Chương 4 - Người Chiêu Hồn Trong Cung
Thôi hoàng hậu cảm thấy là do Sở Việt chạm vào thứ không nên chạm, chọc giận trời cao, liên lụy đến con đích.
Vì vậy đế hậu hai người ngày càng xa cách.
Nhưng nàng không quản được Sở Việt muốn làm gì, đành chuyên tâm xử lý hậu cung và chăm sóc con.
Hậu cung tổng cộng cũng chẳng có mấy người.
Còn Triệu Ngọc Nghiên… nàng không được xếp vào hàng cung phi.
Thân phận nàng đặc biệt, là con gái quốc công, lại từng làm thê tử của Bùi Thanh.
Vì thế nàng được phong làm nhất phẩm phu nhân.
Phong hiệu Trang Mẫn.
Chỉ là nghe Thôi hoàng hậu nói, không lâu sau khi Sở Việt bắt đầu chiêu hồn ta, nàng đã dọn ra khỏi hoàng cung.
Có lẽ vì khoảng thời gian ấy, Sở Việt tính tình thất thường, hành vi bạo ngược.
Nhưng cũng chỉ một thời gian, sau đó hắn lại khôi phục bình thường.
Vậy mà nàng vẫn không dọn về.
Người người đều biết Trang Mẫn phu nhân tôn quý, lại không biết nàng và bệ hạ rốt cuộc là chuyện thế nào.
Ta biết rõ, nhưng đã không còn sức để để tâm thêm nữa.
Trước kia ta oán hận trưởng tẩu bị đoạt, huynh trưởng bị ức hiếp.
Thoắt cái năm năm, mọi thứ đã không còn đường quay lại.
Triệu Ngọc Nghiên có tôn vị, bên cạnh Bùi Thanh cũng xuất hiện người khác.
Chuyện này dường như đã hoàn toàn trôi qua.
10
Đó là một y nữ.
Lần này Bùi Thanh trở về, chỉ dẫn theo nàng.
Nàng xuất thân nghèo khổ, vì mưu sinh mới đến biên quan.
Cuối năm ngoái, nàng quen biết rồi nảy sinh tình cảm với Bùi Thanh.
Ước chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có hỷ sự.
Dung mạo y nữ không tính là quá đẹp, nhưng khí chất rất nổi bật.
Trên đường hồi kinh, ta từng thấy nàng thu dọn hòm thuốc, mặc áo tay lửng màu xanh nhạt, ống tay áo xắn đến cổ tay, để lộ một đoạn cánh tay trắng mảnh.
An tĩnh mà đẹp đẽ.
Nàng đặc biệt vào cung bái kiến ta.
Khi ta đang nghiêm túc bàn chuyện hôn sự với nàng, Triệu Ngọc Nghiên đột nhiên đến.
Nàng đội vàng ngọc đính minh châu, ung dung quý phái.
Nàng đỡ y nữ đang quỳ thỉnh an đứng dậy, nụ cười trên mặt vô cùng chân thành.
“Không cần câu nệ. Nếu đặt vào trước kia, ngươi còn phải gọi ta một tiếng tỷ tỷ.”
“Dân nữ vạn vạn không dám.”
“Ôi, đừng như vậy. Ta và Trấn An hầu tuy duyên phận nông cạn, nhưng ta nhất định mong chàng tốt. Nay chàng có hỷ sự, ta đương nhiên vui mừng. À đúng rồi, vị hầu phu nhân tương lai này tên gì, ta còn chưa biết.”
Y nữ cuối cùng ngẩng đầu lên, khóe miệng mang nụ cười thẹn thùng.
“Dân nữ tên Lan Tâm.”
“Được, ta biết rồi.”
Nhưng Lan Tâm rời cung không lâu đã bị cắt cổ.
Khi Bùi Thanh đi nhận thi thể, suýt chút ngất đi.
Kẻ giết nàng là ai, không khó tra.
Huống hồ người đứng sau sai khiến cũng chẳng có ý định che giấu.
Ta sa sầm mặt đi tìm Sở Việt.
“Trong nhà xảy ra chuyện, xin bệ hạ cho phép thiếp về một chuyến.”
Sở Việt đại khái đã nghe được phong thanh.
“Là chuyện của huynh trưởng nàng? Nếu tìm được hung thủ thì trực tiếp xử lý là được, sao cần nàng đích thân đi?”
“Đã có manh mối, chỉ là chẳng ai dám đưa nàng ta đến đây, nên thiếp đành tự mình qua hỏi cho rõ.”
Sở Việt im lặng vài hơi.
“Là… người trẫm đang nghĩ đến sao?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực:
“Nếu đúng là nàng, bệ hạ muốn ngăn thiếp sao?”
Sở Việt mặt không cảm xúc, nhìn không ra tâm tình.
“Chuyện giữa trẫm và người đó đã kết thúc từ mấy năm trước.”
Hắn đột nhiên tiến lên một bước, trong mắt thấp thoáng vài phần tha thiết.
“Quý phi còn muốn hỏi gì, có thể hỏi một lần cho hết.”
Nhưng ta chỉ để lại vạt váy dần xa.
“Thiếp không có tâm tư nào khác, chỉ nhớ chuyện trong nhà, phải đi xử lý việc quan trọng trước.”
Sau lưng vang lên một tiếng thở dài.
Ta đi thẳng đến phủ của Triệu Ngọc Nghiên, vào thẳng vấn đề:
“Người thật sự là do ngươi giết?”
Triệu Ngọc Nghiên không hề che giấu.
“Là chàng làm ta tổn thương trước. Ta bảo chàng cưới thêm quý nữ, cùng nhau lo liệu hầu phủ, nhưng chàng chẳng nghe một câu dặn dò nào của ta, quay đầu chạy đến biên quan. Dù ta viết thư gọi chàng thế nào, chàng vẫn năm năm không về. Chẳng lẽ không phải trái tim chàng sớm đã bị y nữ kia trói lại sao? Nếu không, sao lại ném ta ra sau đầu?”
“Ta thừa nhận, lúc đầu gả cho huynh ngươi, ta có ý lợi dụng. Nhưng trái tim dù lạnh đến đâu cũng có thể được ủ ấm. Chẳng lẽ ta không từng muốn sống tốt với chàng sao? Là bệ hạ cứ nhất quyết chen ngang.”
“Nếu hắn thật sự yêu ta thì thôi đi, nhưng hắn chỉ vì muốn trả thù chuyện năm xưa, không muốn nhìn thấy ta và phu quân ân ái. Huống chi, hắn còn ngay trước mặt ta chiêu hồn ngươi, bảo ta sao có thể không giận?”
“Ta cũng không giấu ngươi. Lúc đầu hắn điên rất nặng, ăn đan dược, uống nước bùa, đến mức ta hạ ngũ thạch tán cho hắn mấy tháng, hắn cũng hoàn toàn không hay biết.”
Khó trách ai cũng nói hắn tính tình đại biến.
Ta gần như mất hết kiên nhẫn, đột ngột cắt ngang:
“Ân oán của các ngươi thì liên quan gì đến Lan Tâm!”
Nàng cười, hơi lộ ra vài phần ngạo mạn.
“Ta, đích nữ của Bái quốc công phủ, nay là nhất phẩm quốc phu nhân. Một tiện dân như nàng ta, sao xứng trước sau hầu hạ cùng một trượng phu với ta?”
Ta nhìn nàng chằm chằm.
Tám năm rồi.