng bán kẹo bông vẫn là quán ăn vặt năm xưa.

Mùi vị quen thuộc cùng ký ức năm ấy ùa về.

Rõ ràng như mới hôm qua vậy mà đã qua lâu đến thế.

Tôi không biết mình có xuyên trở về hay không.

Mặt trời màu cam từ từ chìm xuống đường chân trời.

Tôi quay đầu nhìn Chu Linh.

Gương mặt nghiêng của anh yên tĩnh, cách ăn uống rất lịch sự.

Nghĩ một lúc, tôi không nhịn được hỏi:

“Tôi năm mười tám tuổi, có phải tỏ tình thất bại rồi không?”

Chuyện ly hôn đã nói ra, câu hỏi đè trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được thốt lên.

Tôi thấy nhẹ nhõm, nhưng lập tức lại hơi căng thẳng.

Chu Linh sửng sốt.

Biểu cảm lập tức nhạt xuống.

“Không. Không lâu sau hai người đã ở bên nhau.”

Tôi nhìn mái tóc anh được nắng phủ một lớp ánh vàng.

Không biết mình có đủ can đảm nói câu:

“Tôi nói anh, không phải anh trai anh.”

Bà chủ quán vẫn là dì năm ấy.

Dì thò đầu ra, nhìn thấy tôi liền cười đến híp cả mắt.

“Con bé, con về rồi à.”

“Đi cùng chồng à? Đây chính là cậu trai năm ấy con thích phải không? Quả nhiên đẹp trai y như trong ảnh.”

Anh quay người lại.

Độ cong nơi khóe môi từ từ hạ xuống.

21

Chuyện tôi thích Chu Linh, rất ít người biết.

Quán ăn vặt trước cổng trường ngoài bán hàng còn chừa ra một khoảng để học sinh vào xem tivi hoặc nghỉ ngơi.

Tôi không thích ở nhà nên thường chạy tới quán làm bài.

Lúc tiện tay viết thư tình, bà chủ đi ngang qua rất khó không chú ý.

Dì thân thiện trêu tôi.

Tôi xấu hổ, cầu xin dì giữ bí mật.

Lâu dần, thỉnh thoảng tôi còn chia sẻ với dì, cho dì xem ảnh Chu Linh.

Dì khen mắt nhìn người của tôi tốt.

Tôi cũng thấy vậy.

Thích Chu Linh vốn chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.

Tiền sinh hoạt của tôi ít, đôi khi phải đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi.

Có lần tôi cãi nhau với bố qua điện thoại.

Không hiểu sao nói tới mẹ tôi.

Lúc quét mã hàng cho khách, tôi không nhịn được rơi nước mắt.

“Xin lỗi.”

Tôi vừa nói xin lỗi vừa luống cuống lau nước mắt.

Người khách đối diện rất kiên nhẫn.

Những ngón tay với khớp xương rõ ràng đưa cho tôi một gói khăn giấy.

“Lau đi.”

Sau lưng còn khách đang chờ, anh dứt khoát đi vào trong quầy, học theo động tác của tôi, thay tôi quét mã, để tôi sang bên ổn định cảm xúc.

Mấy nam sinh cười đùa đi vào, vừa nhìn thấy anh đều sửng sốt.

“Anh Linh, sao anh sa sút tới mức chạy tới đây làm thêm vậy?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng