Chương 5 - Người Chọn Không Phải Là Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh sững lại, rồi đi theo.

Anh không nhận nhầm.

Đó là Thẩm Khánh.

Thẩm Khánh ở đây.

Vậy Ôn Ninh đâu?

Đợi nhóm người vây quanh Thẩm Khánh tản đi, Lục Hoài An bước lên chặn anh lại.

Thẩm Khánh nheo mắt nhìn Lục Hoài An một lúc.

Như thể lúc này mới nhận ra anh.

“Em rể?”

Nghe cách xưng hô ấy, sắc mặt Lục Hoài An lập tức thay đổi.

“Ôn Ninh đâu? Anh giấu cô ấy ở đâu rồi?”

“Giấu?”

Thẩm Khánh uống một ngụm rượu, vẻ mặt đầy giễu cợt.

“Cô ấy là vợ tôi. Ở bên tôi thì gọi là giấu sao?”

Lục Hoài An nghiến chặt răng.

Thẩm Khánh cong môi.

“Tổng giám đốc Lục còn việc gì không? Không có thì đừng chắn đường.”

Nói xong, Thẩm Khánh vòng qua anh rồi đi.

Sau khi buổi tiệc kết thúc, Lục Hoài An nhìn thấy Ôn Ninh.

Cô cười, dùng tay ôm lấy mặt Thẩm Khánh.

Không biết cô đã nói gì.

Nụ cười đó, anh đã rất lâu rồi không được nhìn thấy.

Lục Hoài An chậm rãi bước lên.

“…Tuệ Tuệ.”

Chương 8

Nghe thấy có người gọi mình, tôi theo bản năng quay đầu lại.

Khi nhìn thấy đó là Lục Hoài An, nụ cười trên mặt tôi nhạt đi.

Không ngờ lại gặp anh ở đây.

“Có việc gì sao?”

Tôi nhàn nhạt hỏi, lạnh lùng như đang đối diện với một người xa lạ.

Lục Hoài An ngẩn ngơ nhìn tôi.

Một lúc lâu sau, anh mới khó khăn nói:

“Anh đã tìm em rất lâu…”

“Em đổi hết số điện thoại và cách liên lạc, anh vẫn luôn không tìm được em.”

Tôi nhìn Lục Hoài An.

Nghe vậy, biểu cảm trên mặt tôi chẳng có gì thay đổi.

“Anh tìm tôi có việc gì?”

Rõ ràng Lục Hoài An có rất nhiều điều muốn nói.

Nhưng đến khi lời ra tới miệng, chúng lại mắc nghẹn trong cổ họng.

Không lên không xuống, khiến ngực anh đau đến khó chịu.

“Anh…”

Lục Hoài An hé môi.

“Xin lỗi em.”

Tôi không nói gì.

Sau khi rời đi cùng Thẩm Khánh năm đó, tôi chưa từng quay về bản nữa.

Tôi cũng từng nghe nói Lục Hoài An đi tìm tôi.

Nhưng vậy thì có ích gì?

Mọi chuyện đã qua rồi.

Tôi không để ý tới anh, kéo Thẩm Khánh rời đi.

Mãi đến khi lên xe, tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt Lục Hoài An đặt trên người mình.

Mấy ngày sau đó, tôi luôn “tình cờ” gặp Lục Hoài An.

Không biết anh lấy được số điện thoại của tôi từ đâu, cứ liên tục gửi tin nhắn xin lỗi.

Tôi chặn số này, anh lại đổi số khác để gửi tiếp.

Sau đó anh thậm chí còn nhân lúc Thẩm Khánh không có nhà mà tới tìm tôi.

“Tuệ Tuệ anh muốn nói chuyện với em…”

Có gì đáng để nói chứ?

Từ giây phút Lục Hoài An bế Ôn Di bước ra khỏi cánh cửa ấy, giữa chúng tôi đã không còn quan hệ gì nữa.

Năm năm tình cảm ấy cũng bị chính tay Lục Hoài An cắt đứt.

“Không có gì để nói cả.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Đừng gửi những tin nhắn đó cho tôi nữa, cũng đừng tới tìm tôi nữa. Bây giờ tôi đã có cuộc sống của riêng mình, mong anh biết giữ khoảng cách.”

“Tuệ Tuệ anh biết anh đã làm tổn thương em, nhưng anh…”

Lục Hoài An đỏ mắt nhìn tôi.

“Anh đã hối hận rồi.”

“Bây giờ anh và Ôn Di không còn quan hệ gì nữa. Anh… anh không đăng ký kết hôn với cô ấy, anh…”

Tôi ngắt lời Lục Hoài An.

“Những chuyện anh nói không liên quan gì tới tôi. Tôi cũng không muốn biết.”

Lục Hoài An hé môi.

Anh ngẩn người nhìn tôi.

Anh cười khổ.

“Tuệ Tuệ anh rất nhớ em.”

“Hai năm nay anh luôn tìm em, anh muốn nghiêm túc xin lỗi em.”

Anh nhìn tôi, đáy mắt đầy đau buồn và tuyệt vọng.

“Em thật sự không cho anh một cơ hội nào sao?”

Cho anh cơ hội?

Vậy ai cho tôi cơ hội đây?

Ngày vui nhất đời tôi, anh chọn cô dâu nhưng không chọn trúng tôi, còn bế em gái tôi đi kết hôn, bảo tôi ở nhà chờ anh quay lại.

Không thấy mỉa mai sao?

Anh chưa từng nghĩ, nếu Thẩm Khánh không tới, người trong bản sẽ nhìn tôi thế nào.

Sẽ nói tôi ra sao.

Anh chỉ có ích kỷ của riêng mình.

Tôi không cảm xúc nhìn Lục Hoài An.

Khẽ hỏi ngược lại:

“Tôi nên cho anh cơ hội gì?”

Lục Hoài An đưa tay định kéo tôi.

Tôi tránh đi.

“Về đi. Đừng tới tìm tôi nữa.”

“Tôi không muốn vì anh mà khiến Thẩm Khánh không vui.”

Nói xong, tôi trực tiếp đóng cửa lại.

Mấy ngày sau đó, tôi vẫn thường xuyên nhìn thấy Lục Hoài An.

Thẩm Khánh hỏi tôi:

“Anh ta tới tìm em à?”

Tôi không giấu anh.

“Nhưng em đã đuổi anh ta đi rồi.”

“Anh ta và em không còn quan hệ gì.”

Buổi tối, khi chúng tôi đi dạo về, Lục Hoài An chặn trước mặt tôi và Thẩm Khánh.

Ánh mắt anh rơi trên người tôi.

“Tuệ Tuệ anh có chuyện muốn nói với em.”

Tôi nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng.

Lục Hoài An đã vội nói:

“Nói xong, anh sẽ không tới làm phiền em nữa.”

Tôi nhìn sang Thẩm Khánh trước.

Anh cụp mắt.

“Anh ở nhà đợi em.”

Đợi Thẩm Khánh đi rồi, tôi mới nhìn về phía Lục Hoài An.

“Có gì thì nói đi.”

Lúc này Lục Hoài An mới phát hiện, trong ánh mắt tôi nhìn anh chỉ còn sự xa lạ.

Không còn bất kỳ cảm xúc nào khác.

Rất lâu sau, Lục Hoài An mới nói:

“Xin lỗi em… Khi đó anh tưởng người anh yêu là Ôn Di, cho nên mới, cho nên mới bế cô ấy rời đi.”

“Nhưng sau đó anh phát hiện anh sai rồi.”

“Anh không nhìn rõ lòng mình…”

Lục Hoài An biết bây giờ anh nói gì cũng vô ích.

Nhưng anh vẫn muốn nói.

Nếu không phải do anh tham lam anh và tôi đã không đi tới bước này.

Rõ ràng chúng tôi chỉ còn một chút nữa thôi.

Chỉ thiếu một chút nữa.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)