Chương 1 - Người Chiêu Hồn Trong Cung
Năm thứ năm sau khi giả chết trốn khỏi cung, ta đột nhiên bệnh nặng.
Bao nhiêu đại phu cũng không tra ra nguyên nhân.
Ta đành đi tìm bà đồng.
Bà ta bấm đốt tay tính toán, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Ngươi đã bao lâu chưa về nhà? Có phải người nhà tưởng ngươi chết rồi, đang chiêu hồn ngươi không?”
Ta lắc đầu.
“Ta vẫn thường thư từ với huynh trưởng.”
“Thế có từng đắc tội nhân vật lợi hại nào không?”
Ta theo bản năng lắc đầu.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, ta chợt nhớ đến vị đế vương trong cung kia.
Ta đã đắc tội hắn rất sâu.
Nhưng chuyện đó đã qua lâu lắm rồi.
Mấy năm ta biến mất, bên cạnh hắn đã có giai nhân kề cận.
E rằng hắn còn chẳng nhớ nổi dáng vẻ của ta nữa.
Bà đồng lại chắc chắn nói:
“Không, ta không tính sai đâu.”
“Kẻ đang chiêu hồn ngươi không phải người thường. Đó là một quý nhân có tử khí quấn thân.”
01
Ta đặt xuống một thỏi bạc.
“Có cách nào hóa giải không?”
Bà đồng không vội nhận bạc.
“Khó. Người chiêu hồn ngươi sau lưng chắc chắn có không ít thuật sĩ làm việc cho hắn, pháp lực quả thật không tầm thường.”
“Ngươi là người sống sờ sờ, bị người ta làm phép hút hồn, sao có thể không bị phản phệ?”
Ta nhíu chặt mày.
“Vậy chẳng lẽ ta chỉ còn cách chờ chết?”
Bà đồng nghĩ kế cho ta.
“Nếu ngươi biết người đó là ai, mau đến trước mặt hắn lộ diện. Nhất định phải trong vòng ba tháng, nếu không thân thể ngươi không chống nổi đâu.”
Ta sững ra.
Gượng gạo nở nụ cười.
“Ta hiểu rồi. Ta về nghĩ xem… rốt cuộc là ai.”
Trước khi đi, ta vẫn không cam lòng.
“Nếu bên bà nghĩ ra cách phá giải, nhất định phải đến tìm ta. Bao nhiêu thù lao cũng không thành vấn đề.”
Ta mở hai tiệm gạo.
Ở thành Mục Châu, mọi người đều gọi ta là Văn chưởng quầy.
Năm năm qua không ai biết ta từng là Lệ phi trong cung.
02
Ta xuất thân từ một hầu phủ sa sút.
Tước vị truyền đời này sang đời khác, cuối cùng đều rơi vào tay những kẻ không chí tiến thủ.
Dần dần, danh tiếng cũng bị bại hoại sạch.
Mắt thấy tước vị sắp bị triều đình thu hồi, huynh trưởng của ta đột nhiên thi đỗ khoa cử.
Huynh ấy giữ lại được Trấn An hầu phủ đang lung lay sắp đổ.
Vừa được phong quan, vừa kế thừa tước vị, đúng là phong quang vô hạn.
Ngay cả chuyện chung thân đại sự cũng được giải quyết cùng lúc.
Ngày yết bảng, huynh ấy bị người ta “bắt rể dưới bảng”.
Người chọn trúng huynh ấy lại chính là thiên kim của Bái quốc công phủ, Triệu Ngọc Nghiên.
Ngày nàng và huynh trưởng thành thân, song hỷ lâm môn.
Một đạo thánh chỉ được đưa vào hầu phủ, triệu ta vào cung làm phi.
Năm ấy, ta mười lăm tuổi.
Ta là phi tử đầu tiên sau khi Sở Việt đăng cơ.
Hắn tuấn mỹ vô song, khí độ bất phàm.
Ta rất hài lòng với nơi chốn đời mình sẽ gửi gắm.
Có người trêu rằng mộ tổ hầu phủ đã nguội lạnh bao năm, cuối cùng cũng bốc khói xanh một lần.
Trưởng tử Bùi Thanh có quan vị, cưới được quý nữ.
Thứ nữ Bùi Tư được đế vương sủng ái, vinh quang đầy mình.
Ta vào cung ba năm, Sở Việt cũng ân ái với ta suốt ba năm.
Cho đến khi huynh trưởng đang làm quan bên ngoài cuối cùng cũng hồi kinh.
Huynh ấy vừa thành thân không lâu đã bị phái đi rèn luyện ở địa phương, may mà Triệu Ngọc Nghiên bằng lòng đi theo.
Ở bên ngoài, huynh ấy có chiến tích nổi bật, đến lúc nên thăng chức.
Đúng lúc ấy, ta được chẩn ra có thai.
Sở Việt vô cùng mừng rỡ, không chỉ tổ chức cung yến chúc mừng, mà còn ban thưởng cho hầu phủ.
Sở Việt dẫn Triệu Ngọc Nghiên vào tiệc tạ ơn.
Tất cả những người có mặt hôm đó đều nhìn thấy rất rõ.
Khoảnh khắc Sở Việt nhìn về phía Triệu Ngọc Nghiên, hắn suýt bóp nát chén rượu trong tay.
Trên mặt hắn còn hiếm khi lộ ra vẻ không cam lòng.
Đến lúc đó ta mới biết.
Trước khi Sở Việt đăng cơ, hắn và Triệu Ngọc Nghiên vốn là một đôi.
Nhưng Triệu Ngọc Nghiên đã tranh chấp với hắn.
Nàng muốn hậu cung của Sở Việt chỉ có một mình nàng.
Sở Việt từ chối. Hắn nói không có quy củ như vậy.
Vì muốn chọc tức người trong lòng, Triệu Ngọc Nghiên tự tay chọn huynh trưởng ta làm phu quân.
Nhưng hôn kỳ đã đến, Sở Việt vẫn không đến níu kéo.
Thay vào đó, hắn trực tiếp hạ thánh chỉ phong phi cho muội muội của phu quân Triệu Ngọc Nghiên, tức là ta.
Hắn độc sủng ta ba năm, chưa từng một lần nhắc đến Triệu Ngọc Nghiên trước mặt ta.
Có lẽ là vì nàng và huynh trưởng đều không ở kinh thành.
Mắt không thấy, lòng không phiền.
Nhưng thứ gọi là nhung nhớ, càng muốn chặn lại thì càng dễ trào lên như thủy triều vào những thời khắc không kịp phòng bị.
Ví như khi hắn trùng phùng với nàng trong cung yến.
03
Đêm hôm đó, Triệu Ngọc Nghiên không thể rời cung.
Chính ta là người giữ nàng lại.
Là Sở Việt bảo ta đi.
“Lệ phi, đi nói với trưởng tẩu của nàng rằng nàng muốn cùng nàng ta ôn chuyện cũ.”
“Thiếp không đi.”
Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như sợi dây siết chặt quanh cổ ta, khiến người ta không thở nổi.
“Ngoan ngoãn nghe lời. Ngày mai trẫm sẽ cho nàng làm quý phi.”
Hàng mi ta run lên dữ dội, nước mắt lớn như hạt đậu rơi xuống.
“Nếu chỉ là mời tẩu tẩu ôn chuyện, hà tất phải lấy ngôi quý phi ra dụ dỗ thiếp? Thiếp biết đủ, không dám mong địa vị cao sang, chỉ cầu tẩu tẩu và huynh trưởng có thể bình an xuất cung.”
Sắc mặt Sở Việt trầm xuống.
“Nàng thật sự mong huynh trưởng nàng bình an xuất cung sao?”
Cả người ta lạnh toát.
Triệu Ngọc Nghiên bị giữ trong cung bảy ngày.
Bảy ngày ấy, Sở Việt chưa từng đến tìm ta.
Nhưng cho dù hắn có đến, với gương mặt đột nhiên tiều tụy gầy rộc của ta, ta cũng chẳng thể tiếp giá.
Đêm nào ta cũng không ngủ được.
Hễ nhắm mắt, ta lại nhớ đến bóng dáng Bùi Thanh hoang mang rời đi.
Còn cả ánh mắt ai oán nặng nề của huynh ấy khi nhìn ta.
Ta cầm bút, viết cho huynh ấy một phong thư.
Trong thư, ta viết hết những gì ta biết, cũng như tất cả những điều huynh ấy muốn biết.
Trước khi gửi thư, ta đi gặp Triệu Ngọc Nghiên.
Ta hỏi nàng có lời nào muốn ta chuyển cho huynh trưởng không.
Nàng nhấc đôi mắt lười biếng lên, giọng nhàn nhạt:
“Tình cảnh này, chẳng ai muốn nhìn thấy. Nhưng chàng không cần vì ta mà giữ mình. Trong kinh thành có rất nhiều tiểu thư thế gia mến mộ phong thái của chàng, bảo chàng chọn một hai người, tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
Ta làm theo lời nàng, gửi thư về hầu phủ.
Nhưng ta không ngờ, sau khi nhận thư, Bùi Thanh lại chủ động xin lệnh ra trấn thủ biên quan.
Ngày huynh ấy rời đi, ta tự ý lấy lệnh bài.
Ta đuổi đến cổng thành chặn huynh ấy lại.
Ta hỏi vì sao.
Huynh ấy xa xa nhìn về phía tường son.
“Dù sao cũng là vợ chồng một hồi, ta mong nàng ấy được viên mãn.”
“Ta đương nhiên càng đi xa càng tốt.”
Ta không ngăn cản nữa.
Chỉ là lúc cuối cùng ôm huynh ấy, ta nói một câu không đầu không cuối:
“Nếu huynh nghe tin gì về muội, đừng hoảng. Muội sẽ liên lạc lại với huynh.”
Bùi Thanh đầy mắt khó hiểu, nhưng không hỏi sâu.
Nơi người đến người đi, không thích hợp nói quá nhiều.
Ta nhìn theo huynh ấy ra khỏi thành, bàn tay chậm rãi đặt lên bụng dưới.
Ta đã có quyết định.
Ta không muốn hồi cung.
Không muốn ở đó, cùng trưởng tẩu của mình tranh sủng đến kiệt sức.
Khi thần trí dần sáng rõ, nước mắt trên mặt cũng khô.
Ta dứt khoát xoay người, đi thẳng về phía hầu phủ.
Sau đó, ta dựng nên một ván cờ.
Khiến tất cả mọi người đều tin rằng ta đã chết ở nơi đó.
04
Ta đổi tên thay họ, trở thành con gái của một thương nhân buôn gạo, tên là Văn Thu.
Ban đầu ta không đến Mục Châu ngay.
Nơi này là nơi ta cẩn thận chọn lựa.
Khí hậu ấm ẩm, bốn mùa như xuân.
Ta đã rất lâu không bệnh.
Lần này bệnh lại đến quá dữ dội.
Thuốc cũng đã uống.
Bà đồng cũng đã tìm.
Nhưng lời bà ta nói khiến người ta vừa kinh sợ vừa nghi ngờ, khó lòng tin được.
Thật sự là Sở Việt đang chiêu hồn ta sao?
Hắn muốn làm gì?
Chẳng lẽ trách ta dẫn theo hoàng nhi chưa chào đời cùng chết, nên muốn quất hồn ta để trút giận?
Thật vô lý.
Lùi một vạn bước, cho dù là thật, ta sao có thể đi gặp hắn?
Đó là tội khi quân.
Chưa bệnh chết thì cũng bị ban chết.
Ta không thể, cũng không dám đánh cược.
Ta còn phải nuôi Anh ca nhi.
“Mẹ! Con mang thuốc về cho mẹ rồi!”
Một tiểu công tử trắng trẻo đáng yêu bỗng xuất hiện ở cửa sân.
Đôi ủng nhỏ nện xuống nền vang thùng thùng, như một cơn gió nhỏ cuốn đến trước mặt ta.
Nó thuần thục mở gói thuốc, đưa đến bên miệng ta.
“Mẹ, mẹ mau ăn đi.”
“Được được được, mẹ sẽ sắc lên uống ngay.”
Ta nhận lấy, liếc sơ qua.
Bên trong đều là tam thất, hà thủ ô và những dược liệu tương tự.
Anh ca nhi làm sao biết phải bốc thuốc gì.
Nó chỉ biết chạy đến trước mặt những người biết xem bệnh, nói: “Mẹ con bệnh nặng lắm, ông có biết chữa không?”
Có người có trách nhiệm sẽ bảo nó dẫn về nhà, tự mình hỏi han.
Có kẻ tham bạc của nó thì trực tiếp kê vài vị thuốc ôn bổ, gói thành một bọc, bảo nó mua về.
Bây giờ nó không thả diều nữa, chim nhỏ cũng không nuôi nữa.
Ngày nào cũng không phải đi tìm thuốc thì là trên đường bị người ta lừa tiền.
Nhưng ta không nói nó ngốc.
Anh ca nhi là đứa trẻ biết thương người nhất.
Ta càng phải sống thật tốt.
Ta lấy giấy bút, viết lại đầy đủ cảnh khốn đốn bên này.
Phải để Bùi Thanh biết.
Huynh ấy từng trải rộng, nhất định có cách ứng phó.
Huống chi, năm thứ hai sau khi ta rời cung, huynh ấy đã làm đến chức tổng đốc.
Bên cạnh hẳn không thiếu dị sĩ cao nhân.
Trên đường gửi thư về, ta đi ngang qua một hộ dân.
Bên trong khói bốc mù mịt, còn thấp thoáng tiếng bé gái khóc.
Không ổn, có trẻ con bên trong!
Ta cắn răng xông vào, bế đứa trẻ ra.
Bốn phía hàng xóm chạy đến dập lửa.
Khi lửa gần tắt hẳn, mẹ đứa bé hốt hoảng trở về.
Nàng xách đứa con gái cao nửa người lên đánh:
“Ai bảo con học mẹ nhóm chậu than? Sợ chưa? Xem lần sau còn dám không!”
Ta định thần nhìn kỹ, đúng là bà đồng hôm nọ ta tìm.
Vừa khéo, bà ta cũng nhận ra ta.
“Ngươi ngươi ngươi… chẳng phải là người bị chiêu hồn đó sao?”
Ta gật đầu.
Bà ta giậm chân thật mạnh.
“Thôi được. Tuy ta không nắm chắc bao nhiêu, nhưng lần này có liều mạng cũng làm cho ngươi một trận pháp, giữ hồn ngươi cho ổn định.”
05
Đêm khuya tĩnh lặng.
Bà ta thắp quanh ta mấy ngọn đèn dầu pha chu sa.
Lại bày đủ loại bùa chú kỳ quái.
Còn dùng sợi dây đỏ thấm máu đầu ngón tay ta quấn lên cổ tay ta.
Bà ta đi vòng quanh trận đèn, lắc chuông niệm chú.
Ta nhắm mắt.
Bên tai ban đầu là tĩnh lặng, sau đó vang lên một hồi ù sắc nhọn.
Như có người ở nơi rất xa gõ chuông, lại như gió thổi qua vô số sợi dây căng.
Cuối cùng, âm thanh ấy lại hóa thành giọng của một nam nhân, trầm thấp, mơ hồ.
“Lệ phi, Lệ phi, nàng trở về…”
Ta bỗng mở mắt.
Giống như có thứ gì đó đang liều mạng chui vào từng khe xương của ta.
Ta đau đến mức va đổ một ngọn đèn.
Dầu đèn đổ xuống đất.
Bà đồng cũng phun ra một ngụm máu đen.
Tiếng thở của bà ta nặng nề.
Nhịp tim của chính ta cũng như trống trận.
“Văn nương tử, không được rồi. Pháp này ta làm không nổi.”
Bà ta nhìn ta, đáy mắt đã có vẻ sợ hãi.
“Chỉ e bên kia cũng sắp nhận ra động tĩnh của ngươi.”
06
Ta gắng gượng đứng dậy, nhưng chưa đi được hai bước đã ngã phịch xuống.
Không biết đã hôn mê bao lâu.
Khi tỉnh lại, Anh ca nhi đỏ hoe mắt đứng bên giường, tỳ nữ cũng đầy mặt lo lắng.
“Đương gia, người cuối cùng cũng tỉnh rồi. Trước kia dù suy yếu thế nào, cũng chưa từng hôn mê nhiều ngày như vậy.”
“Ta khá hơn nhiều rồi.”
Ta chậm rãi ngồi dậy, xoa mặt Anh ca nhi, dỗ dành nó xong.
Rồi ta dặn tỳ nữ, ta phải đi xa một chuyến.
Tiệm gạo tạm giao cho quản sự trông nom.
Không chờ thư hồi âm nữa.
Ta phải trực tiếp đi tìm Bùi Thanh.
Hơn nữa trực giác nói với ta rằng, thời gian này phải tránh Mục Châu trước đã.
Anh ca nhi cũng phải đi cùng.
“Mẹ, chúng ta đi đâu?”
“Đi thăm người thân.”
Đôi mắt tròn của nó mở to.
“Là tìm được cha con rồi sao?”
Ta ngẩn người.
Đột nhiên nhớ lại khi nó ba tuổi, thấy con nhà người ta có cha, chỉ mình nó không có, nó chạy về hỏi ta:
“Cha đi đâu rồi? Có phải cha không cần chúng ta nữa không?”
“Không phải vậy.”
Ta kiên nhẫn giải thích:
“Mẹ gặp cha con trên đường chạy nạn. Khi đó mẹ rất yếu, cha con chăm sóc mẹ suốt một đoạn đường. Con cũng vào bụng mẹ khi ấy. Đáng tiếc đường đi trắc trở, chúng ta vẫn lạc mất nhau. Người trong thiên hạ đông như nước chảy, một khi lỡ mất thì rất khó gặp lại.”
Anh ca nhi nghe hiểu lơ mơ.
“Con nhất định sẽ không lạc mẹ đâu.”